Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 2373: Hổ thẹn



Trong trí nhớ của An, cổ khí tức vỡ nát hết thảy kia bị Ma Nguyên tách ra, số lớn ký ức thoáng cái dâng lên, hóa thành vô số Phù Văn, ở trong linh đài vọt lên, không ngừng tiêu tán.

Một đồng mâu hắc sắc xuất hiện ở trong Thức Hải của An, lạnh như băng nhìn phía dưới, từ trong vô số ký ức dâng lên tìm tòi.

Đột nhiên đồng mâu co lại, một vòng Hắc Mang đẩy ra.

Trong vô số phù lực, có mấy Phù Văn bị dị lực khống chế, trực tiếp hút vào con ngươi.

Hai tròng mắt Lý Vân Tiêu lóe lên, thu lại ánh sáng màu đen, hai mắt khôi phục thanh minh, chỉ là hơi lộ ra mệt mỏi.

Phốc…

Trong thất khiếu của An bắn ra máu tươi, không còn lực lượng kéo thân thể của hắn, liền trực tiếp ngã trên mặt đất, trong mắt vô thần, triệt để biến thành ngu ngốc!

– Thành công không?

Ninh Khả Vân cấp thiết hỏi, tuy trong lòng đoán được đã thành, nhưng vẫn có chút không thể tin được, dù sao đối phương là một Cửu Tinh đỉnh phong cường giả a.

Trên mặt Lý Vân Tiêu hiện lên vẻ cổ quái, tựa hồ đang tiêu hóa ký ức của đối phương.

Mọi người cũng không giục, lẳng lặng chờ đợi.

Sau một lúc, hắn mới nói:

– Phương pháp truy tung những Đại Yêu kia ta đã tìm được, nhưng mà thực lực của đối phương thập phần mạnh mẽ. Yêu Tộc Bát Bộ không chỉ tới bốn vị thống lĩnh, còn có Siêu Phàm Nhập Thánh cường giả.

– Yêu tộc Siêu Phàm Nhập Thánh?

Mọi người giật mình, Ninh Khả Vân trầm giọng nói:

– Yêu Tộc ở Tinh Nguyệt huyễn cảnh nhiều năm như vậy, có Siêu Phàm Nhập Thánh cường giả cũng chẳng có gì lạ, kỳ quái là tại sao lại đột nhiên tề tụ tới đây? Phải biết Yêu Tộc Bát Bộ là trụ cột vững vàng trong Yêu tộc, căn cơ rất sâu, một lần tới bốn gã thống lĩnh, việc này quá mức kỳ quái?

Mọi người đều trầm tư không giải thích được, nhất thời nhìn về phía Lý Vân Tiêu.

Cho dù không có Sưu Hồn, Lý Vân Tiêu cũng biết những Yêu Tộc này chắc chắn là vì Thương cùng Hồn Thiên Nghi mà đến. Hơn nữa từ trong trí nhớ của An tựa hồ có chút tin tức không tầm thường.

Đối với Thương cùng Hồn Thiên Nghi xuất hiện, nội bộ Yêu Tộc ý kiến cũng không thống nhất, tựa hồ gây ra phân kỳ cực lớn.

Nhưng việc này cực độ cơ mật, há có thể đơn giản nói ra, liền nói:

– Yêu tộc này ký ức tan vỡ quá nhiều, ta cũng không hiểu rõ lắm, đợi tìm được đám Yêu nhân kia lại hỏi đi.

Mọi người đều không tin, nhưng nếu người ta đã nói không biết, liền không nên hỏi nữa.

Lý Vân Tiêu nói:

– Cổ thân thể này của An không tệ, lại mất đi ký ức, ngươi đoạt xá đi.

Hắn nhìn ác linh nói.

Ác linh lấy làm kinh hãi nói:

– Ta vừa thích ứng bộ thân thể này, đột nhiên lại đổi có không thích hợp hay không? Hơn nữa yêu nhân này nhìn như là một tiểu bạch kiểm, không phù hợp tính cách thô cuồng của bản đại gia a.

Mọi người lần thứ hai giật mình, cổ quái nhìn ác linh, nguyên lai tiểu tử này là đoạt xá thân thể.

Phải biết rằng đoạt xá tồn tại rất nhiều hạn chế, trừ khi bất đắc dĩ, nếu không căn bản sẽ không làm loại sự tình này.

Trước đây Kỳ Thắng Phong vẫn ký túc ở trong thân thể Hành Nguyên Bộ, thẳng đến lấy được thân thể Vu Dật Tiên mới đổi, cũng là đạo lý này.

Nhưng ác linh này hết sức kỳ quái, tựa hồ trời sinh chính là thích đi đoạt xá.

Sắc mặt Lý Vân Tiêu trầm xuống, quát:

– Lời vô ích cái gì, nhanh lên, đây là thân thể Cửu Tinh đỉnh phong, hơn nữa thần thông của hắn ngươi cũng kiến thức qua.

Trong mắt Ác linh bắn ra tinh mang, nuốt nước bọt nói:

– Một chiêu kia đích xác rất giỏi, chém hai nửa liền thành hai cái.

Sau đó một đạo vụ khí nhàn nhạt từ trên đỉnh đầu Long Vệ bừng lên, dần dần ở trên không trung ngưng tụ thành một hung ác chi kiểm, cười ha ha tới hướng An vọt xuống.

Tất cả mọi người lau mồ hôi lạnh, tròng mắt đều kinh sợ không thôi.

Đoạt xá là chuyện dị thường trắc trở, hơn nữa rất dễ xuất hiện sai lầm, nặng thì hồn phi phách tán, nhưng ở trong mắt Linh Thể quỷ dị này, thật giống như đi chơi vậy.

Bọn họ không khỏi cổ quái nhìn Lý Vân Tiêu, bên người tiểu tử này đều là loại biến thái a.

– Ha ha…

Ác linh nhảy vào trong cơ thể An, rất nhanh liền nhảy dựng lên, khuôn mặt ngu ngốc của An trong nháy mắt tràn ngập hung ác, ngẩng đầu cười ha hả.

– Ha ha, thật mạnh, thân thể thật mạnh.

Hắn cười như điên nói:

– So với Long duệ kia mạnh hơn.

– Cái này… Cái này liền thành công?

Mọi người triệt để choáng váng, trong đầu đều là dấu chấm hỏi.

Người khác còn tốt, Khâu Mục Kiệt thân là Thuật luyện sư lại há to mồm, hoàn toàn dại ra.

Sau đó vẻ dại ra dần dần thay đổi âm trầm, trong mắt tỏa ra lục mang, thỉnh thoảng có tinh quang lóe ra.

Chuyện Đoạt xá liên quan đến hai hàng rào nhân thể là “Linh hồn” cùng “Lọ”, hắn đối với thân thể con người nghiên cứu đến cực hạn, cũng vô pháp giải thích hiện trạng thời khắc này của ác linh.

Hắn không kiềm hãm được lè lưỡi, ở trên môi liếm vài cái.

Ác linh thoáng cái nhảy đến bên người Long Vệ, lấy cái búa ra ngoài, kêu lên:

– Bản Đại Gia vẫn quen cái này a.

Mọi người chỉ cảm thấy có chút say xe cùng hoảng hốt, hình như một màn trước mắt không chân thật.

– Khanh khách…

Đột nhiên Phi Nghê cười ha hả, nói:

– Bản thân phu quân ta chính là quái vật, bên người tất cả đều là quái vật, ta rất thích a.

Nàng thoáng cái nhào tới muốn ôm Lý Vân Tiêu, nhưng chỉ ôm lấy một đạo tàn ảnh, không khỏi nũng nịu hừ vài câu, có vẻ cực kỳ bất mãn.

Lý Vân Tiêu nói:

– Đi thôi, làm trễ nãi hai ngày, Lê còn chưa phá vỡ Huyễn Trận, ta chỉ sợ Đằng Quang nhịn không được đã chết, vậy liền không thể xoay chuyển trời đất.

Hàn Quân Đình thoáng cái ném ra Kim Diệp hóa thành Chiến Hạm, Lý Vân Tiêu lấy ra một la bàn, chính là Yêu Lực la bàn lấy được trên người An, bất cứ lúc nào cũng chỉ hướng tên Đại Yêu chế tạo ra nó kia.

Kim Diệp ở trên không trung phiêu đãng vài cái, liền hóa thành một đạo lưu quang, bay nhanh về một phương hướng.

Xa ở Thái Hư huyễn cảnh chẳng biết đất, một cái nhà kiến trúc hùng vĩ sừng sững ở giữa biễn, che hơn ba trăm dặm, cách ly thiên nhật.

Cung điện bầu trời chín đạo thác nước phi chảy xuống, thành thế Cửu Long cấp thủy, chấn lên vô số bọt nước, hóa thành từng mãnh vụ khí tản mát ra, như là Tiên Cung.

Bốn đại tự thiếp vàng ở trên bầu trời không ngừng lóe ra, chính là tên điện này: Thái Hư huyễn điện.

Cung điện lớn hơn mấy trăm trượng, đột nhiên hiện ra mấy đạo nhân ảnh, lặng yên không tiếng động dẫm trên mặt nước, lẳng lặng đứng đó.

Trang phục mấy người đều thập phần cổ quái, đơn giản cùng nguyên thủy, trên người treo đầy các loại Ngọc Thạch, Khô Lâu cùng cành cây làm trang sức, tràn ngập cuồng vọng không kiềm chế được, có dã tính khó có thể phục tùng.

– Tất là cái này không thể nghi ngờ.

Nói chuyện chính là Yêu Lê, đổi lại trở về phục sức Yêu Tộc, khí thế của nàng cùng trước hoàn toàn khác nhau, lộ ra lạnh lùng cùng tôn quý.

– Đây đã là cái thứ bảy chúng ta tìm được, ngươi xác định sao?

Dực hai tay ôm trước ngực, mười ngón giống như bạch cốt lộ ra, có vẻ thập phần chói mắt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.