Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 2154: Chuyên nghiệp



Hai chân của Loan Quân Hạo hình như dẫm nát một mảnh hắc động trên, chiếu lên gương mặt xám trắng của hắn.

Trong hắc động lăn lộn lực lượng kinh khủng, quyết ấn ở dưới tinh mang phụt ra, một hóa hai, hai hóa ba, thoáng chút diễn sinh ra cửu đạo quyết ấn ánh vàng

Cửu ấn vừa ra, Loan Quân Hạo toàn thân sát khí tận trời, áo bào ở bên trong ấn quang bay phất phới.

Tựa như đang phán quyết người khác, một tay ấn xuống, quát dẹp đường:

– Cho ngươi vô tri dâng lên sinh mệnh đi, Thực Nhật Cực Ba — cửu ấn quyết!

Chín đạo kim ấn khẽ run lên, đồng thời tản mát ra vô số năng lượng sóng gợn, như là mạng nhện rậm rạp chằng chịt trên không trung nhộn nhạo.

Cổ sóng gợn chi lực giống như trăm mối đổ về biển, rõ ràng có thể thấy được hội tụ hai tay ấn quyết, ngưng tụ thành một điểm

– Thình thịch…

Cánh tay của Loan Quân Hạo vung lên, mạnh mẽ đem cực ấn chi lực đánh ra.

– Ầm..

Toàn bộ bầu trời hắc ám thoáng chút nổ tung ra, vòm trời rộng lớn ở dưới lực lượng hạo hãn trong nháy mắt bành trướng lên.

Từng vòng kim sắc vòng xoáy điên cuồng rải rác ra, sôi trào hướng phía Lý Vân Tiêu

– Cái gì?

Sắc mặt của Lý Vân Tiêu đại biến, kinh hãi nói:

– Cổ lực lượng này…

Hắn không kịp ngẫm nghĩ nữa, thân thể mạnh một chút hóa thành lôi điện trướng lớn, từng cổ thanh sắc trên gương mặt trợn tròn đôi mắt, nắm lên cây búa đã đập xuống

– Ầm ầm

Chỗ cây búa đập xuống, một đạo thanh quang như là bị đập làm thịt vụn, phụt ra ra vô số lôi văn, trong nháy mắt hóa thành lôi tinh hoàn mạnh mẽ tan vỡ.

– Ầm..

Lôi tinh hoàn trong khoảnh khắc biến thành to lớn mấy mẫu, quét ngang phía chân trời, hướng phía tầng kim sắc vòng xoáy trùng điệp kia thêm đánh tới.

– Ầm ầm…

– Cái gì?

Lý Vân Tiêu toàn thân chấn động, thanh sắc lôi quang đầy trời từng điểm ầm ầm vỡ vụn, hóa thành từng tấc lôi mang, “Tất lý cách cách” lẻn vào trong đêm đen biến mất.

Mà kim sắc rung động tuy rằng trở nên tối hơn rất nhiều, lại thế chi lực không giảm mở rộng ra, một chút tràn đầy toàn bộ vòm trời.

– Phốc…

Ở dưới cổ kim mang trùng kích kia, Lý Vân Tiêu bị chấn phun ra một búng máu tươi, khí tức cả người một chút trở nên cực kỳ suy yếu.

Lập tức không dám lưu lại thêm, xoay người đã hóa thành lôi quang trốn chạy.

Sắc mặt của Loan Quân Hạo trầm xuống, muốn xuất thủ lần nữa, cũng trong cơ thể truyền đến một trận đau nhức, trong cơ thể trọng thương bị tác động đi ra.

Hắn trầm muộn hừ một tiếng, chỉ có thể trơ mắt nhìn đối phương đào tẩu.

Nhưng vào lúc này, tiền phương trong đêm đen đột nhiên quỷ dị nổi lên một đạo quang mang.

Đạo ánh sáng kia lóe lên mà mất, dường như lưu tinh trong trời đêm, lần thứ hai phát sáng lên, liền trực tiếp hiện lên ở phía trên Lý Vân Tiêu.

Tỉ mỉ nhìn lại, đạo sao rơi kia đúng là một đạo kiếm quang sắc bén mà hung mãnh, mang theo khí thế hoành tảo thiên quân, mạnh chém về phía Lý Vân Tiêu.

– A? Không nên!

Khuôn mặt của Lý Vân Tiêu một chút trở nên vạn phần hoảng sợ, phát sinh thật dài mà thê lương ngao hào, muốn xuất thủ chặn lại kiếm khí, nhưng là đã muộn.

– Cược

Kiếm khí kia trảm phá hộ thể đế khí của hắn, trong nháy mắt đưa hắn chém thành hai nửa

Tiên huyết thoáng chút bắn ra đầy trời cao, trong mắt của Lý Vân Tiêu tràn đầy bất khả tin tưởng và tuyệt vọng, chậm rãi từ không trung rơi xuống.

Loan Quân Hạo ở phía xa nhìn cả người chấn động, nội tâm dâng lên một loại cảm giác xấu, trong đêm tối vô biên này, có trời mới biết còn ẩn tàng bao nhiêu cường giả

Hắn chấn nộ quát dẹp đường:

– Là ai? Đi ra!

Thanh âm hùng hồn hạo hạo đãng đãng truyền ra, lại không hề tiếng vang, có vẻ không đãng vô lực, cũng như trạng thái của hắn thời khắc này, ngoài cường trong trống rỗng.

– Hắc, ha ha nghĩ không ra dễ dàng như vậy đã giải quyết được người kia, ha ha

Tựa hồ cũng không có nghe thấy Loan Quân Hạo gầm lên, trên bầu trời một giọng nói tự mình cười ha hả.

Một đạo phù lật đột nhiên xuất hiện, “Phanh” một chút thiêu đốt ra.

Bốn phía không gian hơi hoảng hốt run rẩy một chút, liền lộ ra hai khuôn mặt trẻ tuổi, chính là Tần Xuyên và Chu Sở.

Loan Quân Hạo cả người đại chấn, lộ ra thần sắc khó có thể tin tưởng.

Trước mắt hai người này giống như nam tử vừa rồi bị giết kia, đều là tuổi rất trẻ, nhưng thực lực lại cực kỳ không tầm thường.

– Chuyện gì xảy ra? Bây giờ Thiên Vũ Giới lẽ nào thời tiết thay đổi sao? Thế nào từng tên hậu bối tuổi còn trẻ đều có được thực lực đáng sợ như thế?

Hắn một chút nhớ tới Hàn Quân Đình tới, trong lòng càng khó có thể bình tĩnh, đám tiểu bối này tuổi tác và thực lực quá khó khăn lấy so sánh.

– Chẳng lẽ là những năm gần đây xuất hiện tu luyện bí pháp cực mạnh nào đó?

Đang lúc hắn suy nghĩ lung tung, Chu Sở từng trận cười to không ngớt.

Đắc ý nói:

– Ta nói từ sớm rồi, tiểu tử kia chỉ là có tiếng không có miếng, giết hắn dễ dàng.

Tần Xuyên nhíu không ngớt, nhìn chỗ địa phương Lý Vân Tiêu bị giết, lỗ mũi nhẹ nhàng ngửi vài cái, còn có mùi máu tươi nhè nhẹ.

Sắc mặt hắn cổ quái nói:

– Tuy rằng nhìn qua hợp tình hợp lý, nhưng ta luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng.

– Không đúng? Có cái gì không đúng?

Chu Sở xem thường nói:

– Tiểu tử kia bị Loan Quân Hạo kích thương, hoảng loạn chạy trốn, một thời vô ý bị ta đánh lén đắc thủ. Vừa rồi dưới tình huống đó nếu là có thể chạy thoát, đó mới gọi là không đúng.

Hắn cười gằn nói:

– Cái này nhất cử lưỡng tiện, không chỉ có thu thập đậu ép, hơn nữa Thần Kiếm Tinh Diệt cũng dễ như trở bàn tay.

Loan Quân Hạo sắc mặt trầm xuống, vạn phần cảnh giác, trong con ngươi tràn đầy vẻ kiêng kỵ.

Hắn lúc này thật là dầu hết đèn tắt liễu, trước mắt hai gã nam tử này tùy tiện một người, đều cho hắn một loại cảm giác khó có thể chiến thắng.

Tới võ đạo đỉnh phong như hắn, loại trực giác này là sẽ không sai.

Trên bầu trời bầu không khí một chút trở nên ngưng trọng, ba người trong lúc đó một cổ vô hình khí tràng, để hoàn cảnh dị thường áp lực.

Đột nhiên, Tần Xuyên hồn nhiên chấn động, quát to:

– Không tốt!

Trong tay hắn run lên, một đạo trạm màu xanh nhạt tinh quang chớp động, đúng là một cây bảo kiếm, một chút nổ lên kiếm ảnh đầy trời, như là một tràng bảo tán, phần phật một tiếng tạo ra, đem Chu Sở bao quanh vây lại.

– Cái gì…

Chu Sở một chút ngất lịm, vừa định hỏi chuyện gì xảy ra, đã bị một kiếm khí sắc bén chí cực trực tiếp oanh phá kiếm khí kết giới của Tần Xuyên, đâm về phía trong ngực của hắn.



Vô biên lãnh ý từ đáy lòng dâng lên, trong nháy mắt giống như rơi vào hầm băng, từ trước tới nay lần đầu tiên ngửi được tử vong nguy hiểm.

– Ầm ầm…

Bên trong đan điền bỗng nhiên bộc phát ra một đoàn cường quang nóng cháy, toàn thân da thịt của Chu Sở đột nhiên hiện ra vô số lân phiến xán lạn chói mắt tới.

– Phanh

Kiếm khí đánh vào trên lân giáp, trực tiếp vỡ nát một khối, vỡ thành vô số hạt căn bản trong suốt thấu triệt, trong đêm đen loang loáng, hơn nữa kích cỡ hầu như nhất trí, dường như minh châu vậy.

Toái đi một khối lân giáp, trên đó nhất thời chảy ra ân hồng tiên huyết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.