Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 2276: Bán khúc Côn Lôn



Người phía sau đám mây tiệm thu, trường ảnh ngang trời, sắc trời tựa như lưu ly.

Sắc mặt của Hoán Diệt trầm xuống, biết phiền phức lớn, Ô Huyền chi nhận đột nhiên xuất thủ, nếu không phải năng đánh tan người này, hôm nay sợ là yếu ăn nói tánh mạng.

- Xích nhật!

Hắn hung ác quát một tiếng, Ô Huyền nhất thời giải phong đi ra, ở trên khoảng không một trận súc thế, mạnh mẽ chém kích đến.

Người nọ cước bộ dừng lại, nâng tay phải lên lăng không một trảo, nhất thời một đạo quang mang lóe ra, hóa thành quang luân trở lại trong tay trái, cũng một kiện kì binh hình tròn có răng cưa, như là tấm chắn che ở trước người.

- Ngang trời xuất thế, mãng Côn Lôn...

Tiếng ngâm thơ du dương từ trong miệng người tới chậm rãi đọc lên, tay phải hắn quang mang lóe lên, một thanh đại kiếm lăng liệt nổi lên, nhất thời kiếm quang sáng quắc, hướng phía “Xích nhật” chi chiêu chém tới

- Duyệt tẫn nhân gian xuân sắc.

- Ầm ầm...

Toàn bộ “Xích nhật” chi chiêu ở dưới một kiếm kia bị triệt để đánh tan, kiếm lực kinh khủng xuyên thấu đi, trực tiếp chém về phía hai người Hoán Diệt và Tiểu Kiêu.

- Không tốt!

Sắc mặt của Tiểu Kiêu trắng bệch, mạnh cắn răng lóe lên, quả đấm bấm tay niệm thần chú, cùng với Hoán Diệt một đạo tiêu thất ở tại chỗ.

Sau một khắc, bọn họ trực tiếp xuất hiện ở trên bầu trời ngoài vạn thước, khí tức trên người trong nháy mắt kéo lên đến cực điểm điểm

Tiểu Kiêu tay trái nắm một mặt cổ gương đồng lục sắc, mạnh mẽ một chút giải phong ra, hóa thành cổ kiếm nắm trong tay, thân kiếm trong như gương quang sáng quắc, vạn đạo hư ảnh lăng không hiện lên.

Hai tay của Hoán Diệt nâng Ô Huyền, giơ lên thật cao, từng vòng ánh sáng màu vàng ở quanh thân lượn vòng, hóa ra một thanh tuyệt thế lợi nhận chi ảnh.

Hai người tâm niệm tương thông, biết dự kiến nguy cơ trước đây chưa từng gặp trôi qua, lập tức không giữ lại chút nào liên thủ, đều là tuyệt học cực mạnh cả đời.

- Ngọc Thanh Kiếm Quyết!

- Câu Trần Thiên Đao!

Vạn kiếm hư ảnh và khí phách chi nhận, trực tiếp trảm phá thiên địa, như bách xuyên vào biển, dâng trào mà đến.

Người nọ bừng tỉnh không cảm giác, vẫn như cũ cất bước mà đi, thơ ngâm lang lảnh:

- Phi Khởi Ngọc Long Tam Bách Vạn...

Đại kiếm vén lên, ngang trời chuyển động.

Người nọ quả đấm bấm tay niệm thần chú, mấy đạo quyết ấn bổ vaof bên trong, trên thân kiếm hiện ra chân long dị tượng, một hóa ngàn vạn, lăng không chém tới

- Giảo Đắc Chu Thiên Hàn Triệt!

- Ùng ùng...

Vạn long như quá giang, ở trời cao chạy chồm, khuấy gió nổi mây phun, thiên địa biến sắc.

- Ầm ầm!

Ngọc Thanh Kiếm Quyết và Câu Trần Thiên Đao trong nháy mắt cuốn vào vạn long dâng lên, Càn Khôn đảo ngược, toàn bộ bốn cực điên đảo

Tiểu Kiêu và Hoán Diệt thoáng cái đã bị thôn phệ bên trong, sinh tử không biết.

Trong lòng Lý Vân Tiêu chấn động hoảng sợ, kinh hãi quát dẹp đường:

- Bạc Vũ Kình, đồng loạt ra tay bằng không ai cũng đi không xong rồi!

Hắn lại không còn suy nghĩ quá nhiều, thoáng chút hóa ra ba đầu sáu tay Pháp Tướng kim thân, sáu cái cánh tay đều cầm huyền khí, cả người khí thế trong nháy mắt nhảy lên tới cực điểm

Khâu Mục Kiệt hoảng sợ nhìn trên trời cao, cũng bị Lý Vân Tiêu đột nhiên biến hóa kinh ngạc một chút.

Bạc Vũ Kình tựa hồ thanh tỉnh lại, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi cực lớn, nhưng vẫn là hét lớn một tiếng cho mình bơm hơi, mạnh mẽ vũ động trường kiếm, Bi Minh Kiếm Vũ Phong một chút thi triển ra, hóa thành vô biên kiếm hải.

- Ừ?

Nam tử kia khẽ di một tiếng, trong giọng nói mang theo vô tận khinh miệt, cất cao giọng nói:

- Ngày mùa hè tiêu dong, giang hà hơn người...

Hắn mở ra năm ngón tay, giơ lên thật cao, trong tay một mảnh thanh sắc đám mây chậm rãi mọc lên, trên không trung hóa thành nhất phương như ý, lượn vòng ra.

Cổ sức mạnh to lớn kích động xuống, như là có thiên quân vạn mã ở bên trong dâng lên.

- Người hoặc vi cá miết.

Ngọc như ý đột nhiên hạ xuống, phía trên đồ án từng cái hiển lộ ra, núi non trùng điệp xanh biếc, thượng ra cửu trùng, phi các lưu đan, nhìn xuống vô địa.

Có võ giả đả tọa đài sen, có đồng tử đảo dược sơn, Thương Sơn phụ tuyết, minh chúc thiên nam.

Lý Vân Tiêu và Bạc Vũ Kình ở dưới ngọc như ý dị tượng kia áp chế, chỉ cảm thấy nguyên lực trong cơ thể vận chuyển rất khó, có loại cảm giác tai vạ đến nơi.

- Khâu Mục Kiệt, nhanh lên xuất thủ!

Bạc Vũ Kình hét lớn:

- Hắn cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi!

Khâu Mục Kiệt cả người run lên, ở dưới thiên địa chi uy kia, hắn từ lâu đã cả kinh trợn mắt há hốc mồm, mặc dù không biết người tới người phương nào, nhưng cổ uy thế và khí phách này, sợ là sẽ không dễ dàng thả cho chính mình rời khỏi.

Trong lòng cũng đưa ngang một cái, rống to, phác đao lượn vòng, một cái hư ảnh cự tượng bỗng nhiên vọt lên

Ba người hợp lực với nhau, cái loại ngọc như ý tựa hồ có dấu hiệu bị áp chế, nhưng...

Đây chỉ là bọn họ tốt đẹp chính là ảo giác...

- Thiên thu công tội, ai tằng dữ bình luận?

Một đạo tiếng thơ lại vang lên, như ngọc hạ xuống, sức mạnh to lớn hạo hãn, ba người hợp lực một kích trong nháy mắt đổ nát

- Ầm ầm...

Toàn bộ thiên địa rơi vào một mảnh hỗn loạn, toàn bộ thanh âm đều tiêu vong, chỉ còn một mảnh bạch sắc mờ mịt, phảng phất thiên địa chưa mở ra.

Lý Vân Tiêu toàn thân rung mạnh, một ngụm máu tươi tại chỗ phun tới, toàn thân một mảnh đau đớn, Pháp Tướng kim thân trong nháy mắt bị đánh quay về nguyên hình, thân thể trực tiếp đánh bay mấy trăm trượng xa, mới dừng lại thân hình.

Trong tròng mắt của hắn lộ vẻ kinh ngạc, lúc này không chỉ có gân mạch nghiền nát, ngay cả ngũ tạng lục phủ đều bị cự lực cắt đứt, ngụm lớn tụ huyết phun ra.

Đạo thân ảnh nghiêm nghị kia cuối cùng từ đám mây hạ xuống, lang lảnh sắc trời chiếu lên hắn xinh đẹp quan ngọc, đôi mắt sáng như nguyệt vậy, khiến người có một loại ý vị ôn nhã và động nhân.

Nửa khúc《 Côn Lôn 》 kết thúc, thiên địa khắp nơi, một mảnh mang mang, vạn vật hiu quạnh.

Khắp thế giới mất đi khí, ngoại trừ từng trận gió lạnh thổi qua, không còn bất kỳ thanh âm gì khác.

- Phốc...

Bạc Vũ Kình cũng rốt cục nhịn không được kịch liệt ho khan, từng ngụm máu tươi phun ra, nhan sắc quỷ dị, trong đỏ mang theo âm trầm nâu.

- Phanh...

Đại địa đột nhiên đánh rách tả tơi, lưỡng đạo thân ảnh bò đi ra, chính là Tiểu Kiêu và Hoán Diệt, hai người toàn thân là máu, chật vật dị thường.

Tiểu Kiêu càng sắc mặt trắng bệch, thở hồng hộc, cánh tay gãy tựa hồ dừng lại chảy máu, thế nhưng toàn thân thương thế quá nặng, sứt sẹo đầy người.

Hoán Diệt cũng không tốt gì, toàn thân hầu như thành nỏ mạnh hết đà, cánh tay nắm Ô Huyền chi nhận còn đang không ngừng run lên, xanh mặt không lên tiếng.

Trong mọi người, hơi chút tốt hơn đó là Khâu Mục Kiệt, Chiến Hạm Ngư ra trận pháp bay lộn, đại lượng linh khí xông tới, bù đắp cho hắn tổn hao.

Linh khí dễ bổ sung, thế nhưng thương thế rất khó trong thời gian ngắn khôi phục, hắn cũng là vẻ mặt kinh khủng, cảnh giác nhìn chằm chằm người nọ.

Thật đơn giản trong vòng mấy chiêu, liền đánh bại hết bốn đại đỉnh phong cường giả liên thủ, còn có một tên Lý Vân Tiêu không thua gì với bọn họ, người này chẳng lẽ là siêu phàm nhập thánh sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.