Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 2156: Đại ngự kiếm thuật! (2)



Mỗi một kiếm thế bay lên, đều hóa ra một đạo kiếm phù, cuối cùng ngưng tụ thành một thanh kiếm hình thật lớn, để ngang bầu trời.

Tần Xuyên kiếm quyết một dẫn, quát dẹp đường:

– Đến!

Kiếm hình phóng lên cao, cuồn cuộn nổi lên ngàn vạn kiếm lãng, vô biên lạnh lẽo chấn động thiên địa, cùng với hỏa vân trụ kia xa xa tương đối, mãnh liệt đánh đi

– Ầm ầm…

Kiếm quang đâm vào bên trong hỏa trụ, như là một con ác long rít gào mà lên, kiếm quang lăng liệt từ bên trong hỏa trụ phun trào ra, đem khắp bầu trời đỏ đậm hóa thành một mảnh trạm lam.

– Di?

Trong hư không Lý Vân Tiêu than nhẹ một tiếng, nói:

– Thiên Ảnh Cửu Huyền Kiếm?

Tần Xuyên vừa nghe, cả người đại chấn, trong mắt lộ ra thần sắc không thể tin nổi.

Kiếm này chính là Hắc Vũ Hộ truyền cho hắn, thời khắc này trạng thái vẫn chưa giải phong ra, trong thiên hạ người có thể nhận biết kiếm này, lác đác không có mấy.

– Ngươi rốt cuộc là người phương nào?

Tần Xuyên sắc mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng, cắn răng quát hỏi.

– Hắc..

Lý Vân Tiêu chỉ là khẽ cười một tiếng, cũng chưa trả lời.

Khắp bầu trời hỏa hải bị giải ra, sau đó bên trong một đạo lôi quang chớp lên một cái.

Tần Xuyên biến sắc, cầm kiếm mà hướng phía bên trái đâm tới.

– Xuy…

Đêm tối trực tiếp bị kiếm quang tách ra.

– Đương…

Trong bóng tối phát sinh tiếng huyền khí thanh thúy va chạm.

Thiên Ảnh Cửu Huyền Kiếm đầu cùng, thân ảnh của Lý Vân Tiêu hiển hóa đi ra, Lãnh Kiếm Băng Sương đưa ngang trước người ngăn trở, trong mắt lộ ra vẻ kinh dị.

– Ngươi có thể nắm bắt được động tác của ta? Thật sự không đơn giản đấy.

– Hừm, ngươi là đang dát vàng lên trên mặt mình sao?

Tần Xuyên cổ tay run lên, trên thân kiếm nhất thời nổ lên trạm màu xanh nhạt ánh sáng lạnh, từng đạo kiếm phù vòng quanh thân kiếm xoay tròn.

– Ầm ầm…

Một cổ kiếm ý kinh khủng giải phong đi ra, như là mãnh thú cuồng bạo, chỉ là giá cổ khí tràng, “ầm ầm” đem Lý Vân Tiêu đánh văng ra xa mười mấy trượng.

– Không sai, quả nhiên có chút tài mọn. Liền để cho ta tới biết một chút, ngươi từ chỗ Hắc Vũ Hộ nơi đó học được bao nhiêu.

Sắc mặt Lý Vân Tiêu trầm xuống, vươn tay ra, một quả quả đấm lớn lôi cầu ở lòng bàn tay hiện lên.

Trên lôi cầu bay nhanh xoay tròn, mặt trên nổi lên vô số lôi văn, từng đạo lôi cương mãnh liệt nảy bắn ra.

Trên lòng bàn tay của hắn bắn ra kim quang, ở mặt ngoài lôi cầu chậm rãi xóa sạch qua đến, trong lúc bất chợt ngũ chỉ một trảo, trong nháy mắt bắt vào bên trong lôi cầu.

– Ầm…

Mênh mông sấm sét chi lực bỗng nhiên tản ra, phảng phất như thiên địa bạo liệt, kinh hãi hoàn vũ.

Toàn bộ bầu trời đen nhánh một chút trở nên thanh sáng lên, đều bao phủ ở dưới thanh sắc này.

Không chỉ có Tần Xuyên Chu Sở sắc mặt đại biến, ngay cả xa xa Loan Quân Hạo cũng đồng dạng khiếp sợ tột đỉnh.

Cổ thanh quang kia trong sát na che khuất bầu trời, ba người ở trong hoàn cảnh này, nhất thời cảm thấy một loại cực mạnh áp bách, cả người không khỏe.

Loan Quân Hạo chật vật nuốt xuống một chút, trong hầu “Khanh khách” phát ra âm thanh, gian nan nói rằng:

– Tự thành một giới... Nguyên tố chi lực tự thành một giới... Thiếu niên này thực sự chỉ có chừng hai mươi tuổi sao...

Lý Vân Tiêu chậm rãi giơ lên mi mắt, bên trong lôi giới, một chút biến hóa nào đều ở trong cảm ứng của hắn.

Loại cảm giác này thập phần kỳ diệu, mặc dù không bằng bên trong Giới Thần Bi tùy tâm sở dục, nhưng cũng là nhất phương chi vương, lĩnh vực chi chủ.

– Chiêu này mới học thành thôi, mong rằng xin vui lòng nhận cho.

Lý Vân Tiêu nhàn nhạt nói rằng, bấm tay bắn ra.

Trên đầu ngón tay thanh mang lóe lên, bầu trời xa xăm trong sát na đã hạ xuống hai đạo lôi long, còn chưa tới kịp biến hóa, trong nháy mắt đã đánh phía đỉnh đầu của Tần Xuyên và Chu Sở

Thân ảnh của Tần Xuyên khẽ động, trường kiếm trong tay mở ra, nhất thời một đạo kiếm quang trảm phá lôi giới áp chế, lăng không lướt ngang mấy trượng, tránh khỏi.

Chu Sở tuy rằng thụ thương, nhưng chỉ có một lần kiếm thương, ở dưới tác dụng của Tử Tâm Định Linh Đan đã khép lại hai ba phần mười.

Hắn lại dùng nguyên lực ngưng tụ thành một đạo khí bích, gắn vào kinh mạch bị tổn thương, trên cơ bản hành động không việc gì.

Vừa thấy lôi long hạ xuống, lập tức phẫn nộ quát một tiếng, hai tay đi phía trước một trảo.

Một đôi tay nắm trong tay chiến kích, toát ra từng vòng tròn kim sắc, hướng tới hai bên gạt ra.

Sau đó song kích ở trước người hợp lại, “Tranh nhiên” một tiếng, toàn bộ kim sắc quyển mang trong nháy mắt hợp hai làm một, mạnh mẽ hóa ra một đạo quỹ tích gai mắt, hướng phía lôi long chém tới.

– Ầm ầm

Lôi long kia còn chưa xong toàn bộ ngưng hình bị hắn tất cả làm hai, Chu Sở khí thế nổi lên, một chùm kim quang ở sau người nổi lên, hoành mi thụ mục hét lớn:

– Đi tìm chết cho ta!

Lưỡng đạo chiến kích ở trước người kết ấn, “Phanh” một tiếng hóa ra vô số khí phách kích ảnh, khắp bầu trời hướng phía Lý Vân Tiêu chém tới.

Dường như Lưu Tinh hóa mưa, ở trong thanh sắc lôi giới lưu lại quỹ tích thật dài.

– Có chút ý tứ, thảo nào dám năm lần bảy lượt trêu chọc ta.

Lý Vân Tiêu châm chọc cười một tiếng, vươn tay ra.

Tâm niệm vừa động, dưới lòng bàn tay nhộn nhạo ra tầng tầng sóng gợn, trước người hắn bầu trời thoáng cái đã trở nên hỗn loạn, vô số rung động xâm chiếm lẫn nhau.

Loan Quân Hạo sắc mặt xấu xí, khẽ lắc đầu một cái.

Tuy rằng hắn trọng thương trong người, nhưng nhãn lực không giảm, biết Chu Sở chỉ là chống cự vô ích.

– Rầm rầm rầm rầm!

Từng đạo chiến kích quang ảnh đánh xuống ở dưỡi lôi chi che đậy, càng đem không gian chấn đến run rẩy, các loại lôi văn cũng đều quấy rầy, nhưng thủy chung khổng thể tổn thương tới Lý Vân Tiêu chút nào.

Con ngươi của Lý Vân Tiêu hơi co rụt lại, khẽ hừ một tiếng, cánh tay còn lại quả đấm bấm tay niệm thần chú, phía sau một mảnh ma vân hiện lên, lập tức hóa ra chân ma Pháp Tướng.

Chân ma Pháp Tướng khuôn mặt một chút trở nên vô cùng rõ ràng, mở mắt ra, hai mắt như điện.

Giơ tay lên tới lăng không một trảo, A Hàm Trảm Cốt Đao hư ảnh nắm trong tay, hướng phía nơi nào đó trong lôi giới một chém xuống

Đao phong lóe lên, toàn bộ lôi giới sát na bị bổ ra một cái khe sâu đậm.

Đầu cùng của cái khe một chút hóa ra thân ảnh của Tần Xuyên, trong mắt hắn trừ khiếp sợ ra, còn có một ti ngoan lệ bình tĩnh, mặc dù kinh mà chưa hoảng.

Hai tay hắn không ngừng đánh ra kiếm quyết, Thiên Ảnh cửu huyền kiếm ở trước người hắn không được lượn vòng, khắp bầu trời đều là trạm lam sắc kiếm ảnh.

Đột nhiên một đạo sức mạnh to lớn từ trên thân kiếm bộc phát ra, toàn bộ không gian run lên.

Trên người của Tần Xuyên tựa hồ có loại cảm ứng, một đạo mơ hồ hư ảnh ở trên người hắn hiện lên, tựa hồ nặng chồng lên nhau, thấy không rõ hình dáng.

Đạo hư ảnh kia giơ hai tay lên thật cao, Thiên Ảnh kiếm “vèo” một chút bay đi tới, như là rơi vào trên giá kiếm vậy.

Vô số lam sắc kiếm phù ở quanh thân không ngừng bay ra, đã thấy không rõ bóng dáng của Tần Xuyên, chỉ có thể cảm nhận được mênh mông kiếm lực.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.