Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 2209: Vạn thế ngự kiếm (2)



Từng đạo âm phù tối nghĩa khó hiểu từ trong miệng hắn thốt ra, trên thân kiếm không ngừng bốc lên phù văn màu xanh lá, tất cả đều là do độc khí ngưng tụ thành.

Đồng tử Lý Vân Tiêu đột nhiên co lại, trong lòng hiện lên vẻ kinh sợ, hắn trông thấy rõ ràng trên trường kiếm ngăm đen kia hiện ra bốn chữ cổ triện to: Nhất Kiếm Vạn Thế.

Da đầu hắn tê rần, lộ ra thần sắc khó có thể tin, hoảng sợ nhìn qua hủ thi kia.

Kiếm quang ngăm đen và độc khí thảm lục sắc chớp động trên trường kiếm, kiếm ý khủng bố càng ngày càng mạnh, phảng phất phá tan gông xiềng quy tắc Thiên Địa, thoáng cái toàn bộ trên đại điện đều nhộn nhạo.

Nhãn quang hủ thi lóe lên, nhìn qua thanh kiếm ngăm đen kia, lộ ra vẻ vui mừng, cười to nói:

– Ha ha, ta nhớ ra rồi, ngươi gọi là Vạn Thế Ngự Kiếm.

Thành trì màu vàng mông mông kia bị chống đỡ dưới kiếm ý khủng bố, không thể rơi xuống

Đỗ Vũ Thành trong lòng hoảng hốt, toàn bộ gương mặt đều trở nên vặn vẹo, trên trán đổ đầy mồ hôi.

Lực lượng trên kiếm kia còn đang không ngừng tăng cường, phảng phất vô cùng vô tận, không có kết thúc.

Mỗi người đều dựng đứng tóc gáy, cảm nhận được một loại sợ hãi vô biên, uy áp cực lớn khiến bọn hắn không chịu nổi.

Thân ảnh Bắc Minh Nguyên Hải lóe lên, lập tức hiển hiện trên không trung, hét lớn:

– Tất cả mọi người đồng loạt ra tay đánh chết hắn.

Hắn không nói hai lời, thân hình mở ra, một mảnh thế giới Huyền Âm màu xanh da trời hiển hiện sau lưng, ngưng tụ lại.

– Phiên nhược kinh hồng.

Đúng là một trong Thiên Ngoại Tam Thức, thi triển ra kinh thiên động địa, uy thế còn trên cả lực lượng một thành của Đỗ Vũ Thành

Đoan Mộc Thương cũng nhanh bóng bấm niệm pháp quyết, sương trắng mông mông mà lên, một chiêu Ngũ La Khinh Yên Chưởng, hóa xuất ra chưởng ảnh trên không trung, trực tiếp lăng không chụp xuống

Các loại chiêu thức võ kỹ thoáng cái đều tách ra, bách hoa tề phóng khiến người hóa mắt, trong đại điện một mảnh rung chuyển, trở nên hoảng hốt bất định, khó có thể thừa nhận gần trăm người đồng loạt ra tay.

Kiếm khí mênh mông cũng theo đó ngưng tụ, tựa hồ đã bị cự áp, đang không ngừng thu nhỏ lại.

Đột nhiên, một âm thanh sâu kín vang lên, hắc mang chợt xé trời.

– Nhất ngự vạn thế, bát lăng chiếu ảnh, định thần vi kiếm

Kiếm ý bỗng nhiên nổ bung, phảng phất có kiếm khí vô tận vượt qua cổ kim mà đến, lực lượng khủng bố đột phá thời không buông xuống.

“Ầm ầm”

Sức mạnh to lớn vô biên đẩy ra, đại điện Huyền Vũ Tinh Cung đột nhiên nghiền nát, lực trùng kích lan tràn ra bốn phương tám hướng, mảng lớn khu kiến trúc chôn vùi trong đó

Giờ phút này tinh không triển lộ, tinh quang dưới lực lượng khủng bố kia cũng trở nên ảm đạm, vô số bụi bậm tan hết, không ít bóng người vọt ra.

Một kích kinh thiên động địa kia không biết bao nhiêu người bị chết, võ giả còn sống vừa thấy tinh không, lập tức đại hỉ bỏ chạy ra ngoài.

Sa vào vũng nước đục này quá nguy hiểm, có thể nhặt về một mạng rời đi, tất cả mọi người đều cuồng hỉ, nào còn dám dừng lại thêm chứ.

Nhưng trên trời cao đột nhiên hiện ra kết giới chi lực, thoáng cái ngăn cản mọi người lại.

– Cái gì?

Tất cả mọi người đều hoảng hốt, kinh sợ nổi giận công kích lên trời cao, lại hoàn toàn không làm nên chuyện gì.

– Chuyện gì xảy ra? Kết giới ai bố trí xuống?

Tất cả mọi người đều giận điên lên, sau khi công kích một lúc mới dần dần tỉnh táo, nguyên một đám sắc mặt âm trầm.

Giờ phút này khu vực Tinh Cung mảng lớn bị hủy, ở trong khe núi Lưỡng Giới Sơn, trải rộng hàng trăm hàng ngàn tế đàn, cấu thành tinh vực chi trận.

Mà nam tử hủ thi đang đứng trên một tế đàn trong đó, thân hình hư thối trở nên càng thêm vô cùng thê thảm, có chất lỏng buồn nôn chảy ra từ trong làn da nứt nẻ của hắn.

Khí tức trên thân càng hoảng hốt bất định, tựa hồ dưới một kích vừa rồi, cũng đã bị thương không nhỏ.

Ngoại trừ ba bốn mươi người chuẩn bị chạy ra trên bầu trời, còn có hơn mười người cũng phân bố trên tế đàn, sắc mặt đềutrắng bệch, lạnh như băng nhìn chằm chằm nam tử hủ thi kia.

Dưới một kích khủng bố vừa rồi, lại có một nửa người phấn thân toái cốt, trực tiếp bỏ mạng.

Ngực nam tử hủ thi không ngừng phập phồng lấy, mở lớn miệng thở, trên tròng mắt không ngừng lập lòe lục mang.

Mà hơn mười người kia lại bình tĩnh hơn nhiều, tuy dốc sức một kích, nhưng cũng không bị bao nhiêu tổn thương.

Đoan Mộc Thương lạnh lùng nói:

– Các hạ xem ra đã cùng đường mạt lộ rồi.

Nam tử hủ thi hắc một tiếng, nói:

– Các ngươi muốn giết ta?

Đoan Mộc Thương nhíu mày, lạnh giọng nói:

– Là ngươi muốn giết chúng ta a, đừng nói ngược lại.

Nam tử hủ thi nói:

– Hắc hắc, ta chẳng qua chỉ muốn bắt một người sưu hồn mà thôi, cũng không muốn giết các ngươi. Hiện giờ chết bao nhiêu người như thế, giá trị sao?

Đoan Mộc Thương lạnh giọng nói:

– Thà rằng chết trận, cũng sẽ không có ai nguyện ý bị ngươi sưu hồn, nếu ngươi có thể thúc thủ chịu trói, chúng ta cũng sẽ không hạ sát thủ.

– Ha ha, ha ha.

Nam tử hủ thi tựa hồ sau một kích vừa rồi, linh tính đã triệt để trở về, ngửa mặt lên trời cười ha hả, nói:

– Chỉ bằng vào đám hậu bối vô tri các ngươi, cũng muốn giết ta? Ngây thơ!

“Phanh”

Vạn Thế Ngự Kiếm trong tay hắn thoáng cái nứt vỡ, hóa thành vô số Thi Lễ, “Ông ông ông” bay quanh đầy người hắn.

Trên người nam tử hủ thi đột nhiên trở nên một mảnh u lục, độc mang chiếu rọi, những Thi Lễ kia cũng nguyên một đám biến xanh, trên lông cánh mang theo kịch độc.

Mọi người biến sắc, loại độc khí này tựa hồ lăng lệ ác liệt, dị thường, ngay cả huyền khí cửu giai cũng có thể ăn mòn.

Trên mặt Mục Chinh lộ vẻ kinh ngạc, nói:

– Độc mang này chẳng lẽ là...

Lý Vân Tiêu cũng ngưng trọng dị thường, nói:

– Không cần hoài nghi nữa, đúng là Lục chi độc.

– Lục chi độc?

Trước kia hắn nói ra hai chữ “Lục Độc”, mọi người cũng không biết rõ, giờ phút này không ít người bỗng nhiên tỉnh ngộ, trong hai tròng mắt tuôn ra vẻ hoảng sợ.

Trong mắt Đoan Mộc Thương cũng tràn đầy rung động, cả kinh nói:

– Thất Huyễn Lục Yểm, một trong Đại Diệt Tuyệt Chí Tôn Ngũ Độc sao?

– Ah? Không thể tưởng được còn có người nhận ra.

Nam tử hủ thi cũng nhếch miệng, toàn bộ gương mặt thấp thoáng dưới lục sắc, trở nên càng thêm dữ tợn.

Mà càng khiến cho trong lòng mọi người phát lạnh chính là Thi Lễ đầy trời tất cả đều nhiễm lên loại lục sắc này, tựa hồ trở nên cực kì khủng bố.

– Những Thi Lễ này cũng không phải bình thường, chúng vốn là phân thân của Thi Lễ chi Vương mà thôi, bị giết chết cũng chỉ tiêu hao một chút năng lượng của Thi Lễ chi Vương thôi. Mà ta chính là chủ nhân Thi Lễ Vương, lễ trùng đầy trời phối hợp với Thất Huyễn Lục Yểm của ta, coi như là đại thành hàng tỉ người, cũng có thể tàn sát hết trong khoảnh khắc.

Trong hai mắt nam tử hủ thi tuôn ra độc sắc, hai tay giao nhau trước người, đẩy mạnh tới trước quát:

– Đi!

“Ông ông ông”

Thoáng cái vô số Thi Lễ vang lên, phóng tới hơn mười người ở bốn phía, như vô số đom đóm dưới trời sao, yêu dị xinh đẹp, lại mang đến cho người trí mạng

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.