Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 2331: Quyết liệt (2)



Vi Thanh âm thanh lạnh lùng nói:

– Cho nên phải dứt khoát, không thể có bất kỳ dây dưa dài dòng nào cả. Binh sĩ đã vô dụng, chỉ có thể vứt đi thôi.

– Vứt bỏ? Xem ra Vi Thanh đại nhân thực xem chúng ta là tiểu tốt tử rồi, chẳng lẽ không sợ bị cắn ngược một cái sao?

Ninh Khả Vi lạnh lùng nói.

Vi Thanh sắc mặt lạnh nhạt, nói:

– Nếu bổn tọa đã dám vứt bỏ, tự nhiên là có nắm chắc mười phần. Trường Giang sóng sau đè sóng trước, một đời người mới thay người cũ, thành Hồng Nguyệt trải qua quá nhiều khó khăn, cũng nên thay đổi khuôn mặt mới rồi, giao cho người trẻ tuổi tràn ngập sức sống quản lý, mới có thể toả sáng sinh cơ được.

– Người trẻ tuổi?

Tất cả mọi người sững sờ, không rõ hắn chỉ người phương nào.

Vi Thanh nói:

– La Thanh Vân, xuất hiện đi.

Lý Vân Tiêu trong nội tâm đột nhiên chấn động, giật mình nhìn lên, ở đầu chiến hạm, mấy đạo thanh sắc quang mang hội tụ đến, ngưng tụ thành một đoàn ánh sáng màu xanh, chậm rãi hóa ra bóng người.

Trong vầng sang, nam tử một bộ trường bào màu xanh, thân ảnh cao to mảnh khảnh đứng im lặng hồi lâu ở mũi thuyền, gương mặt góc cạnh rõ ràng kia như là gió mát trên bầu trời, trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Lý Vân Tiêu hoảng hốt, rốt cục không nhịn được nghẹn ngào kêu lên:

– La Thanh Vân, sao lại là ngươi?

Nam tử kia đúng là La Thanh Vân, chỉ có điều trên khuôn mặt giờ phút này thiếu đi non nớt, nhiều ra dấu vết tuế nguyệt, một mảnh trầm ổn.

Áo bào xanh phiêu động trong gió, La Thanh Vân mở mắt ra, như tinh thần lập loè, chậm rãi nói:

– Lý Vân Tiêu, ngày xưa sau khi từ biệt ở thành Hồng Nguyệt, hôm nay lại tụ họp ở thành Hồng Nguyệt.

Lý Vân Tiêu cả kinh nói:

– Ngươi là người của Vi Thanh sao?

La Thanh Vân cau mày lại, nói:

– Ta chỉ là người của mình thôi.

Lý Vân Tiêu trong lòng tràn đầy kinh hãi, các loại ý niệm hiển hiện trong đầu, tựa hồ nghĩ thông suốt chuyện gì đó, lại chung quy không cách nào bắt lấy.

Đường Khánh hừ lạnh nói:

– Vi Thanh đại nhân, ngươi cũng quá ngây thơ rồi a? Chỉ bằng mao đầu tiểu tử này, liền muốn thay thế địa vị thành chủ thành Hồng Nguyệt của ta? Thiên hạ này có thể phục sao?

Vi Thanh nói:

– Thiên hạ có phục hay không, đã không phải là chuyện ngươi có thể quản rồi, ngươi hơn phân nửa cũng không thấy được đâu.

Đường Khánh trong lòng chấn động, mặt mũi tràn đầy vẻ giận dữ.

Ninh Khả Vi cười lạnh nói:

– Đường Khánh nói như thế nào cũng là đứng đầu một phái, thành Hồng Nguyệt lại có náo động thế nào, cũng là thất đại tông môn, bằng vào một lời của ngươi đã phế vị trí tông chủ, định sinh tử tông chủ, có thể sao?

Vi Thanh nói:

– Tính nhẫn nại của bổn tọa đã bị các ngươi bào mòn rồi, Ninh Khả Vi, bổn tọa chỉ hỏi ngươi một lần, thật sự muốn vì Lý Vân Tiêu này mà đứng ở mặt đối lập với ta sao?

Ninh Khả Vi nói:

– Lý Vân Tiêu chẳng qua chỉ là dây dẫn nổ mà thôi, ta và ngươi đều rõ ràng, sớm muộn cũng sẽ đối lập thôi.

Vi Thanh nói:

– Cũng thế, đến muộn không bằng đến sớm. Ngươi cũng tốt, Tam lão cũng tốt, đều sớm đã không phải là người của thời đại này rồi, bụi về bụi, đất về với đất, các ngươi cũng nên lên đường thôi.

– Ha ha, ta rất kỳ quái, ngươi lấy đâu ra tự tin như thế?

Ninh Khả Vi cười lạnh nói:

– Thiên tài kiệt xuất nhất trong toàn bộ Lam Tuyết Thánh Thành năm đó, lão già ta thật muốn lĩnh giáo một chút đấy.

Một cổ khí tức nghiêm túc và trang trọng uy nghiêm từ trên người hắn tuôn ra, làn da khô quắt bỗng nhiên dãn ra, giống như cây khô gặp mùa xuân, sinh cơ toả sáng lên.

Trường bào màu đen dưới nguyên lực bị thổi rung động “Phần phật”, đã từng là một đời tông chủ, giờ khắc này lại tái xuất.

Hai con ngươi đục ngầu kia, trong khoảnh khắc trở nên thanh tịnh, sáng ngời hữu thần.

Trên mặt Vi Thanh lộ ra vẻ mặt ngưng trọng, chậm rãi đứng lên khỏi vương tọa, lạnh giọng nói:

– Bổn tọa cũng rất muốn lĩnh giáo thoáng một chút, thất đại tông chủ chính thức, rốt cuộc có thực lực thế nào.

Hắn vốn cực kỳ tuấn mỹ chi nhân, ánh mắt ngưng mắt nhìn xuống, tóc dài tùy ý bay lả tả sau lưng, cao nhã chi khí toát ra trong lúc lơ đãng, đẹp như Thần chi.

– Ninh Khả Vi liền giao cho bổn tọa, La Thanh Vân ngươi bắt Lý Vân Tiêu, Bạch Cô Đường, La Tinh, Tử Xú Tịch, các ngươi bắt lấy Đường Khánh, Ninh Khả Vân, còn có người giả mạo đại nhân Hóa Thần Hải này.

Vi Thanh hạ lệnh nói:

– Có vấn đề gì không?

Tử Xú Tịch cười khổ nói:

– Đều là tồn khó giải quyết a, nhưng ta lại thích gặp xương cứng, rất muốn kiến thức xem bá chủ thiên hạ, đương kim chủ nhân thành Hồng Nguyệt là thế nào.

Đồng tử Đường Khánh co rụt lại, bắn ra hàn tinh lạnh như băng.

Người còn lại đều lộ ra vẻ khinh bỉ, Đường Khánh trước kia liều mạng với Loan Quân Hạo lâu như vậy, tuy nói không đến nổi nỏ mạnh hết đà, nhưng hiện giờ đích là người yếu nhất trong mọi người rồi.

– Tử Xú Tịch đại nhân quả nhiên là hảo thủ chưởng quản Tài ti, thật khéo tính toán.

Bạch Cô Đường lạnh nhạt nói:

– Đáng tiếc hai tên ngu ngốc Tiểu Kiêu và Hoán Diệt đã tiêu đời, nếu không bằng vào lực bốn người chúng ta, thi triển ra trận pháp hợp kích cũng không cần đại nhân ra tay rồi

La Thanh Vân cũng chuyển ánh mắt về phía Lý Vân Tiêu, con ngươi hai người vừa chạm vào đều là thanh tịnh như nước, rực rỡ như ngôi sao, lạnh lùng nhìn thẳng đối phương.

Ánh mắt Vi Thanh lại thủy chung nhìn chằm chằm vào Ninh Khả Vi, chưa từng dời thoáng một phát, giờ phút này đồng tử hơi có chút co rút lại, tựa hồ hơi liếc qua hư không, nói:

– Về phần Tam lão thành Hồng Nguyệt liền giao cho ngươi, có vấn đề không?

Trong lòng mọi người chấn động, không rõ hắn nói với ai.

Sắc mặt Ninh Khả Vi cũng đại biến, hai con ngươi lập tức hóa thành một lưỡi dao sắc bén, không ngừng nhìn vào chiến hạm, tựa hồ muốn xé mở một phương không gian kia.

– Khục khục, ta vốn tưởng rằng chỉ là xem náo nhiệt mà thôi, không thể tưởng được thật sự phải ra tay, đây đều là Vi Thanh ngươi tính toán tốt cả rồi sao?

Trên chiến hạm, không gian bắt đầu bắt đầu vặn vẹo.

Hai đạo bóng dáng chậm rãi hiển hiện ra dưới quang ảnh vặn vẹo kia, cho người một loại cảm giác uy hiếp cực độ.

” ”

Lý Vân Tiêu hít sâu một hơi lạnh, trước tiên đã thấy rõ khuôn mặt người tới, kinh sợ không thôi.

Ninh Khả Vân cũng nghẹn ngào kêu lên:

– Diêu Kim Lương

Hai đạo thân ảnh kia biến ảo ra trên không trung, một người trong đó trên mặt cười tà, trên cổ đeo một cái vòng cổ, Táng Vân Thú bên cạnh mắt lộ ra hung quang, chân đạp Tứ Vân, hô hấp lên trầm trọng.

Sau khi một người một thú, khí tức trong toàn bộ thiên địa đều ngưng tụ, trở nên trầm trọng dị thường.

Sắc mặt Ninh Khả Vi cực kỳ khó coi, cắn răng cả giận nói:

– Diêu Kim Lương, ngươi là muốn bỏ đá xuống giếng sao?

– Bỏ đá xuống giếng?

Diêu Kim Lương cười quái dị nói:

– Lão đầu ngươi nói quá lời rồi, ta chỉ là bị Vi Thanh lừa gạt đến thôi.

Ninh Khả Vi trầm giọng nói:

– Hắn cho bao nhiêu thẻ đánh bạc? Ta cho gấp đôi.

– Ha ha, gấp đôi?

Diêu Kim Lương nháy mắt một cái, cổ quái nói:

– Nếu hắn cho ta toàn bộ thành Hồng Nguyệt, ngươi cho ta hai cái sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.