Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 2396: Triệu hoán



Từ lạnh lùng nói:

– Nếu hôm nay các ngươi vẫn lạc ở đây, đó chính là giá trị lớn nhất.

– Cái này…

Khâm thoáng cái ách ngữ, trọng trọng hừ một tiếng, liền ở một bên sinh hờn dỗi.

Từ nói:

– Lê đại nhân, Cửu Lê bộ tộc tương truyền có bí pháp triệu hoán Quỷ Vương, chẳng biết đại nhân…

Lê cười khổ nói:

– Phương pháp này ta đã thử qua, nhưng Quỷ Vương này vừa thấy Thất Huyễn lục yểm liền chạy.

Nàng chỉ Bắc Thần Nam nói.

– Thất Huyễn lục yểm?

Trong lòng Từ chấn động, hai tin tức này để cho hắn thất kinh, ngạc nhiên nói:

– Thất Huyễn lục yểm đích thật là lợi hại, nhưng Quỷ Vật có khế ước ràng buộc, sao lại đào tẩu?

Lê nói:

– Nhưng sự thật chính là chạy. Có lẽ là thực lực của ta chưa khôi phục, triệu hoán không ra cao cấp hơn, cũng có thể tế phẩm không đủ hấp dẫn.

Yêu Từ nói:

– Hơn phân nửa là như vậy, nếu ta phủ xuống trên người Lê đại nhân, lấy hợp lực hai người chúng ta, có thể gọi ra tồn tại cao hơn hay không?

Lê nhướng mày, sau đó trong mắt chợt lóe sáng nói:

– Ta thật ra đã quên, Từ đại nhân là Đại Tế Tự của tộc ta, trong tay có Câu Thần Ngọc, phương pháp này có thể thực hiện.

Hai người nói chuyện với nhau không có bất kỳ che dấu, tất cả mọi người nghe được rõ rõ ràng ràng.

Lý Vân Tiêu cả kinh nói:

– Mau giết bọn họ.

La Thanh Vân cau mày nói:

– Yên tâm, bọn họ không lật trời được.

Trường thương của hắn đảo qua, phát sinh minh thanh.

Chín tên Quỷ Tu la cũng ở trong khoảng thời gian này, tranh thủ nuốt Nguyên Đan, bổ sung năng lượng.

Vừa nghe được La Thanh Vân triệu hoán, nhất thời trên người bạo xuất ra sát khí, gào thét xông tới.

Sắc mặt Khâu Mục Kiệt âm trầm lợi hại, nhìn chằm chằm những Quỷ Tu la kia, trong mắt hiện ra quang mang, không biết nội tâm đang suy nghĩ cái gì.

– Linh quang hồi ảnh…

Yêu Từ khẽ quát một tiếng, tay phải vỗ xuống.

Một đạo thủy kính hiện lên, nhất thời trước người tuôn ra một lạch trời, tựa hồ đem toàn bộ thế giới chia hai.

Chín tên Quỷ Tu la như xông vào trên lò xo, từng cái bị chấn trở lại.

Từ xuất thủ một chiêu, thân thể xoay chuyển, từ trong ống tay áo lấy ra một khối côi ngọc hình vuông, tay bấm niệm thần chú, hướng côi ngọc điểm tới.

Nhất thời có một đạo lục quang tản ra.

Cả người Lê run lên, ánh mắt lộ ra tinh mang, song chưởng triển khai.

Bên hông âm cổ vang dội, phảng phất như trở lại chiến trường Viễn Cổ, sát khí vô tận vọt tới.

Cửu Lê trống trận ùng ùng, không ngừng có lục mang tuôn ra, ở trên trời cao ngưng tụ thành một Trận Phù, thoáng qua hóa thành trận hình.

Ấn quyết trong tay Từ biến đổi, vỗ vào Câu Thần Ngọc, một đạo hư ảnh từ trên người hắn bay ra, tiến vào trong ngọc.

Sau đó khuôn mặt Lê biến đổi, tràn đầy tàn khốc, tay bấm niệm thần chú.

Phía trước hóa ra một chưởng ảnh cao hơn mười trượng, ngũ chỉ động liên tục, quyết ấn biến hóa.

Uống…

Đạo chưởng ảnh kia khép ba ngón lại, hai ngón tay nhẹ bóp, lăng không hạ xuống, đánh vào cự Cổ.

Phanh…

Vô số quang mang tuôn ra, quang trận trên bầu trời thoáng cái lóe sáng gai mắt, chậm rãi có hư ảnh từ bên trong bay lên.

Chín tên Quỷ Tu la bị Linh quang hồi ảnh chấn văng ra, đều rống giận không ngớt, thi triển tuyệt kỹ chém qua.

Bang bang bang bang…

Trên lạch trời, lực lượng kinh khủng nổ lên, không quá mấy hơi thở, Linh quang hồi ảnh nghiền nát, lạch trời tiêu thất.

Trên thân chín người lóe lên kim quang, Súc Địa Thành Thốn, kiếm khí ngang dọc.

Năm người Phù rống giận xông lên, ngăn ở trước Từ cùng Lê, trên mặt lộ ra quyết tâm sống chết không lùi.

Tiên tức giận mắng một câu, nói:

– Con mẹ nó, lần này thực sự phải chết ở chỗ này.

Dực cười lạnh nói:

– Sợ liền lăn đi.

Tiên trừng hắn một cái, lạnh lùng nói:

– Nếu không phải Thương xằng bậy, mọi người sẽ không rơi vào loại tình trạng này, không phải ta sợ, mà là không muốn chết uất ức, chết ở trong tay một đám Hoạt Tử Nhân.

– Tiên, đừng nói nữa.

Mông vẫn trầm mặc không nói đột nhiên nói:

– Ngươi thông minh như vậy, vì sao ngươi không thể làm Đại Tế Ti?

Tiên biến sắc, cả giận nói:

– Mông, ngươi đây là ý gì?

Mông nói:

– Ngươi không phải là Đại Tế Ti, nói rõ Đại Tế Ti vượt trội hơn ngươi, ngươi nhất định phải nghe theo chỉ huy. Lẽ nào ngươi đã quên thệ ngôn khi trở thành đứng đầu một tộc sao?

Cả người Tiên run lên, nhất thời bình tĩnh lại nói:

– Ngươi nói không sai, ta không nên nghi vấn quyết định của Đại Tế Ti.

Khâm cũng bị xúc động, cười gằn nói:

– Tốt, vậy để cho ba người chúng ta lấy cái chết minh chí.

Phù nhìn ba người một cái, vẫn không nói cái gì, mà là hét lớn một tiếng xông tới.

Tuyên Hoa Phủ trong nháy mắt biến thành Cự Phủ, thoáng cái chém về phía trước, bao phủ cả chín tên Quỷ Tu la.

Phanh…

Phủ ảnh trong nháy mắt bị nổ nát, cự lực phản chấn trở về, làm hắn trực tiếp phun ra một búng máu.

Dực cười to nói:

– Ha ha, ngươi cũng quá tham đi, muốn lấy một địch chín, không chết mới là lạ.

Phù phun ra một ngụm máu tươi, hai tròng mắt trợn tròn, lần thứ hai gào thét vọt tới.

Bốn người còn lại cũng kết thành trận thế, sau đó xông lên.

Nhưng không thể nghi ngờ là lấy trứng chọi đá, trận thế trong khoảnh khắc bị phá vỡ, năm người vừa đối mặt liền bị đánh hộc máu.

– Các ngươi tránh ra.

Phù hét lớn một tiếng, trên người dâng lên kim quang, vô số Phù Văn bay ra, ở quanh thân lưu chuyển.

Lý Vân Tiêu trầm giọng nói:

– Hắn muốn tự bạo.

La Thanh Vân hừ nhẹ thoáng cái, sắc mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng, căn bản lơ đểnh.

Dực hoảng hốt, cả giận nói:

– Phù, ngươi làm cái gì?

Phù cười nhạt một tiếng nói:

– Gặp lại sau, các bằng hữu. Sau này không thể cùng các ngươi sát cánh chiến đấu rồi.

Chiến Phủ dâng lên vô số quang huy, hét lớn một tiếng liền chém ra.

Phảng phất toàn bộ lực lượng đều hao hết, Phủ Ảnh lạnh lùng, thời gian như là dừng lại, toàn bộ thế giới mất đi nhan sắc.

Ầm ầm…

Chín tên Quỷ Tu la đều bị một búa bao lại, bị đánh văng ra mười mấy trượng.

Phù đánh xong một kích, Chiến Phủ trong tay xoay tròn, khiêng trên vai, cả người vẫn không nhúc nhích.

Thân thể Dực run rẩy, nhịn không được hai hàng lệ đổ rào rào, thậm chí phát sinh tiếng nức nở.

Bằng hữu mấy vạn năm, đã đi người thứ hai.

Hắn nhịn không được đưa tay, muốn đở lấy Phù.

Nhưng Yêu Thân kia lại dần dần phân giải, hóa thành một chút huỳnh quang, tiêu thất ở trong đất trời, chỉ còn Tuyên Hoa Phủ rơi xuống, cắm ở trên đại địa, như kể một cố sự bi thương.

Ba gã Đại Yêu còn lại vành mắt cũng muốn nứt ra, bi phẫn rống to, từng cái hai mắt phun hỏa.

– Trả thù…

Mông hét lớn một tiếng nói:

– Đừng cho hắn chết vô ích.

Khâm sầu thảm nói:

– Lúc này còn có thể trả thù sao? Chỉ có thể tận lực kéo dài thời gian, hai vị lui xuống trước đi.

Thân thể Mông chấn động nói:

– Ngươi muốn làm gì?

Khâm nói:

– Vừa rồi nếu như Phù đại nhân chết có ý nghĩa mà nói, Khâm ta cũng có thể làm được, tận lực tranh thủ một chút thời gian.

Tiên cả kinh nói:

– Ngươi điên sao, mọi người cùng nhau lên mới có thể tranh thủ nhiều thời gian hơn.

– Không còn kịp rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.