Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 2411: Đạo Quả chi tranh (1)



Toàn bộ trên bầu trời thoáng cái trở nên yên tĩnh lại, chỉ còn lại yêu thân cực lớn của Thương lâm lập ở đó, con ngươi xanh biết lạnh lùng dừng ở tứ cực hoàn vũ.

– Cái này.

Trên mặt đất, tất cả mọi người đều kinh hãi, dùng lực lượng của bọn hắn hoàn toàn không có tư cách tham gia vào trận chiến vừa rồi, khắp trời đều là cường giả siêu phàm nhập thánh a? Một chiêu bị diệt?

Đầu óc tất cả mọi người đều như hóa đá, kinh ngạc nhìn xem, gay cả sợ hãi cũng đã quên mất.

Vài tên Yêu tộc cũng há to mồm, như pho tượng ngốc trên mặt đất.

Phi Nghê trong lòng căng thẳng, bắt mạnh lấy cánh tya Lý Vân Tiêu, lộ ra vẻ mặt, nói:

– Một chiêu diệt sát siêu phàm nhập thánh đầy trời, cái này có phải là thật không?

Trong lòng Lý Vân Tiêu cũng cực độ hoảng sợ, có chút không dám tin tưởng tất cả trước mắt.

Bắc Quyến Cổn Nam nói:

– Thập Phương quy tắc ở cảnh giới vượt qua Cửu Thiên cảnh một cấp độ, có được uy năng như thế cũng không có gì kỳ quái. Bất quá đại yêu này cũng không hoàn toàn khống chế được Thập Phương quy tắc, vẫn chỉ là Bán Thần chi cảnh, một chiêu đánh chết vài tên siêu phàm nhập thánh là không thể nào được.

Từ thoáng cái xuất hiện sau lưng Thương, kinh hãi nói:

– Thương đại nhân, bọn hắn đều chết hết rồi sao?

Dưới Hồn Thiên Nghi, chỉ có hắn là không bị trùng kích, giờ phút này vẫn còn hoảng sợ chưa phục hồi lại. Chiêu “Hồn Thiên Nhất Càn Khôn” vừa riìu quá mức khủng bố rồi, căn bản không phải nhân gian có thể có được.

Thương hừ lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm vào dải đá vụn lưu chuyển kia, lạnh giọng nói:

– Đều xuất hiện đi, trốn ở đó có ý tứ sao? Thân là cường giả siêu phàm nhập thánh, chết cũng phải chết sao cho dễ coi mới đúng a.

Nhưng trong dải đá vụn kia vẫn hoàn toàn yên tĩnh, chỉ không ngừng xoay tròn vòng quanh Thái Hư Đạo Quả, giống như thiên thể tinh hoàn vậy.

– Hừ, nếu đều đã giả chết, vậy thì ta đi hái quả vậy.

Trong mắt Thương tuôn ra vẻ cực nóng, hắn cũng biết tình huống trước mắt của mình, cách thành Thần chính thức vẫn còn một bước ngắn. Nếu có thể ăn được Đạo Quả, tất nhiên có thể bước vào cảnh giới trong truyền thuyết, trở thành đệ nhất nhân của Thiên Võ Giới mười vạn năm qua.

Truy cầu chấp nhất vài vạn năm, giờ lại đang gần ngay trước mắt, ai có thể không điên cuồng?

Hắn tiến từng bước về phía trước, mỗi một bước đều phảng phất nặng cả ngàn cân, dẫm trên quy tắc chi lực, tạo nên rung động.

Trên mặt đất mọi người đều nín hơi, khẩn trương nhìn một màn mang tính lịch sử này.

Mặc dù không có Đạo Quả, dùng Bán Thần chi cảnh của hắn hiện giờ, cũng là đệ nhất nhân mười vạn năm qua rồi.

Biểu lộ mỗi người đều không giống nhau, buồn vui bất định, nhưng bất kể là người phương nào, đều nổi lên lòng kính sợ vô biên đối với Thiên Đạo.

Thương sau khi bước ra vài bước, thoáng cái bước vào trong đám mây vẫn thạch kia, dẫm cả một phương tinh thạch thành phấn vụn.

“Loong coong”

Đột nhiên một đạo ánh sáng màu xanh hiển hiện, phát ra hào quang chói mắt, đột nhiên chém tới

Minh luân hóa thành chừng cối xay, trên đó tràn đầy phù văn quỷ dị đáng sợ, phát ra khí uẩn mãnh liệt, như muốn cắt đứt không gian đen tối này vậy.

Thân ảnh Kỳ Thắng Phong bỗng nhiên xuất hiện, sau đó là đại kiếm cổtrần, vung lên chém xuống.

– Ra tay.

Thanh âm Vi Thanh cũng bỗng nhiên vang lên, Giang Sơn Như Họa đã bay ra ngoài, kích phát đến mức tận cùng, như chiến hạm phát ra kim quang trùng thiên, trực tiếp đánh về phía Thương.

Ngay vào lúc đó, mấy người khác cũng lập tức xuất hiện, chớp động lên liền quấn ở bốn phía Thương, nhao nhao ra tay.

Một chiêu vừa rồi đx rung động nhân tâm, mỗi người đều bị tổn thương trình độ khác nhau, nhưng so với trùng kích tâm linh, thương thế trên thân thể hoàn toàn không có ý nghĩa gì nữa.

Lần này không còn ai dám giấu dốt nữa, ra tay đều là sát chiêu chí cường nữa

Yêu Từ hoảng hốt, cả kinh nói:

– Thương đại nhân, cẩn thận.

Trên mặt Thương tuôn ra vẻ khinh miệt, hai tay nắm chặt hét lớn mộttiếng, kim ngân song giác trên trán không ngừng lập lòe ánh sáng, toàn thân tản mát ra sức mạnh to lớn mênh mông.

Đôi mắt của hắn thoáng cái hóa thành hắc bạch nhị sắc, ngôi sao đầy trời hạ hiện ra Thái Cực Đồ, lớn chừng vài mẫu, thoáng cái bao phủ tất cả mọi người vào trong.

Mà ngay cả Minh Luân và Cổ Trần chi lực, còn có Giang Sơn Như Họa kia cũng trong tích tắc này trở nên bất động, mất hết linh khí.

– Không tốt là thiên phú thần thông của Họa Đấu nhất tộc — Thái Cực Phong Thiên Ấn

Đoan Mộc Hữu Ngọc kinh hô một tiếng, lập tức cảm nhận được một cổ dị lực áp chế, toàn thân như bị trói buộc lại, không thể nhúc nhích nửa phần

Người còn lại cũng như thế, vùng đan điền như bị khóa lấy, nguyên lực đầy người thoáng cái bị cắt đứt.

– Sao có thể như vậy được?

Huyền Hoa kinh hô lên, sợ hãi nói:

– Thoáng cái phong mất thần thông người ta, cái này còn chơi thế nào nữa?

Sắc mặt Thương trầm xuống, kim ngân song giác trên đầu không ngừng chớp động lên cường quang, hai đồng tử một đen một trắng, lưu chuyển bất định.

Hắn lạnh lùng liếc nhìn mọi người, liền giẫm chân tiến về phía trước, hướng Đạo Quả kia mà đi.

Kỳ Thắng Phong mặt mũi tràn đầy âm độc, lạnh giọng nói:

– Mọi người không cần sợ, chiêu thần thông này năm đó danh chấn thiên hạ, không thể tưởng được Họa Đấu nhất tộc còn có người chưa chết, Thái Cực Phong Thiên Ấn phong ấn tất cả vạn vật trong Ta giới Ngũ Hành, nhưng khuyết điểm duy nhất của chiêu này chính là sau khi thi triển đến mức tận cùng, bản thân hắn cũng không cách nào vận thần thông được nữa.

Liễu Phỉ Yên nói:

– Thì ra là thế, bằng không thì quả thật là vô địch rồi.

Kỳ Thắng Phong hừ lạnh nói:

– Hừ, nếu một bên phong ấn Thiên Địa vạn vật, một bên còn có thể động thủ sát nhân, thiên hạ này đã sớm bị Họa Đấu nhất tộc thống trị rồi. Chuyện nghịch thiên như thế, đã vi phạm Thiên Đạo nhân luân, không thể nào xuất hiện được.

Thương đột nhiên dừng bước lại, quay đầu, Xùy~~ cười nói:

– Trong thiên hạ không có chuyện không thể, chỉ cần ta lưu lại một thành lực lượng, liền đủ để giết các ngươi rồi.

Kỳ Thắng Phong cười lạnh nói:

– Hiện giờ mặc dù toàn lực thi triển phong ấn, nhiều nhất chỉ phong chúng ta được mười tức, chín thành lực lượng có thể phong chúng ta ba tức sao?

Thương đột nhiên cười cười, nói:

– Ngươi nói không sai, chín thành lực lượng quả thật không có nắm chắc phong bế toàn bộ các ngươi, nhưng mười tức đủ để ta lấy Đạo Quả rồi.

Hắn thoáng cái quay người, liền đi tới trước Thái Hư Đạo Quả, vươn tay ra muốn hái lấy.

Đột nhiên Thiên Địa run lên, Thái Cực Đồ hắc bạch nhị sắc trên không đột nhiên tán loạn.

Thái Cực Phong Thiên Ấn lập tức tan rã ra, một đạo ấn phù cự đại chậm rãi bay lên, sau đó liền biến mất, chúng cường giả lập tức khôi phục tự do.

Diêu Kim Lương cả kinh nói:

– Không phải nói có thể phong mười tức sao? Lúc này mới chỉ bảy tức thôi.

Người còn lại cũng lộ vẻ mặt ngưng trọng, nhưng nguyên một đám vận chuyển nguyên lực tới cực hạn, trở nên cảnh giác vạn phần, hiện giờ kiêng kị của bọn hắn đối với Thương đã lên đến đỉnh điểm rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.