Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 256: Cường địch (1)



Hắn nghi hoặc ở trong mắt Phó Tuấn Tài lại hoàn toàn không phải chuyện như vậy, này hoàn toàn là tiết tấu không đem mình để ở trong mắt a!

Hắn đầu tiên là sững sờ, vẻ mặt nhất thời kéo xuống, loại chuyện sau khi lên cấp mời tông phái phụ cận đến chúc mừng chính là quy tắc ngầm nhất quán. Mục đích đơn giản chính là khoe khoang cùng uy hiếp một phen, tiện thể thu chút lễ vật. Tông phái lớn nhỏ trong Hỏa Ô Đế Quốc từ Tụ Thiên Tông đi xuống, vẫn luôn là làm như vậy. Hơn nữa có được mời hay không, còn phải xem có tư cách hay không a.

Không Thiền tông chỉ là môn phái nhỏ như rùa rụt cổ, dĩ nhiên không biết tốt xấu như thế! Nếu không phải bị trận thế kia của đối phương dọa sợ, sợ là đã sớm quát mắng. Hiện tại thần thức quét qua, phát hiện ngoại trừ mấy cái mình nhìn không thấu ra, còn lại tuyệt đại đa số chỉ là tu vi phổ thông, ngẫm lại thân phận của mình, nhất thời dũng khí lớn lên quát:

– Ngươi lời này là có ý gì? Chẳng lẽ Vô Thượng Cung chúng ta còn không có tư cách mời các ngươi hay sao? Năng Phi Trần Tông chủ ở đâu? Mời hắn ra nói chuyện!

Hắn điểm danh Năng Phi Trần hét một tiếng, mấy trăm người đối phương không có người nào hé răng, nhất thời dũng khí càng lớn, nội tâm dương dương tự đắc, xem ra vẫn là kinh sợ uy danh của Vô Thượng Cung ta, lần này càng là nghểnh đầu lạnh lùng nói:

– Thiệp mời này ta muốn đích thân giao cho Năng Phi Trần, nếu làm lỡ, các ngươi gánh nổi trách nhiệm sao?

Lý Vân Tiêu khẽ lắc đầu cười nói:

– Không gánh nổi, không gánh nổi, thiệp mời này cho ta là được. Đúng rồi, bộ Thanh Lang chiến xa kia của ngươi không tệ, ta cũng muốn. Còn có, có một số việc của Vô Thượng Cung ta còn không rõ ràng lắm, ngươi tỉ mỉ nói cho ta nghe một chút đi. Đến chỗ ta, vừa đi vừa nói a.

Phó Tuấn Tài còn chưa hiểu xảy ra chuyện gì, đã cảm giác được một bóng người lấp lóe, trên bả vai bị Hồng Binh vỗ một cái, tiếp theo cả người bị nhấc tới trước mặt Lý Vân Tiêu. Bộ Thanh Lang Huyền Phù Chiến Xa kia cũng ở dưới mấy cái pháp quyết của Lý Vân Tiêu bị tịch thu.

Phó Tuấn Tài kinh hãi nói:

– Ngươi, các ngươi đây là muốn làm gì? Các ngươi có biết ta là người của Vô Thượng Cung hay không?

Hắn căn bản không thể tin được, một Không Thiền tông nho nhỏ lại dám động thủ với hắn.

Lý Vân Tiêu không hề trả lời, chỉ là cười nói:

– Đi thôi, về Viêm Vũ Thành đi.

– Viêm Vũ Thành?

Phó Tuấn Tài sững sờ, lập tức kinh hãi nói:

– Ngươi, các ngươi không phải người của Không Thiền tông?

Lý Vân Tiêu cười nói:

– Chúng ta không phải người của Không Thiền tông, nhưng Không Thiền tông là người của chúng ta. Ta đối với Vô Thượng Cung của các ngươi là rất tò mò đây này, đến đến, chúng ta hảo hảo tâm sự.

Phó Tuấn Tài:

–...

Phó Tuấn Tài ở trên chiến xa không ngừng giãy dụa, đồng thời cực kỳ nghiêm túc tỏ rõ Vô Thượng Cung lợi hại, các ngươi không đắc tội được,… kết quả là máu me khắp người, miệng đầy răng toàn bộ nuốt vào trong bụng, hai con mắt bầm tím, gương mặt biến hình đến ngay cả cha mẹ hắn cũng không nhận ra, cả người vô cùng chật vật quỳ gối ở trước mặt Lý Vân Tiêu, hoàn toàn không có ngạo khí.

– Ha ha, sớm như vậy liền tốt. Nói đi, đem tin tức ta muốn biết nói hết ra.

Lý Vân Tiêu một mặt người hiền lành, dáng dấp kia ai nhìn đều là thanh niên tiêu chuẩn a.

Bốc Thiên Công ở một bên theo bản năng run cầm cập một hồi, cảnh tượng này cùng mình lúc đó quen thuộc biết bao a.

Thần thức của Phó Tuấn Tài có chút không tỉnh táo, trong đôi mắt nhìn người trở nên hoảng hốt, theo bản năng nói:

– Vô Thượng Cung tọa lạc tại cảnh nội Hỏa Ô Đế Quốc, Cung chủ Mã Thiên Hà là tam tinh Vũ Tông cường giả, phó Cung chủ Mã Phi Bạch là con trai của Cung chủ, cũng ở trước đây không lâu đột phá đến nhất tinh Vũ Tông.

Tam tinh Vũ Tông cường giả!

Tất cả mọi người đều hít một hơi lạnh, sắc mặt âm hàn lên. Ngay cả trên mặt Lý Vân Tiêu cũng lướt qua một tia nghiêm nghị.

Võ đạo một đường, càng về sau lên cấp càng khó, mà chênh lệch lại càng lớn. Nhất tinh Võ sĩ cùng tam tinh Võ sĩ trong lúc đó phân biệt cũng không phải quá lớn, nhưng nhất tinh Vũ Tông cùng tam tinh Vũ Tông, vậy tuyệt đối là khác nhau một trời một vực, không thể so sánh.

Lý Vân Tiêu hỏi:

– Trong cung các ngươi có bao nhiêu Vũ Tông cùng Vũ Vương cường giả? Cái khác thực lực lại có bao nhiêu?

Phó Tuấn Tài hầu như không lưỡng lự liền nói:

– Vũ Tông bốn người, phân biệt là Cung chủ cùng phó Cung chủ, còn có hai vị Trưởng lão. Vũ Vương cường giả có sáu người, được gọi là Vô thượng Lục tử. Dưới Vũ Vương có mấy ngàn người, Vũ Quân đại khái hơn ba mươi người, thực lực bất nhất.

Tiền Đa Đa trầm giọng nói:

– Thành chủ đại nhân, Vô Thượng Cung này đã xem như là một tông phái lánh đời không kém, từ giới trần tục đến xem, toàn bộ thế gia của Hỏa Ô Đế Quốc, có thể mạnh hơn bọn họ cũng không bao nhiêu.

Hắn là trong bóng tối nhắc nhở Lý Vân Tiêu, lấy thực lực của Viêm Vũ Thành hiện nay, tuyệt đối đừng đi chọc Vô Thượng Cung, bằng không một tên Vũ Tông cường giả của đối phương liền muốn đem mình diệt sạch.

Lý Vân Tiêu không tỏ rõ ý kiến, tiếp tục hỏi:

– Hai vị Trưởng lão có phải là có một người tên Tề Chân Tử? Một người khác tu vi là gì? Tình huống của Vô thượng Lục tử bây giờ làm sao?

Phó Tuấn Tài sửng sốt một chút, hơi kinh ngạc nói:

– Tề trưởng lão là nhất tinh Vũ Tông, còn có một vị là Y Bạc Tâm Trưởng lão, chính là nhị tinh Vũ Tông. Vô thượng Lục tử có một quãng thời gian không nhìn thấy, thật giống như tất cả đều bế quan tu luyện.

– Hừ, bế quan tu luyện cái rắm. Không có một năm nửa năm là không khôi phục lại được.

Trong lòng Lý Vân Tiêu cười lạnh không ngớt, đột nhiên trong lòng hơi động hỏi:

– Vô Thượng Cung các ngươi có phải là có một người tên Lý Dật?

Phó Tuấn Tài cảm thấy có chút giật mình, lòng tràn đầy hồ nghi nói:

– Ngươi, làm sao ngươi biết? Trước đây ta cũng không biết có một đệ tử như thế, thật giống như là Dịch Tiểu Sơn sư thúc ở Bách Chiến Quốc thu đệ tử, khoảng thời gian này bắt đầu, liền nhiều lần xuất hiện ở trong cung, rất được phó Cung chủ tín nhiệm.

Lý Vân Tiêu khẽ mỉm cười.

– Tiểu tử này quả nhiên không chết, xem ra lần này lại có thể nhìn thấy cố nhân.

Trần Đại Sinh lấy làm kinh hãi, cẩn thận hỏi:

– Vân Tiêu, ngươi sẽ không muốn đi tấn công Vô Thượng Cung chứ?

Lý Vân Tiêu cười nói:

– Đương nhiên sẽ không, hiện tại đi đánh bọn họ không phải muốn chết sao!

Lúc này Trần Đại Sinh mới tầng tầng thở phào nhẹ nhõm, hắn là sợ vị Thành chủ không biết trời cao đất rộng này. Vũ Tông cường giả không phải là chơi vui, này chính là đại biểu chúa tể một phương. Tại Hỏa Ô Đế Quốc, trong sáu đại vương quốc phụ thuộc, nếu có một tên Vũ Tông cường giả phụ tá, có thể trực tiếp lướt qua bài vị chiến, lên cấp đến thượng vị quốc, có thể tưởng tượng được, lực lượng của Vũ Tông mạnh mẽ đến mức nào.

– Có điều 9527 là bạn cũ của chúng ta, vừa vặn có thể đi vấn an hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.