Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 2187: Thi lễ (1)



Hắn đầu tiên đánh ra một đạo linh quyết, mang theo nguyên lực bành trướng, thoáng cái bay vào trong hoàng phù kia, lập tức ánh sáng màu vàng thoáng một phát, trở sáng lên, các loại đường nét phù văn trên đó đều có thể thấy được rõ ràng.

Đúng lúc này rồi, mọi người cũng không có ý đứng nhìn nữa.

Còn nữa, non nửa thành lực lượng, chỉ cần mấy canh giờ là có thể khôi phục, nếu phục dụng một ít đan dược thì một nén nhang cũng đủ rồi.

Lập tức mấy chục đạo linh quyết bay lên trời, đều bay vào trong hoàng phù, lập tức phù triển trở nên hào quang vạn trượng, thoáng cái đã biến mất không thấy gì nữa, ẩn vào hư không.

Tầng nham thạch trên mái vòm còn đang không ngừng rạn nứt sụp đổ, nhưng sơn thể bốn phía đã vững chắc, chỉ là mấy tầng nham thạch tan vỡ, cũng không ảnh hưởng an toàn.

Không ngừng có cự thạch rơi xuống, nhưng vừa chạm vào kết giới chi lực, không trung đã xuất hiện ánh sáng màu vàng tản ra, bị chấn thành bột mịn.

Trên trăm mẫu đất bằng đã hội tụ hơn một ngàn võ giả, theo đất rung núi chuyển, đều đằng không bay lên, nguyên một đám nhìn khe núi sụp đổ, chợt lộ ra kinh hãi.

– Tạm thời không ngại nữa, Nguyên Hải đại nhân, hi vọng có bất kỳ ân oán nào đợi sau khi chuyện này chấm dứt lại nói sau.

Đoan Mộc Thương hơi trách cứ nhìn qua Bắc Minh Nguyên Hải, trong giọng nói tựa hồ có loại khí thế không thể hoài nghi.

Trong mắt Bắc Minh Nguyên Hải xẹt qua một tia kinh hãi, liền khôi phục như thường, hai tay ôm ở trước ngực, nói:

– Tốt, nếu Thương đại nhân đã lên tiếng, vậy mặt mũi này tự nhiên ta phải bán.

Đoan Mộc Thương chuyển động ánh mắt khắp mọi nơi, nói:

– Người còn lại cũng vậy, hi vọng mọi người hết sức khắc chế.

Mục Chinh đột nhiên ngửa đầu nhìn lại, trong mắt một mảnh màu xám mông mông, nói:

– Dị tượng xuất hiện.

Mọi người chấn động toàn thân, đều ngẩng đầu nhìn lên trời, ngoại trừ tầng nham thạch tiếp tục sụp đổ ra, căn bản khôngthấy bất cứ thứ gì cả.

Tất cả mọi người đều hâm mộ ghen ghét hận nhìn qua Mục Chinh, biết rõ hắn tu luyện Diệu Pháp Linh Mục, bởi vậy mới có thể nhìn thấu được.

Thái Thúc Tà Đình nói:

– Đại Địa chi phù đã ổn định sơn thể địa mạch, tầng nham thạch này không bằng trực tiếp đánh nát đi.

Đoan Mộc Thương nói:

– Vẫn nên cẩn thận thì tốt hơn, trực tiếp phá ra lổ hổng, để mọi người có thể trông thấy dị tượng là được.

Bắc Minh Nguyên Hải nói:

– Phương Sử.

– Vâng

Phương Sử lập tức hiểu ý, đi ra khỏi sau lưng Bắc Minh Nguyên Hải, hai tay từ phía sau xuất ra, một đạo ngân quang chớp động, liền nắm một cây ngân thương hào quang lập lòe trong tay.

Thương thế hợp lại, một mảnh ngân hoa xẹt qua ngang trời.

“Rầm rầm rầm”

Phiến ngân hoa chi quang kia biến thành vô số thương ảnh, mỗi một đạo đều trực tiếp xuyên thấu tầng nham thạch, bắn ra bầu trời bên ngoài.

Mấy ngàn võ giả bên ngoài đều xôn xao và kinh hãi, thoáng cái “Oanh” tản ra..

Tầng nham thạch lúc này lúc xuất hiện trên trăm cái động nhãn, toàn bộ vòm trời nhìn cái đã thấy hết toàn bộ.

Chỉ thấy dưới trời sao hồng nghê nhấp nhô, ánh sáng tím hiện ra, ngôi sao sáng lạn, muôn hình vạn trạng

– Đây là...

Không ít người lần đầu thấy dị tượng như vậy, đều nhao nhao ngạc nhiên.

Bắc Minh Nguyên Hải nói:

– Cảnh tượng mênh mông như thế, khiến cho người bành trướng. Nhưng kỳ quái chính là, chỉ ở giữa phiến khe núi này mới có thể trông thấy, vừa ra núi này, ngay cả dị cảnh cũng không có.

Thái Thúc Tà Đình nói:

– Nếu nói thế, vậy phiến dị tượng này đích thật là do tế đàn gây ra. Những chỗ dị tượng, cũng đích thật là Huyền Quy tinh vực.

Mọi người ngưng mắt nhìn lại, chỗ phiến dị tượng kia bay lên, dưới trời sao sáng chói nhất, mơ hồ có thể thấy được một đầu quy ảnh cực lớn.

Mục Chinh nói:

– Kết hợp với lời Lý Vân Tiêu nói, xem ra trong tế đàn có chút gì đó, không bằng mở ra một cái xem thử?

Tất cả mọi người bắt đầu trầm mặc, đều không thể phán đoán được.

Lý Vân Tiêu nói:

– Bây giờ là giờ Tuất, cách giờ Tý Tương đại nhân nói chỉ còn hai canh giờ, ta đề nghị chờ đợi.

Một gã lão giả hừ lạnh nói:

– Hiện giờ quan sát, dị tượng nguy hiểm nơi này có trời mới biết hai canh giờ sau là phúc hay họa. Hiện giờ mở ra một cái tế đàn, có lẽ có thể đạt được không ít tin tức, đến lúc đó nếu như là họa thì cũng có thể nghĩ cách ứng đối.

Lời này của hắn lập tức khiến không ít người cộng minh.

Đoan Mộc Thương cau màDuẫn Ngôn:

– Ta vẫn đồng ý với lời Vân thiếu nói, dị tượng điềm lành như vậy, hơn phân nửa không phải chuyện gì xấu. Hơn nữa trên quẻ có nói là cơ duyên buông xuống, về phần phúc họa, phải xem số mệnh cá nhân rồi. Nếu hiện giờ mạo muội hủy hoại tế đàn, dẫn tới Thiên số thay đổi, vậy thì thật sự phúc họa khó liệu rồi.

– Đúng vậy, Thương đại nhân nói như vậy rất có lý.

Ánh mắt Bắc Minh Nguyên Hải lạnh lùng quét qua, khinh miệt nói:

– Có ai sợ chết thì có thể rời đi trước.

Không ít người biến sắc, lão giả lên tiếng trước kia trầm tư thoáng một phát, ôm quyền nói:

– Theo lão phu phán đóan, nơi này là hung không phải cát, nếu chư vị đã khư khư cố chấp, vậy lão phu cũng không phụng bồi nữa.

Hắn quay người lại, liền hóa thành một đạo quang mang rời đi.

Mọi người nhìn qua độn quang kia, có trầm tư, có trào phúng, nhưng đa số là lạnh lùng, nhìn không ra biểu hiện trên mặt.

Tất Hạo Đãng lạnh lùng cười cười, nói:

– Ở đây ai mà không từ trong vô số sinh tử giết ra chứ, vì cầu một đường kỳ ngộ tấn cấp, đã bị chết không biết bao nhiêu lần rồi, há sẽ để ý lần này.

Tất cả mọi người biến sắc, lời này tựa hồ làm ra tác dụng kích thích, những người tâm thần bất định rốt cục đã ổn định lại.

Lý Vân Tiêu đột nhiên biến sắc, hai con ngươi ngưng tụ, nhìn về hướng lão giả kia bỏ chạy.

Sau đó hắn xoay chuyển ánh mắt, chỉ thấy Thái Thúc Tà Đình đang nhìn hắn, lộ ra thần sắc kinh ngạc, nói:

– Vân Tiêu công tử cũng đã nhận ra sao?

Lý Vân Tiêu gật đầu, nói:

– Ta lúc trước đã trải qua một lần, tự nhiên tương đối mẫn cảm.

Thái Thúc Tà Đình nói:

– Công tử quá khiêm nhượng.

Sắc mặt hắn ngưng trọng nói:

– Người rời đi vừa rồi đã bị không gian trọng điệp hút vào rồi.

– Cái gì?

Mọi người thoáng cái khiếp sợ, không ít người cả kinh nói:

– Không phải đã đi rồi sao? Ta rõ ràng thấy độn quang hắn biến mất mà.

Thái Thúc Tà Đình nói:

– Người nọ là độn tới vùng biên giới nhất của tế đàn liền thoáng cái biến mất. Rất bí ẩn, ta trước kia cũng không dám xác định, nhưng Vân thiếu cũng cảm thấy, có lẽ không sai.

Lý Vân Tiêu nói:

– Người nọ hiện giờ có lẽ đang gặp công kích, có thể sống sót hay không phải xem thực lực hắn rồi.

Sắc mặt Duẫn Ngôn hơi trắng bệch, nói:

– Người nọ chỉ có thực lực Võ Đế tứ tinh, theo những gì chúng ta gặp lúc trước, hơn phân nửa là không sống được rồi.

Bắc Minh Nguyên Hải chụp một cái tới đài án, mấy chục đạo linh bài đều bay lên, tất cả đều lơ lửng giữa không trung.

“Két”

Đột nhiên một đạo linh bài nổ bung, một cái tên trên đó bỗng nhiên rạn nứt, linh khí hoàn toàn biến mất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.