Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 2597: Xấu hổ và giận dữ (2)



Ở trong đại địa, Lý Vân Tiêu đang toàn tâm luyện hóa Đâu Suất Thiên Phong, tựa hồ có cảm ứng, khẽ di một tiếng, liền ngẩng đầu lên nhìn.

Ma Đồng thoáng cái co rút lại, phóng xạ quỷ lực, hiện ra ánh sáng Thất Thải.

Nhưng trong không gian Kim Linh Chi Khí quá mạnh mẽ, mặc dù là hắn cũng vô pháp xuyên thấu ra ngoài.

– Pháp Tắc Chi Liên bị phá, ta bố trí cấm chế toàn bộ vỡ nát, là người phương nào quấy phá, Thượng Trần sao?

Lý Vân Tiêu không khỏi hồ nghi, dù là Thượng Trần, cũng không để lay động mấy vị cường giả kia mới phải.

– Chẳng lẽ lại có nhân vật lợi hại xuất hiện?

– Mặc kệ, ta đã thông tri Xa Vưu, nếu xuất hiện tình huống mà nói, tiểu tử kia sẽ đúng lúc xuất thủ. Bất quá… Tiểu tử kia thực sự đáng tin sao…

Hắn lau mồ hôi lạnh trên trán, nhớ tới trước đây đều là bản thân khi dễ hắn, hiện tại cánh hắn cứng rắn, sợ là không dễ chỉ huy.

– Xem ra sự tình phía ngoài không thể hoàn toàn trông cậy vào Xa Vưu…

– Vẫn là nhanh luyện hóa Đâu Suất Thiên Phong, thu con sâu kia, sau đó lên xem một chút.

Lý Vân Tiêu nghĩ như thế, nhất thời thu liễm tâm thần, không hề bị chuyện ngoại giới quấy rầy, hết sức chuyên chú luyện hóa.

Mấy canh giờ sau, Sơn Hà đỉnh rung động càng ngày càng yếu, quang mang cũng biến thành ôn hòa, không ngừng thu vào trong.

Lý Vân Tiêu đại hỉ, lăng không bay đi, vỗ vào thân đỉnh mấy đạo quyết ấn, không ngừng đánh cho Đại đỉnh nổ vang, các loại Phù Văn chấn nẩy lên.

Mấy hơi thở sau, Sơn Hà đỉnh rốt cục ngưng lại.

Một đạo quang mang từ trong đỉnh bắn ra, sau đó lại là một đạo, ba đạo, bốn đạo…

Tổng cộng năm đạo ánh sáng, ở trên bầu trời Đại đỉnh không ngừng soi sáng, đồng thời xoay tròn, như là Khổng Tước xòe đuôi, khiến cảnh đẹp ý vui.

Lý Vân Tiêu đại hỉ, trong lòng hắn nhất thời cảm ứng được cùng Đâu Suất Thiên Phong có một luồng liên hệ, tay bấm niệm thần chú, hét lớn một tiếng.

Ầm!

Nắp đỉnh mở ra, Đâu Suất Thiên Phong bay lên, chậm rãi trở xuống lòng bàn tay Lý Vân Tiêu.

Ngọn núi kia đã phát sinh biến hóa, không chỉ quang mang, hơn nữa hình dạng cũng khác biệt, trực tiếp nhiều hơn một ngọn núi, như là ngũ chỉ.

– Chiếu theo hình dáng, nếu Thất Sắc đại thành, sẽ diễn hóa ra bảy đỉnh núi.

Lý Vân Tiêu lấy Thần dịch lực cẩn thận kéo ngọn núi, dùng thần thức kiểm tra một lần, vững tin không có vấn đề mới lộn tay thu vào.

Sau đó hắn thu Sơn Hà đỉnh, đột nhiên cánh tay ngừng lại, thuận thế bấm niệm thần chú, “Phanh” một tiếng vỗ vào thân đỉnh.

Sơn Hà đỉnh run lên, một đạo quang mang kích bắn ra. Phía trên các loại hoa văn lần thứ hai sáng lên, vạn lý sơn hà, chim muông hoa cỏ, trông rất sống động.

Phanh!

Đạo ánh sáng kia bắn nhập hư không, sau đó nổ mạnh lên.

Một đạo hắc ảnh hiện ra, cắn răng nói:

– Cổ Phi Dương, nhanh như vậy liền gặp lại!

Lý Vân Tiêu nắm Sơn Hà đỉnh, thoáng cái thu vào, hai tay chắp sau lưng, trên mặt tràn đầy tiếu ý nói:

– Nguyên lai là Thượng Trần đại nhân, tại sao lại chạy trở về, chẳng biết đưa đến cứu binh nào a?

Hắn như có như không nhìn lướt qua phía trên.

Thượng Trần giận dữ, chỉ cảm thấy trong lời của đối phương mang theo ý nhục nhã, khiển trách:

– Đừng vội coi khinh Bổn Tọa, hiện tại ngươi không có giúp đỡ, nhìn ngươi còn thể hiện làm sao!

Kỳ Thiên Kiếm trong nháy mắt chém ra, trong thế giới ánh vàng bị xé rách ra một đạo Hắc mang, mạnh mẽ kích rơi xuống.

– Hắc.

Lý Vân Tiêu cười lớn một tiếng, dễ dàng liền vọt tới, đồng thời cười khiêu khích miệt thị.

– Chết tiệt! Tìm chết!

Thượng Trần lửa giận công tâm, Kỳ Thiên Kiếm thoáng cái hóa ra kiếm hình thật lớn, cùng hắn hợp hai làm một, lăng không đuổi theo Lý Vân Tiêu.

– Ha ha, đại nhân nghìn vạn lần không nên nộ. Lúc đối địch nổi giận chính là tối kỵ, đại nhân sẽ không phải quên mất chứ?

Lý Vân Tiêu thi triển ra thân pháp, không ngừng chớp động.

Tuy rằng thế kiếm kia luôn tập trung, rất khó đào thoát, nhưng cũng không phải thoáng cái có thể chém trúng.

– Ta chỉ minh bạch không thể không giết ngươi!

Trên kiếm ảnh thật lớn truyền đến tiếng rống giận dữ của Thượng Trần, quang mang Kiếm thế càng tăng mạnh vài phần, thấy sắp gần Lý Vân Tiêu, càng khuynh lực điên cuồng chém xuống!

Lý Vân Tiêu ngẩng đầu lên, mỉm cười, thân thể của hắn lại đột nhiên trở thành nhạt nhòa, một đạo kim quang ở dưới chân hắn hiện lên, nơi đi qua toàn bộ nát bấy.

– Cái gì? Tàn ảnh?

Trong lòng Thượng Trần cả kinh, kiếm thế của hắn đã bổ xuống, khó có thể thu hồi.

Mà giờ khắc này càng làm cho lòng hắn bất an là, tàn ảnh của Lý Vân Tiêu đứng trên đạo quang vựng kia, là một con sâu dài ba bốn thước, đang nằm ngang trên mặt đất.

– Đó là cái gì?

Trong lòng hắn đã mơ hồ có cảm giác, Lý Vân Tiêu là cố ý dẫn hắn tới xuất thủ chém sâu, trong nháy mắt liền nhận ra bản thân bị lừa, nhất thời một cổ xấu hổ và giận dữ nảy lên.

Nhưng lúc này đã không kịp nghĩ nhiều như vậy, Kiếm thế đã xuất, khó có thể quay đầu lại.

Kỳ Thiên Kiếm ảnh không ngừng rung động, bắn ra đại lực, chém ở trên người Thần Ý Tử Kim Trùng!

Ầm ầm!

Một cổ lực lượng cuồng bạo chấn lên, còn có vô số tiếng huyên náo chói tai rưới vào màng nhĩ, làm đau không gì sánh được.

Thượng Trần cảm giác kiếm của mình đâm vào cái gì đó vô cùng mềm, nhưng có đạo đạo kim quang sắc bén chí cực dâng lên, dọc theo thân kiếm không ngừng phá hoại.

Boong boong tranh!

Toàn bộ thân kiếm kịch liệt chiến minh, run run dị thường lợi hại. Hoa văn trên thân kiếm đều ở dưới vòng sáng nhộn nhạo không ngừng bị xóa đi.

Trong lòng Thượng Trần hoảng hốt, cả kinh nói:

– Kim Linh Chi Khí!

Từ trên thân kiếm lan tràn ra vòng sáng, hắn hao phí lực lượng cực lớn mới ngăn cản, Nguyên lực tiêu hao rất nhiều.

Hắn bấm niệm thần chú, Đế Khí quanh thân xoay chuyển, hóa ra một tầng hắc sắc nhàn nhạt. Vòng sáng kim sắc kia dọc theo Kỳ Thiên Kiếm mà lên, vừa chạm đến thân thể của hắn đã bị Hắc mang hút vào, như là một cái động không đáy, không ngừng thôn phệ Kim Linh Chi Khí kinh khủng kia.

Lý Vân Tiêu thoáng cái xuất hiện ở ngoài ba mươi trượng, kinh ngạc cười nói:

– Thần thông của Thượng Trần đại nhân quả nhiên bất phàm, một chiêu ám thuật này tựa hồ có thể thôn phệ tất cả. Lẽ nào có thể vĩnh viễn không ngừng nghỉ sao, hôm nay có khả năng thí nghiệm thoáng cái, nơi này Kim Linh Chi Khí bao trùm phương viên vài dặm, đại nhân chậm rãi hút đi, ta xem trọng ngươi!

Chỗ khác đưa ra ngón tay cái đến tán dương một phen.

Quả nhiên, sắc mặt Thượng Trần đại biến, xấu xí như màu gan heo, thân thể khẽ run lên, hiển nhiên là không có khả năng kéo dài lâu lắm.

Nhưng kiếm của hắn đã đâm vào trong Thần Ý Tử Kim Trùng, bị một cổ niêm lực cực mạnh chế trụ, làm sao cũng không nhổ ra được.

– Lẽ nào lão phu phải chết ở đây sao?

Tròng mắt hắn thoáng cái trừng to, nội tâm vô cùng nóng nảy, nhưng tìm không được biện pháp gì tốt.

Đột nhiên Lý Vân Tiêu nói:

– Di, Thượng Trần đại nhân quả nhiên lợi hại, tựa hồ con sâu kia cũng bị ngươi chém nứt ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.