Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 2324: Toàn bộ đi ra



Sắc mặt của Kỳ Thắng Phong trở nên ngưng trọng dị thường, loại kinh khủng nguyên tố kết giới này khó chơi, coi như là bản thân Đằng Quang cũng căn bản không khống chế được. Đủ thấy đối phương thật là dự định liều mạng, ngay cả sinh tử của mình cũng hoàn toàn không để ý.

– Ngự Thiên Thần Quyết, Bảo Lật Phục Ma!

Trên mặt hắn hiện lên vẻ hung ác, quyết ấn nổi lên, Ngự Thiên Bảo Lật nhất thời thanh quang vạn trượng, tựa hồ muốn đâm rách tiền phương nguyên tố chi hải hỗn loạn.

– Hắc…

Khóe miệng của Đằng Quang nhếch lên một tia tiếu ý hung dữ, cười to nói:

– Hồi lâu không có thú vị như vậy, chuyến này Hồng Nguyệt thành quả nhiên không uổng công a!

Hắn mạnh mẽ hai tay vỗ ra, một đạo kim phù to lớn nổi lên, trong sát na thiên địa biến sắc, bảy món huyền khí điên cuồng kêu vang không ngớt, cả vùng một mảnh âm thanh chói tai.

Bảy loại nguyên tố chi lực đồng thời dâng trào hướng phía bên trong kim phù, thoáng chút hóa thành to lớn mấy mẫu, phô thiên cái địa, nhắm phía trên Ngự Thiên Bảo Lật trấn áp tới.

– Không tốt, chạy mau!

Không biết ai hô to một tiếng, đám người chính đang khẩn trương nhìn trợn mắt hốc mồm lúc này mới đều phản ứng kịp, nếu không chạy mà nói, bị lan đến đi vào sẽ triệt để xong đời.

– Vèo vèo vèo...

Vô số độn quang bay lên, hướng phía bốn phương tám hướng tán đi.

Ninh Khả Vân cũng là thân ảnh vừa chuyển, trực tiếp nhắc tới Lý Vân Tiêu cũng hướng xa xa tránh né ra.

Bạc Vũ Kình biến sắc, hóa thành một đạo kiếm quang lãnh lệ nhắm thẳng truy đi.

– Ầm ầm…

Rốt cục lưỡng cổ lực lượng va đụng vào nhau, thiên địa đổ nát, mọi người chỉ cảm thụ được run rẩy, thời gian hoàn toàn hỗn loạn điên đảo, mọi người lần thứ hai bị hút vào bên trong không gian chảy loạn.

Lần này uy lực muốn hơn xa lúc trước, phạm vi liên lụy càng cực lớn, ngoài mấy ngàm dặm vẫn đều có thể thấy khói đặc cuồn cuộn, giống như là bão tố đã tới trước cái loại áp lực này tràn đầy bầu trời vạn dặm.

Ninh Khả Vân cũng không có thể trốn được quá không gian chảy loạn, chỉ bất quá nàng thần thái tự nhiên, vẫn chưa hoảng loạn, cầm lấy Lý Vân Tiêu lẳng lặng đứng thẳng, tùy ý bốn phía cảnh tượng biến ảo.

Lý Vân Tiêu nhìn nàng một cái, đột nhiên cười nói:

– Các hạ chẳng lẽ chính là tỷ tỷ của Ninh Khả Nguyệt, từ Thần Tiêu Cung mà đến?

Ninh Khả Vân biến sắc, hiện lên một tia vẻ tức giận, quát dẹp đường:

– Ngươi tại sao biết ta?

Lý Vân Tiêu nói:

– Nhận thức thì nhận thức, tức cái gì?

Ninh Khả Vân sửng sốt một chút, không khỏi quan sát tên tiểu tử trước mắt này thêm vài lần, cảm thấy thật có chút không giống người thường, lúc này mới bình tĩnh nói:

– Người nhận biết ta cực ít, ta chỉ là rất hiếu kỳ mà thôi.

Lý Vân Tiêu cười nói:

– Là cô cô ta nói cho ta biết.

Ninh Khả Vân nhướng mày, nói:

– Cô cô của ngươi?

Lý Vân Tiêu nói:

– Đó là muội muội ngươi.

Ninh Khả Vân lúc này mới chợt hiểu ra, nghĩ đến Ninh Khả Vi đã nói, nếu muốn mượn hơi Lý Vân Tiêu, vậy dĩ nhiên cũng không nên làm khó hắn, lúc này mới nói:

– Nghĩ không ra muội muội ta còn nhắc qua với ngươi về ta.

Lý Vân Tiêu nháy mắt một cái, nhìn như vô tình thuận miệng hỏi nói:

– Thần Tiêu Cung cũng không phải phong sơn sao? Ngươi thế nào đi ra được?

Ninh Khả Vân biến sắc, ngược lại khôi phục bình thường, nói:

– Chuyện không nên hỏi cũng không nên hỏi, xen vào việc của người khác dễ rước lấy phiền toái.

Lý Vân Tiêu cười nói:

– Phiền phức? Phiền toái của ta đã khá lớn, ai ai ai, hiện tại Hồng Nguyệt thành, Hóa Thần Hải, thậm chí vương tọa Đằng Quang đều phải tìm ta phiền phức, lớn hơn chút nữa cũng không sợ.

Ninh Khả Vân lại bị sửng sốt, ngẫm lại cũng đúng, trong thiên hạ sợ là không có so với phiền toái lúc này càng lớn hơn nữa, nói vậy tiểu tử này là lợn chết không sợ nước nóng, muốn phá quán tử phá suất rồi.

Nàng nhất thời an ủi:

– Sự tình đã xảy ra, suy nghĩ nhiều cũng vô ích, ngươi sau này ít gây rối một chút là tốt rồi, ta sẽ tận lực giúp đỡ ngươi.

– Giúp ta? Tại sao phải giúp ta?

Lý Vân Tiêu kỳ quái, Hàn Quân Đình cũng là Thần Tiêu Cung, cùng với hắn đó là quan hệ đối lập, lẽ nào hướng gió thay đổi?

Ninh Khả Vân có chút phiền não, không nhịn được nói:

– Ngươi không nên lại hỏi lung tung này kia nữa, ta không muốn trả lời ngươi mấy vấn đề này, nói chung ngươi tự giải quyết cho tốt. Còn có, ngoan ngoãn theo ta, ta sẽ không hại ngươi.

Trong mắt của Lý Vân Tiêu hiện lên vẻ kinh dị, bất quá hắn nhìn ra được, Ninh Khả Vân đích xác không có nói sai, tựa hồ thật là đang giúp hắn, chỉ bất quá hắn nghĩ không ra nguyên do trong đó mà thôi.

Nếu đối phương không chịu nói, hắn cũng liền lười hỏi, miễn cho chọc tới phản cảm, hơn nữa Ninh Khả Vân chính là then chốt để hắn thoát khỏi khốn cảnh lúc này.

– Ầm ầm!

Quanh thân không gian chấn động, hai người cuối cùng từ trong chảy loạn bị chấn đi ra.

Trước mắt vẫn là một mảnh hoang vu, nhưng đã cách khu vực năng lượng kinh khủng bạo tạc không biết mấy trăm dặm rồi.

Hơn nữa phía dưới cả vùng đất, tất cả đều là từng đạo vết rách, đều là do hai người Kỳ Thắng Phong và Đằng Quang chiến đấu lan tràn mà đến.

Ninh Khả Vân quay đầu lại nhìn thoáng qua, nói:

– Nghĩ không ra cách xa như vậy, cũng tốt, miễn cho gặp phải phiền phức tới, chúng ta đi.

– Đi? Ta trước đó đã nói, ngươi không nghe thấy sao?

Không gian rung động, Bạc Vũ Kình tay cầm bội kiếm bên hông, từ trong hư không hiển lộ ra, ánh mắt phức tạp nhìn Lý Vân Tiêu, sau đó lại rơi vào trên người của Ninh Khả Vân.

Sắc mặt của Ninh Khả Vân phát lạnh, lạnh lùng nói:

– Trước tiên nói ra tên của ngươi tới, bằng không không có tư cách cùng với ta động thủ!

Bạc Vũ Kình chậm rãi rút ra trường kiếm, kiếm quang lạnh thấu xương, bình tĩnh nói:

– Không cần thiết.

– Ha hả, đại danh của Vũ Kình huynh không cần giấu diếm?

Lý Vân Tiêu cười nói:

– Không biết huynh có còn nhớ rõ Đông Hải ước hẹn?

Bạc Vũ Kình nhướng mày, nói:

– Nhớ kỹ. Ngươi giúp ta trấn áp dị lực trong cơ thể, ta hứa với ngươi hai điều kiện.

Lý Vân Tiêu gật đầu nói:

– Nhớ kỹ là tốt rồi, vậy bây giờ chuyện thứ nhất đó là mời trở về đi.

Bạc Vũ Kình lạnh nhạt nói:

– Đáng tiếc nha, sư tôn đã truyền cho phương pháp ta áp chế. Ta đã không cần trợ giúp của ngươi, hứa hẹn dĩ nhiên là trở thành phế thãi rồi.

Lý Vân Tiêu cười khổ nói:

– Sẽ không mất chữ tín như vậy chứ?

Bạc Vũ Kình hừ một tiếng nói:

– Nói cũng không thể nói lung tung, chúng ta là theo như nhu cầu, tự nhiên có chỗ hứa hẹn. Hiện tại ta không cần ngươi, còn nói gì hứa hẹn nữa? Ngươi nếu muốn chụp mũi cho ta một kẻ không giữ lời hứa, ta cũng không thể nói gì hơn.

Hắn nhìn Lý Vân Tiêu một cái, hòa thanh nói:

– Lý Vân Tiêu, giữa ta ngươi hai người biết được bí mật nhiều lắm, nên biết ta sẽ không thả ngươi đi. Không bằng theo ta trở về đi, lấy thiên phú và thực lực của ngươi, sư tôn cũng sẽ không làm khó ngươi.

Lý Vân Tiêu trừng lên mắt tới, nói:

– Trước đó nói ra điều kiện ngươi cũng nhìn thấy, như thế mà còn không gọi là làm khó ta? Mà thôi, Vũ Kình huynh, nếu là còn niệm tình xưa giữa chúng ta, xin mời rời đi thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.