Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 241: Tiền đa đa (2)



– Được! Ta tên Tiền Đa Đa, cửu tinh Vũ Vương đến báo danh, không biết các ngươi cho ta giá tiền bao nhiêu? Để Thành chủ đi ra gặp ta.

Lý Vân Tiêu cười nói:

– Ta chính là Thành chủ. Giá tiền khẳng định để ngươi thoả mãn, không biết ngươi muốn cái gì?

Tiền Đa Đa sững sờ, không thể tin nói:

– Ngươi là Thành chủ? Một tiểu thí hài mười lăm tuổi?

Hắn nhìn người xung quanh đều lặng lẽ không nói, hiển nhiên này không phải lời nói dối, lúc này mới nghĩ nghĩ, đột nhiên ngưng thanh cười nói:

– Vũ Quân cường giả xin dựa vào, có một thanh Huyền Binh cấp ba, mười viên đan dược cấp bốn tùy ý, còn có 1 vạn thượng phẩm nguyên thạch. Vậy ta ít nhất cũng phải một Huyền Binh cấp bốn, mười viên đan dược cấp năm tùy ý cùng 10 vạn thượng phẩm nguyên thạch.

Chi!

Tất cả mọi người hít vào ngụm khí lạnh, Huyền Binh cấp bốn, đan dược cấp năm, 10 vạn thượng phẩm nguyên thạch, bất luận cái nào đều là giá trên trời a! Nhưng vừa nghĩ lại, đối phương là cửu tinh Vũ Vương, tồn tại kinh sợ một phương. Chút yêu cầu này xác thực có thể.

Lý Vân Tiêu hơi nhướng mày, khẽ gật đầu nói:

– Yêu cầu này có thể, chỉ là đan dược cấp năm có chút phiền phức. Không biết ngươi cần đan dược gì?

– Thái Thanh Hạo Nguyên Đan!

Tiền Đa Đa ngưng thanh từng chữ nói:

– Mười viên, tất cả đều là Thái Thanh Hạo Nguyên Đan!

Thái Thanh Hạo Nguyên Đan? Tất cả mọi người đều sững sờ, tất cả đều cau mày lắc đầu, hiển nhiên chưa nghe qua cái tên như vậy. Nhưng nếu là cấp năm, vậy bọn họ chưa từng nghe tới cũng là bình thường.

Tiền Đa Đa khẽ cười nói:

– Chưa từng nghe tới đan dược này cũng không sao, ngươi nói cho thế lực sau lưng các ngươi. Nếu như có thể lấy ra mười viên Thái Thanh Hạo Nguyên Đan, ta lập tức gia nhập Viêm Vũ Thành. Huyền Binh cùng linh thạch đều không cần.

Thái Thanh Hạo Nguyên Đan chính là một loại đan dược đặc chế cực kỳ ít ỏi, công hiệu cũng chỉ có một, rất ít Thuật Luyện Sư sẽ đi luyện chế. Nhưng nếu phía sau Viêm Vũ Thành là Vạn Bảo Lâu, như vậy nhất định có thể lấy tới loại đan dược này. Vừa ý thực lực của Vạn Bảo Lâu, mới là nguyên nhân trọng yếu nhất để hắn đến báo danh.

Con ngươi của Lý Vân Tiêu hơi co rụt lại, trên mặt lộ ra vẻ ngạc nhiên, đột nhiên thần thức trên người hắn phóng xạ ra, hướng về Tiền Đa Đa tìm kiếm.

Trên mặt Tiền Đa Đa lộ ra vẻ châm biếm, một tên Võ sư giun dế, cũng muốn dùng thần thức tìm hiểu mình hư thực, âm thầm cảm thấy buồn cười. Đột nhiên, nụ cười trên mặt hắn ngưng lại, chuyển biến thành vẻ khiếp sợ, sau đó hóa thành triệt để dại ra!

Thần thức phòng ngự của mình lại bị đối phương không có chút hồi hộp nào trực tiếp phá tan, thần thức mạnh mẽ kia điên cuồng tràn vào trong cơ thể, tra xét mỗi một nơi trên thân thể, dĩ nhiên sinh không nổi chút chống lại nào!

Chi!

Hắn ngơ ngác, tâm thần chấn động, vội vàng phóng ra nguyên khí của mình, hình thành một vòng bảo vệ mạnh mẽ, triệt để chặt đứt thần thức của Lý Vân Tiêu, bài xích đi ra ngoài!

Nội tâm của hắn khó có thể che giấu vẻ khiếp sợ, sợ hãi nói:

– Thuật Luyện Sư, ngươi là Thuật Luyện Sư cấp bốn!

Chỉ có thần thức của Thuật Luyện Sư cấp bốn mới có thể mãnh liệt tra xét mình như vậy.

– Làm sao có khả năng? Tuổi của ngươi...

Tiền Đa Đa triệt để chấn động, thiếu niên trước mắt này tuyệt đối chỉ có mười lăm tuổi. Nhưng lực lượng thần thức vừa nãy mạnh mẽ vô cùng, ngay cả cửu tinh Vũ Vương như mình cũng không thể ngăn cản, chỉ có Thuật Luyện Sư cấp bốn mới có thể làm đến a!

Lý Vân Tiêu nhẹ nhàng nở nụ cười, tựa hồ đã xác minh ý nghĩ trong lòng mình. Hắn cười nhạt nói:

– Chúng ta không có Thái Thanh Hạo Nguyên Đan, nhưng lại có thể cho ngươi một món đồ khác.

Tiền Đa Đa biến sắc, trong mắt hiện ra một tia giận dữ, hừ lạnh nói:

– Ta chỉ cần Thái Thanh Hạo Nguyên Đan, nếu không có liền đừng chậm trễ thời gian của ta!

Hắn xoay người liền muốn rời đi.

Lý Vân Tiêu cười nhạt một tiếng nói:

– Ta không có Thái Thanh Hạo Nguyên Đan, nhưng lúc nhỏ ta từng ở một nơi xem qua một loại công pháp kỳ dị, gọi là Phá Nguyệt Bảo Quyển.

Bước chân của Tiền Đa Đa nhất thời ngưng trệ, phảng phất rót chì, khó có thể nhúc nhích nửa phần. Hắn gian nan xoay người, vẻ mặt kinh hãi, không thể tin nói:

– Ngươi, ngươi đến cùng là… là người nào? Làm sao biết Phá Nguyệt Bảo Quyển? Hơn nữa còn xem qua?

– Ha ha, chuyện này ngươi không cần biết. Không biết Phá Nguyệt Bảo Quyển có đáng giá hay không?

Lý Vân Tiêu nhẹ nhàng nở nụ cười, loại dáng vẻ thong dong kia, hiển nhiên là rất tự tin, dáng dấp ăn chắc đối phương.

– Đáng! Đương nhiên đáng giá!

Tiền Đa Đa dị thường kích động, thân thể khẽ run lên, trong tròng mắt hắn bắn mạnh ra tinh mang, lớn tiếng nói:

– Nhưng làm sao ta biết ngươi không phải đang gạt ta?

Lý Vân Tiêu khẽ mỉm cười, đôi môi khẽ nhúc nhích, bắt đầu truyền âm nhập mật, trực tiếp đem âm thanh hội tụ thành một đường rót vào trong tai Tiền Đa Đa. Vẻ mặt nghiêm túc của Tiền Đa Đa nhất thời biến thành mừng như điên, phát rồ vọt lên, một phát bắt được hai vai của Lý Vân Tiêu, hưng phấn điên cuồng hét lên:

– Cho ta, mau giao Phá Nguyệt Bảo Quyển hoàn chỉnh cho ta!

Lý Vân Tiêu nhẹ nhàng vỗ bỏ tay hắn, uốn éo vai, chỉ vào Mộng Vũ nói:

– Điền phiếu báo danh đi, chờ sau khi ta xét duyệt lại bảo người đến gọi ngươi.

Hắn nói xong, liền lưu lại Tiền Đa Đa một mặt dại ra, trực tiếp mang theo đám người Lạc Vân Thường, mặt đầy ý cười trở lại trong phủ.

– Báo danh, báo danh, ta muốn ghi danh!

Tiền Đa Đa lớn tiếng hô một tiếng, cả người hầu như là núi đá di động, trong nháy mắt bay đến chỗ Mộng Vũ, quát:

– Nhanh cho ta một phiếu báo danh!

Mộng Vũ sợ hết hồn, sờ sờ mồ hôi lạnh trên trán, nhất thời đem phiếu báo danh đưa tới.

Xa xa những võ giả kia từng cái từng cái trợn tròn mắt, dáng vẻ không biết làm sao, rất nhanh có người phản ứng lại, xông về phía trước, hô lớn nói:

– Báo danh a, còn chờ cái gì! Cửu tinh Vũ Vương cũng báo danh!

Nhất thời lại là một luồng báo danh cuồng triều. Hơn nữa thái độ của mỗi người đều trở nên vô cùng tốt, không có bất kỳ dáng dấp hung hăng bá đạo, tự cho là ghê gớm.

Không thấy người ta ngay cả cửu tinh Vũ Vương cũng không bán mặt mũi, cửu tinh Vũ Vương cũng phải báo danh xếp hàng, chờ xét duyệt, mình là cái rắm gì a!

Ở trong phủ thành chủ, mấy người đều kinh ngạc nhìn Lý Vân Tiêu cùng Kế Mông.

Chỉ mấy câu nói liền quyết định một cửu tinh Vũ Vương, để nội tâm chúng nhân đều ngứa ngáy khó nhịn, hết sức tò mò muốn biết Phá Nguyệt Bảo Quyển kia là vật gì. Mà Kế Mông thì ở mấy ngày trước còn như tử thi nằm một chỗ, hiện tại không chỉ hoàn toàn khôi phục, hơn nữa còn trực tiếp đột phá một cấp.

Lý Vân Tiêu cười nói:

– Thân thể Tiền Đa Đa này hơi khác thường, mà Thái Thanh Hạo Nguyên Đan chính là đồ vật có thể hóa giải. Nhưng Phá Nguyệt Bảo Quyển lại có thể trừ tận gốc.

– Thì ra là như vậy!

Mọi người giờ mới hiểu được, nhưng vẫn nhìn Lý Vân Tiêu như xem quái vật. Bí mật trên người Cửu tinh Vũ Vương cũng có thể nhìn thấu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.