Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 2416: Ảo cảnh nứt vỡ



Bỗng nhiên ráng ngũ sắc đầy trời, Đạo Linh kia của Đằng Quang thoáng cái hút lực lượng một cảnh vào trong cơ thể, cánh tay bấm niệm pháp quyết thành chưởng, một mảnh hào quang hóa thành ấn phù xoay tròn trong bàn tay, vỗ mạnh xuống

Thiên Địa bốn phía thoáng cái lâm vào lờ mờ, toàn bộ tứ cực sụp đổ

– Tốt ta đáp ứng ngươi.

Quỷ Vương cắn chặt răng một cái, tình thế đã tên đã trên dây, không cho phép hắn nghĩ nhiều nữa rồi.

Một cổ dị lực mênh mông bừng lên trong cơ thể, cái đĩa quay lớn quỷ dị kia thoáng cái bay vào bầu trời, hóa thành chừng nửa mẫu, không ngừng xoay tròn.

Đồng tử Lý Vân Tiêu co rụt lại, cả kinh nói:

– Lại là thứ này, cái đĩa quay này cũng là siêu phẩm huyền khí sao?

Không ai có thể trả lời hắn.

Thương cũng đột nhiên hét lớn một tiếng, Hồn Thiên Nghi trong tay thoáng cái ném ra ngoài, cũng bắt đầu biến ảo trên không..., hóa ra tinh không vô tận, đạo ý sinh sôi nảy nở.

Hai loại lực lượng khủng bố lượn vòng trên không trung, từng cái hóa thành thế giới.

Đạo Linh đột nhiên chụp xuống một chưởng, trực tiếp đặt ở trên hai kiện huyền khí kia, tòan bộ thế giới rung động lắc lư, từng đạo vầng sáng cực lớn từ trong ba cổ sức mạnh kích tràn ra, trong toàn bộ ảo cảnh là một mảnh hào quang bay múa, long trời lở đất

Bát bách trận cung đều nổ bung dưới vầng sáng kia, võ giả bị khốn bên trong đều bị đánh bay ra ngoài, nguyên một đám miệng lớn thổ huyết, vội vận chuyển ngăn cản, những người thực lực kém càng trực tiếp bạo vong.

Quỷ Vương liên tục rống to, hai tay không ngừng đánh ra ấn quyết đánh vào trong đĩa quay lớn kia, trên đó lần nữa hiện ra ba mươi ba công tào, đại lượng quỷ khí tuôn ra, bay múa trên đĩa quay, chống lại lực lượng một chưởng của Đạo Linh.

Sắc mặt Thương cũng dữ tợn, toàn thân tản mát ra kim ngân song sắc sáng bóng, lực lượng chấn động khủng bố không ngừng truyền vào Hồn Thiên Nghi. Lực lượng một cảnh đè xuống, xuyên thấu qua huyền khí phản chấn trở về, khiến toàn thân hắn cự chiến, hắc bạch song sắc trong đôi mắt chập trùng như màn nước.

– Không được, ta không thể thua, mấy vạn năm qua đi, thật vất vả đi đến một bước như bây giờ, ta nhất định phải thắng, nhất định phải thắng ah!

Trên thân thể khổng lồ tuôn ra huyết vụ vờn quanh, lực lượng vô tận thoáng cái dũng mãnh vào song giác, hai đạo sáng bóng phi tốc đẩy ra, phóng tới phía chân trời.

Cân đối vào thời khắc này tựa hồ bị đánh vỡ, hoặc là ảo cảnh rốt cục không chống đỡ nổi nữa, ở giữa thiên địa truyền đến một tiếng đứt gãy, như trụ chống trời bị sụp đổ vậy.

“Ầm ầm”

Trời sập đất sụt, một mảnh Hỗn Độn

Lực lượng khủng bố phóng tới bốn phương tám hướng, tất cả mọi người đều bị cuốn vào, không ngừng lượn vòng trong gió lốc tận thế kia.

Lý Vân Tiêu kinh hãi, lần nữa tế ra Đâu Suất Thiên Phong, tứ sắc chi lực diễn xạ ra, định một phương không gian.

Phi Nghê và Bắc Quyến Cổn Nam tương hộ trái phái,, ba người bị tức sấc thổ hệ nguyên tố chi lực bao lại, tuy rằng ngoại giới cuồng bạo không thể nhìn rõ, nhưng bên trong lại phi thường yên lặng an toàn.

Cũng không biết qua bao lâu, lực lượng kinh khủng kia mới dần dần tiêu tán, trong hoàn vũ một mảnh màu xám mông mông, nhật nguyệt vô quang, như Thiên Địa sơ khai.

Đợi khi năng lượng phong bạo kia dần dần tiêu tán, trở nên yếu đi thì Lý Vân Tiêu thoáng cái thu hồi tứ sắc sơn phong, kinh hãi nhìn qua tất cả trước mắt.

Trong ngàn dặm toàn bộ đều bị san thành bình địa, chỗ ban gười Đằng Quang chiến đấu, một cái rãnh trời cự đại vắt ngang trên mặt đất, khe hở như trực tiếp thông vào vực sâu không đáy, nhìn qua không thấy điểm cuối.

Ba người lâm lập đứng trên rãnh trời, sắc mặt đều có chút trắng bệch.

Phi Nghê rung giọng nói:

– Chết, đã chết rồi sao? Đều chết hết sao?

Đột nhiên phía trước chớp động lên hai đạo quang mang, trực tiếp từ không trung rơi xuống, hóa thành hai đạo thân ảnh, diện mục dữ tợn đáng sợ.

– Ngươi, các ngươi còn chưa chết?

Phi Nghê hoảng hốt, nhịn không được lui mấy bước, hai ngườitrướcm ắt đúng là Thương và Quỷ Vương.

Nhưng sắc mặt hai người cũng cực độ khó coi, thân hình còn đang không ngừng thở hổn hển, nguyên lực phát ra cực kỳ không ổn định.

Đặc biệt là Thương, song giác trên đầu đã hoàn toàn mất đi sáng bóng, cả người có cảm giác lung lay sắp đổ, hắn hung dữ nhìn chằm chằm liếc Lý Vân Tiêu, tuôn ra sát khí

– Sát khí thật cường đại ah.

Lý Vân Tiêu cười lạnh một tiếng, nói:

– Nhìn cái gì? Muốn bị đánh sao?

Hắn tay không một trảo, Đâu Suất Thiên Phong liền treo ở dưới lòng bàn tay, nện mạnh tới.

Thương giận tím mặt, vung nắm đấm qua.

“Phanh”

Thoáng cái nổ vang, ngọn núi chấn bay lên, nhưng trên cánh tay Thương cũng truyền đến tiếng xương nứt, cả người bị phản chấn liên tiếp lui về phía sau.

Hắn kinh nghi bất định, giật mình nhìn nắm đấm mình, xương cốt bên trong vậy mà lộ mấy khối, cả người thoáng cái phát mộng.

Lý Vân Tiêu cũng cảm thấy hoảng sợ, chuyện có thể đánh bay tứ sắc sơn phong đây là lần đầu hắn thấy, có thể thấy Thương giờ phút này tuy rằng tiêu hao thật lớn, nhưng thân thể mạnh mẽ vẫn hơn xa đại yêu bình thường

– Ồ, đây là...

Quỷ Vương kinh nghi một tiếng, nhìn qua tứ sấc Đâu Suất Thiên Phong, ánh mắt lộ ra dị sắc.

Nhưng đảo mắt liền thu hồi ánh mắt, trong con ngươi một mảnh lục hỏa, bắt đầu nhìn lại không gian bốn phía.

– Xuất hiện đi

Hắn hét lớn một tiếng, thanh âm chấn động ra, bầu trời hoảng hốt run rẩy.

“PHỐC”

Trên trời cao đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, thân ảnh Đằng Quang hiện ra, sắc mặt tái nhợt dị thường.

Lục hỏa trong mắt Quỷ Vương đột nhiên nhảy lên thoáng một phát, bắn ra tinh mang.

Một chiêu vừa rồi, tự hồ chỉ có tình trạng của hắn là tốt nhất.

– Thật đáng buồn ah, còn có thể tái chiến sao?

Quỷ Vương vẻ mặt lạnh lùng, mỉa mai nói không nên lời.

“PHỐC”

Đằng Quang lần nữa phun ra một búng máu, sắc mặt tái nhợt dị thường, cơ bắp cũng dần dần héo rút lại, sinh cơ trôi qua rất nhiều.

– Đằng Quang

Lý Vân Tiêu kinh hô một tiếng, thuấn di một cái liền xuất hiện bên người hắn, đỡ lấy hắn, nói:

– Thế nào rồi?

Đằng Quang khẽ lắc đầu, nói:

– Ta không được, đạo cơ đã hủy, sợ rằng không sống được bao lâu nữa rồi.

Hắn một tay lấy tay Lý Vân Tiêu, ánh mắt lộ ra vẻ tha thiết, đôi môi có chút rung rung, truyền âm nói:

– Sau một chiêu vừa rồi, Đạo Linh đã chết, lần nữa hóa thành bản thể Đạo Quả, ở ngay trong thân thể ta, ngươi mai giết ta, lấy Đạo Quả đi đi.

Toàn thân Lý Vân Tiêu run lên, kinh hãi nhìn qua hắn, ngưng giọng nói:

– Ngươi không nên nghĩ lung tung, kiên trì, a Đạo Quả chi lực chỉ cần tản ra trong cơ thể ngươi thì có thể chữa tốt cho thân thể thôi.

Đằng Quang cười thảm một tiếng, nói:

– Chữa tốt thì đã sao, tâm huyết suốt đời hủy hoại chỉ trong chốc lát, ta đã không còn lưu luyến gì với nhân sinh nữa rồi.

“Bành”

Hắn mãnh liệt giơ tay lên, thoáng cái đâm vào lồng ngực mình, lấy Đạo Quả kia ra, nhét vào trong tay Lý Vân Tiêu, thúc giục nói:

– Đi mau.

Lý Vân Tiêu bị hành vi của hắn chấn kinh, trên Đạo Quả tràn đầy máu tươi, giọt giọt nhỏ xuống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.