Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 210: Vạn bảo lâu



Một tên Vũ Vương cường giả, lại hài cốt không còn!

Một gã Vũ Vương khác càng là cả kinh đến hồn phi phách tán, do bất cẩn càng bị Lý Thuần Dương một chưởng nổ nát trái tim, bay ra ngoài chết không thể chết lại.

Trong khoảnh khắc, hết thảy võ giả chết sạch, chỉ còn lại Trình Phi Xế cùng Huỳnh Dương đang liều mạng dập đầu xin tha, trên mặt tất cả đều là vẻ sợ hãi cùng nước mắt nước mũi, dưới khố từ lâu đã ướt nhẹp một mảnh, tao khí nức mũi.

– Thật buồn nôn, mau giết đi!

Lý Vân Tiêu che mũi, căm ghét xoay người rời đi.

Một tên võ giả xông lên đang muốn động thủ, đột nhiên xa xa truyền đến một tiếng nộ hống kinh thiên.

– Người phương nào lớn mật như thế, dám ở trên Vạn Bảo Thương Hội ta giết người!

Âm thanh như hồng chung, từ xa đến gần, tuyên truyền giác ngộ! Hơn nữa lúc âm thanh đến, đã thấy một bóng người áo bào tro phi thân tới.

– Vũ Tông!

Lý Vân Tiêu biến sắc, vội vàng quát lên:

– Còn chưa động thủ!

Tên võ giả đang chuẩn bị động thủ kia bị bóng người áo bào tro quát một tiếng, chấn động đến mức tâm thần thất thủ, đứng chết trân tại chỗ. Bị Lý Vân Tiêu gào to tiếng kéo trở lại, vội vàng giơ trường kiếm lên chém xuống.

– Hừ, lớn mật! Lão phu đến rồi còn dám động thủ!

Thanh âm kia lại vang lên, bóng người áo bào tro càng gần hơn mấy phần, người võ giả kia đột nhiên cảm thấy thân thể của mình bị một luồng lực vô hình ngăn chặn, khó có thể nhúc nhích nửa phần. Không chỉ có hắn, trong lòng tất cả mọi người đều cả kinh, bị uy thế của nam tử áo bào tro kia trấn áp tại chỗ, không cách nào nhúc nhích.

– Là Ân Trưởng lão! Lần này phiền phức lớn rồi!

Trong mắt Đinh Linh Nhi loé ra một tia sợ hãi, trong lòng đột nhiên chìm xuống. Người đến chính là người phụ trách tổ chức Vạn Bảo Thương Hội lần này, cũng là Vạn Bảo Lâu phái xuống một trong các Trưởng lão hộ pháp ở Hỏa Ô Đế quốc, Lục Hợp cảnh giới Vũ Tông cường giả Ân Triêu Dương!

Ở trên Vạn Bảo Thương Hội cướp đoạt tài vật, hoặc là động thủ giết người chính là kiêng kỵ nhất, thậm chí so với đắc tội Trình gia còn muốn nghiêm trọng! Bởi vì đắc tội Trình gia còn có chỗ giảng hoà, nhưng quy củ của Vạn Bảo Thương Hội, là mấy trăm năm qua không ai dám vi phạm. Bởi vì vi phạm tất cả đều là người chết!

– Có cứu, có cứu! Ha ha!

Trình Phi Xế đột nhiên từ trên mặt đất bò lên, kích động hô to nói:

– Cứu ta, Ân Trưởng lão cứu ta, ta là Trình gia Trình Phi Xế! Ha ha, được cứu trợ!

Phốc!

Tiếng nói của hắn đột nhiên dừng lại, một thanh trường kiếm từ trong lồng ngực hắn xuyên qua, trực tiếp xuyên phá trái tim, mũi kiếm nhuộm đỏ tiên huyết, một giọt nhỏ rơi trên mặt đất.

Trình Phi Xế không thể tin tưởng nhìn dao sắc trước ngực, gian nan quay đầu, chỉ thấy hai tay Huỳnh Dương Kiệt nắm trường kiếm, một mặt lạnh lùng nhìn hắn, nhưng con ngươi đã biến thành yêu dị đỏ như máu.

Đùng!

Trình Phi Xế đến chết cũng không thể tin được, cũng không hiểu là xảy ra chuyện gì, vì sao Huỳnh Dương Kiệt sẽ giết hắn. Sau khi hắn ngã xuống, Huỳnh Dương Kiệt rút trường kiếm ra, trực tiếp hướng về cổ mình kéo một cái, nhất thời máu tươi bắn mạnh ra, cũng ngã ở bên cạnh Trình Phi Xế.

Lúc này con mắt của Huỳnh Dương Kiệt mới dần dần khôi phục thanh minh, hiện ra là một trận mê man, sợ hãi cùng kinh hoảng, hắn liều mạng dùng tay ôm cổ của mình, muốn ngăn lại dòng máu, nhưng vẫn như cũ vô lực.

Con ngươi của Huỳnh Dương Kiệt dần dần khuếch tán ra, sinh cơ đoạn tuyệt. Hắn cuối cùng nhìn thấy một màn, là nguyệt đồng yêu dị của Lý Vân Tiêu dần dần khôi phục thanh minh, khóe miệng hiện lên một ý cười lành lạnh.

– Ta nói rồi, mặt mũi không địa phương thả, liền thả ở dưới chân ta đi.

Lý Vân Tiêu nhẹ giọng nói, đáng tiếc bọn họ đã không thể nghe thấy.

Âm thanh truyền vào trong tai Đinh Linh Nhi, nhất thời đáy lòng cảm thấy một trận phát lạnh, không nguyên do run rẩy một hồi, sợ hãi nhìn thiếu niên cùng nàng tuổi tác tương đương kia. Thủ đoạn tàn nhẫn cùng tác phong ác liệt như vậy, thật sự sẽ là một thiếu niên chỉ có mười lăm tuổi sao?

– Làm càn, làm càn, làm càn!

Ân Triêu Dương rốt cục tới rồi, rơi vào trung ương mọi người, không thể tin tưởng nhìn thi thể đầy đất, cuồng bạo quát:

– Thật lớn cẩu đảm! Dám trái với quy củ của Vạn Bảo Thương Hội, các ngươi đều phải chết!

– Ân Trưởng lão, ngươi nghe ta nói, chuyện này là như vậy!

Đinh Linh Nhi vội vã tiến lên muốn giải thích, nếu đám người Trình Phi Xế đã chết, nàng liền dự định toàn lực giúp Lý Vân Tiêu giải vây.

– Không cần phải nói!

Trong mắt Ân Triêu Dương phun lửa, nhìn chằm chằm đám người Tiêu Khinh Vương lạnh giọng nói:

– Người phá hoại quy củ của Vạn Bảo Lâu, chỉ có một chữ “chết”! Đừng tưởng rằng nhiều người là có thể pháp không trách chúng, ngày hôm nay một cái cũng đừng nghĩ đi, toàn bộ chết cho ta!

Khí tức Vũ Tông ở trên người hắn đột nhiên tản ra, toàn trường hơn hai ngàn người trong nháy mắt bị đọng lại tại chỗ, không thể động đậy, sát khí màu đen ở dưới luồng áp lực kia cũng bị ép tán. Sắc mặt của Tiêu Khinh Vương kinh hãi, gian nan di động thân thể, nội tâm khổ sở.

– Này chính là Vũ Tông cường giả sao? Một cấp một thiên địa a!

Mấy người Lý Thuần Dương cũng đều liều mạng dùng sức chống lại, nhưng không có nửa phần tác dụng, nội tâm nhất thời rơi vào tuyệt vọng. Mình có thể chết, nhưng Vân Tiêu nhất định không thể chết được!

– Ngươi gọi Ân Triêu Dương?

Thời điểm tất cả mọi người ở đây đều trong lòng run sợ, cho rằng đại nạn ập lên đầu, Lý Vân Tiêu một mặt hờ hững hỏi:

– Vũ Văn Bác có khỏe không?

Con ngươi của Ân Triêu Dương đột nhiên áp súc, hơi thay đổi sắc mặt, lập tức lộ ra một tia cười gằn nói:

– Tiểu tử ngươi đừng trang cho ta, đừng tưởng rằng biết tên Tam Trưởng lão của chúng ta, là có thể thoát chết!

Lý Vân Tiêu không để ý lắm, đôi môi hơi động, dùng công pháp truyền âm nhập mật nói:

-Ngươi nếu là Vũ Tông cường giả, như vậy trên người nhất định có Vạn Bảo Lâu sáng tác bí khí… Thiên Lý Phi Âm đi.

Ân Triêu Dương hoàn toàn biến sắc, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, con ngươi dần dần căng lại. Lúc trước Lý Vân Tiêu nói ra tên gọi của Tam Trưởng lão, hắn hơi có chút khiếp sợ. Bởi vì mặc dù là ở trong Vạn Bảo Lâu, người biết tên thật của Tam Trưởng lão cũng không nhiều. Nhưng cũng vẻn vẹn là khiếp sợ mà thôi, lần này Lý Vân Tiêu nhắc tới Thiên Lý Phi Âm, mới để hắn chân chính chấn động.

Thiên Lý Phi Âm chính là Vạn Bảo Lâu bí mật nghiên cứu chế tạo một loại bí khí có thể vạn dặm truyền âm, thông qua thủ đoạn cường hãn, đem không gian trận pháp ngưng khắc vào một trận bàn, lại dựa vào 360 tiểu trận, lúc triển khai có thể đột phá không gian hạn chế, đem âm thanh truyền tới một đầu khác mà trận pháp chỉ định.

Loại thủ pháp này quá mức nghịch thiên, nhưng thiếu hụt cũng vô cùng lớn. Chi phí làm một Thiên Lý Phi Âm cao đến khó có thể đánh giá, hơn nữa mỗi kiện chỉ có thể triển khai một lần sẽ tự mình báo hỏng. Vì lẽ đó mặc dù ở trong Vạn Bảo Lâu, cũng chỉ có Vũ Tông cường giả trở lên mới có thể phân phối.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.