Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 223: Đồ vật cấp bảy



̉y.

Vẻ mặt Tư Tử Trác biến đổi, hắn dù sao cũng là Hỏa Ô Đế Quốc phân lâu Lâu chủ, năng lực xử lý sự tình tự nhiên cực mạnh. Hắn đột nhiên trầm giọng quát:

– Cam Trưởng lão, hiện tại hết thảy canh gác tăng lên đến đặc cấp! Bất luận người nào cũng không được ở bên trong tùy ý đi lại, cũng không cho bất luận người nào đi vào, hay đi ra ngoài! Còn có chư vị ở đây, thu liễm hết thảy khí tức, dám phóng ra ngoài, coi là khiêu khích, đánh chết tại chỗ!

Nhất thời mấy chục bóng người nhanh chóng vây quanh hội trường, đều là hộ vệ của Vạn Bảo Lâu, bắt đầu giám thị mỗi một góc. Cam Đức Minh cũng thả thần thức ra ngoài, đem toàn bộ Vạn Bảo Lâu bao phủ, bất luận người nào có manh động, đều ở trong thần thức của hắn tra xét.

Tư Tử Trác lần thứ hai trầm giọng nói:

– Xin mời chư vị quý khách trong lầu hai trợ giúp Vạn Bảo Lâu giữ gìn trật tự, chư vị đều là tồn tại có máu mặt của Hỏa Ô Đế Quốc, nếu có người dám ra tay làm bừa, Vạn Bảo Lâu ứng phó không được, hi vọng chư vị có thể giúp một chút!

Dù sao đồ vật cấp bảy đặt ở loại địa phương nhỏ này, thực sự là quá mức nghịch thiên, vì lẽ đó Tư Tử Trác đã làm tốt dự tính xấu nhất.

Lúc này từ phòng khách quý trung tâm truyền đến âm thanh của Tân Như Ngọc.

– Tư Lâu chủ yên tâm, nếu có người dám động thủ, Hỏa Ô Tân gia ta chắc chắn sẽ không ngồi yên không để ý đến.

– Chi! Tân gia, quả nhiên là hoàng thân quốc thích!

Người phía dưới khiếp sợ nhìn phòng khách quý này, Tân gia chính là Hoàng thất của Hỏa Ô Đế Quốc. Nguyên vốn có chút tán tu càng ngày càng bạo động, sắc mặt cũng nghiêm túc lên, đem tham dục trong nội tâm ép xuống. Vào lúc này ra tay cướp giật, không thể nghi ngờ là cửu tử nhất sinh. Đồ vật quý giá nữa, không còn mệnh có ích lợi gì.

Trong phòng khách quý bên cạnh phòng của Hoàng thất, không chỉ có Ân Triêu Dương, dù là mấy người Tiêu Khinh Vương cũng triệt để hóa đá, đứng chết trân tại chỗ, trong đầu trống rỗng. Chỉ có Lạc Vân Thường cùng Mộng Bạch vẫn tính bình thường, người trước sinh ra ở Thần Tiêu cung, lại biết phía sau Lý Vân Tiêu có Cổ Phi Dương. Mộng Bạch thì căn bản không biết giá trị của đồ vật cấp bảy.

Lúc này Tư Tử Trác đã mời Mộng Vũ đến trước sân khấu, ánh mắt phức tạp nói:

– Tiểu cô nương, bên trong ba chiếc thẻ ngọc này đến cùng là vật gì? Vẫn là ngươi đến giới thiệu một chút đi.

Mai lão tiên sinh giám định không ra, chỉ có thể mời chủ nhân bảo vật ra nói chuyện, nếu không thì làm sao bán a?

Mộng Vũ cũng là một mặt dại ra, có điều rất nhanh một đạo truyền âm trực tiếp xuyên vào trong tai nàng, nhất thời khẽ gật đầu. Tất cả mọi người ở đây phát hiện có người truyền âm, nỗ lực lắng nghe, lại phát hiện cỗ sóng âm này bị một đạo thần thức cực cường bảo vệ, hết thảy thần thức xông tới đều bị đánh văng ra.

– Là vị Thuật Luyện Sư cấp bốn kia!

Nhạc Cửu Lâm trầm giọng nói:

– Cỗ thần thức này chính là của vị Thuật Luyện Sư cấp bốn sát vách kia!

Tân Như Ngọc cả kinh, khó có thể tin nói:

– Lẽ nào là Trình gia bán đấu giá ba chiếc thẻ ngọc này? Làm sao có khả năng? Mục đích của bọn họ là gì?

Ánh mắt Nhạc Cửu Lâm ngưng lại, trầm giọng nói:

– Hay là chúng ta đoán sai, sát vách này thật sự không phải người Trình gia. Người Trình gia có khả năng thật sự ở mấy ngày trước đã chết!

Tân Như Ngọc hơi thay đổi sắc mặt, kinh ngạc thở dài nói:

– Này sẽ là ai a?

Ánh mắt của Nhạc Cửu Lâm có chút vẩn đục, âm thanh phập phù nói:

– Ta có cái suy đoán, cũng không biết đúng hay không, nhưng cứ nhìn xuống đi. Ba chiếc thẻ ngọc này nếu là đồ vật cấp bảy, vậy chúng ta không thể bỏ qua.

Tân Như Ngọc cũng khẽ gật đầu một cái, đồ vật cấp bảy coi như là trong hoàng cung cũng có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Mộng Vũ đã từ trong truyền âm phục hồi tinh thần lại, nhưng bị hơn vạn người nhìn chằm chằm như thế, vẫn để cho nàng hết sức thấp thỏm bất an, cẩn thận nói với Tư Tử Trác:

– Vân thiếu nói ba chiếc thẻ ngọc này phân biệt là đan phương Thiếu Dương Nguyên Đan cấp bảy, Ngũ Nhạc Hà Y luyện phương cấp bảy, Thương Lang kiếm đồ cấp bảy.

– Quả nhiên là đồ vật cấp bảy!

Sau khi tất cả mọi người nghe được, trong lòng đều chấn động mạnh, nhưng không có bao nhiêu người kinh ngạc. Bởi vì mấy thứ này đại đa số người đều chưa từng nghe thấy.

– Cái gì?

Cái thứ nhất thất thanh dĩ nhiên là Tư Tử Trác, trong đôi mắt hắn đột nhiên tuôn ra tinh mang, một phát bắt được hai vai Mộng Vũ, thất thanh nói:

– Bên trong có đan phương của Thiếu Dương Nguyên Đan? Ngươi không gạt ta?

Mộng Vũ bị hắn bắt đau đớn, vội vàng dùng sức đánh văng hai tay của hắn ra, bị đau nói:

– Vân thiếu nói như vậy, đương nhiên là thật sự!

– Vân thiếu? Vân thiếu là ai?

Nhất thời người toàn trường dồn dập kinh ngạc lên, nghị luận không ngớt.

– Quả nhiên!

Ánh mắt Nhạc Cửu Lâm chìm xuống, ngưng tiếng nói:

– Sát vách chúng ta quả nhiên là Viêm Vũ Thành Thành chủ giết chết Trình Phi Xế, vừa được Tần Nguyệt quốc vương phong làm Vũ Thành Vương Lý Vân Tiêu!

Tân Như Ngọc kinh ngạc nhíu mày.

– Lý Vân Tiêu? Làm sao chưa từng nghe ngươi nói? Thành chủ một tiểu quốc, tại sao có thể có đồ vật cấp bảy?

Nhạc Cửu Lâm khẽ lắc đầu một cái nói:

– Lý Vân Tiêu này cũng là sau khi giết chết Trình Phi Xế mới bắt đầu tiến vào tầm mắt của ta, hiện nay tư liệu của hắn không nhiều lắm. Sau khi trở về tất nhiên sẽ cố gắng tra xét một phen.

Tân Như Ngọc tràn ngập nghi ngờ nói:

– Dám giết Trình Phi Xế, nếu Lý Vân Tiêu này không phải người điên, chính là có lực lượng không nhỏ. Xác thực đáng chú ý một chút.

Ở trong mắt hắn, Thành chủ của một quốc gia có thể làm cho mình “chú ý một chút”, đã là thiên đại chuyện lạ.

Nhạc Cửu Lâm đem thần thức hướng về sát vách dò xét qua, vẫn như cũ bị một luồng thần thức ngăn cách, không cách nào tiến vào. Tuy rằng hắn không phải Thuật Luyện Sư, thế nhưng thần thức có thể mạnh hơn hắn, chỉ có Thuật Luyện Sư cấp bốn trở lên.

Lúc này Tư Tử Trác mới phát hiện mình thất thố, vội vàng bình phục tâm tình lại, trong mắt lộ ra kích động khó có thể che giấu. Tuy rằng mọi người không biết Thiếu Dương Nguyên Đan này là vật gì, nhưng Tư Tử Trác đường đường là Thuật Luyện Sư cấp năm, ngay cả hắn cũng thất thố, có thể thấy được kia há là phàm vật!

Đột nhiên Mai Đại tiên sinh mở miệng nói:

– Vị tiểu cô nương này, ta kiến nghị ba chiếc thẻ ngọc kia tách ra bán đấu giá, nếu không thì giá cả quá cao, người bình thường căn bản mua không nổi. Như vậy cũng đập không ra giá tiền cao.

Mộng Vũ một mặt mờ mịt, nhưng rất nhanh liền được Lý Vân Tiêu truyền âm, lúc này mới hạ thấp người nói:

– Tất cả nghe Mai lão tiên sinh.

Mai lão tiên sinh điều tức một lúc, lúc này mới khôi phục lại, hắn vạn phần kính nể nhìn ba chiếc thẻ ngọc kia một chút, lúc này mới đứng ở trước đài bán đấu giá, mở miệng nói:

– Vừa nãy chư vị cũng nghe thấy, ba thẻ ngọc này đều là cấp bảy, còn công hiệu của ba món đồ này ta cũng không rõ ràng. Không biết tiểu cô nương có thể thay ta nói một chút hay không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.