Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 276: Lôi ngục tỏa ra (1)



Lão giả này dĩ nhiên là tồn tại Thất Túc cảnh giới Vũ Hoàng!

Thực lực như vậy ở trong đế quốc tuyệt đối là cường giả đứng đầu, trừ khi là Tụ Thiên Tông sau lưng Hỏa Ô hoàng thất, sợ là không còn ai so với Thất Túc cảnh Vũ Hoàng càng mạnh mẽ hơn. Mặc dù lão giả này không phải loại hình thủ hộ thần của Hỏa Ô Đế Quốc, cũng tất nhiên là loại quyền thế lớn đến đáng sợ kia.

Nhưng trên mặt hắn vẫn là dáng vẻ thở phào nhẹ nhõm, ung dung nói:

– Nguyên lai lão bá cảm thấy trận pháp này thú vị a, thế nhưng trước khi chúng ta ra ngoài, Cung chủ đã từng thông báo, đây chính là bí mật bất truyền của bản môn, không thể dễ dàng tiết lộ. Nếu chúng ta truyền ra ngoài, trở lại tất nhiên sẽ bị phạt nặng!

– Cung chủ?

Lão giả đầy bụng hồ nghi nói:

– Các ngươi là môn phái nào? Làm sao ta chưa từng nghe nói phái nào có loại dẫn lôi thuật này?

– Chuyện này...

Lý Vân Tiêu khổ sở nói:

– Thứ cho không thể trả lời. Bản phái đến Hỏa Ô Đế Quốc thời gian không lâu, căn cơ còn thấp, không cách nào cùng những tông phái sừng sững mấy trăm năm thậm chí hơn một nghìn năm kia so sánh, hôm nay lại đánh lén Huỳnh Dương gia, nếu bị người biết, há không phải mang đến đại họa cho môn phái!

Trong lòng lão giả nhanh chóng tính toán, môn phái thời gian còn ngắn... rất nhanh mấy cái đối tượng hoài nghi liền hiện lên ở trong đầu. Hắn cố ý trầm mặt xuống, quát lạnh:

– Ta sao biết ngươi nói thật hay giả! Nếu các ngươi là tặc nhân của hai đại đế quốc phái tới, tha các ngươi trở lại, vậy Hỏa Ô Đế Quốc ta há không phải rơi vào chuyện cười lớn!

Lý Vân Tiêu nhíu mày, hết sức khổ sở nói:

– Cái này... muốn chúng ta giao ra trận pháp cũng không phải là không thể..., cái này..., có câu nói rất hay, có tiền có thể sai khiến quỷ thần, có chút bồi thường, chúng ta trở lại bị trách phạt cũng là cam tâm tình nguyện a. Mọi người nói có phải không.

– Hừm, ân...

Cả đám lập tức rõ ràng ý tứ của Lý Vân Tiêu, dồn dập gật đầu lên, từng cái từng cái hai mắt tỏa sáng.

– Đúng đấy, nếu thất lạc trận đồ, trở lại Cung chủ tất nhiên sẽ không dễ dàng tha thứ chúng ta.

– Cực âm hàn khí kia nhớ tới cũng đã đáng sợ, đánh vào trong cơ thể sợ là cả đời cũng khó mà hóa giải.

– Lần trước Trương Tam đi ra chấp hành nhiệm vụ, làm mất một cái Huyền Binh cũng bị Cung chủ đánh trọng thương nửa năm mới tốt.

– Ai nha, trừ khi có thể được bồi thường tương ứng, bằng không dù là chết, chúng ta cũng không chịu giao ra trận đồ!

– Khặc khặc!

Lý Vân Tiêu tầng tầng ho khan mấy lần, mới bất đắc dĩ nói:

– Đại nhân, ngươi cũng nghe được, không phải chúng ta không muốn cho ngài, mà là chúng ta sợ a. Lão gia ngài thân là Thất Túc cảnh Vũ Hoàng, tùy tiện cho chúng ta chút đồng nát sắt vụn, để trong lòng chúng ta được một chút an ủi cũng phải a.

Lão giả nghe mà trợn mắt ngoác mồm, nào có đạo lý như vậy? Mình đây chính là chặn đường cướp đoạt, chẳng qua là ngượng ngùng xệ mặt xuống cướp trắng trợn mà thôi, đám người kia làm sao không thức thời như thế? Biết mình là Vũ Hoàng, lại vẫn cùng mình bàn điều kiện.

– Lão gia ngài thân là Vũ Hoàng, sẽ không muốn cướp trắng trợn, bắt nạt những hậu bối chúng ta này chứ?

Lý Vân Tiêu cau mày hồ nghi nói, nhất thời đánh tan ý nghĩ muốn trực tiếp động thủ cướp đoạt của lão giả, nếu bị những người khác biết mình cướp đồ vật của tiểu bối, hơn nữa còn có một hài tử mười lăm tuổi, sau này mình cũng không cần ở Hỏa Ô Đế Quốc lăn lộn.

– Khặc khặc khặc!

Lão giả tầng tầng ho khan lên, sắc mặt giận dữ, quát lạnh:

– Các ngươi cho rằng Chu Cẩn ta là người nào? Còn sẽ xuất thủ cướp đồ vật của tiểu bối các ngươi? Quả thực là làm càn! Nếu không phải trận pháp này hơi có chút ý tứ, ta cũng sẽ chẳng thèm nhìn liền ném xuống, chẳng lẽ các ngươi cho rằng ta đường đường Vũ Hoàng, còn có thể đi nghiên cứu những đồ vật cấp thấp kia sao? Đương nhiên, ta cũng không thể lấy không, các ngươi đã gặp Chu Cẩn ta, chính là cơ duyên của các ngươi. Ta tùy tiện đưa cho các ngươi chút thứ tốt, để cho các ngươi được lợi vô cùng đi.

– Ta muốn một Huyền Binh cấp năm!

– Đan dược cấp sáu!

– Cấp năm chiến giáp!

– Đại Địa Chi Nhĩ!

– Thần thông yếu quyết!

– Hóa Thánh Đan!

...

Chu Cẩn chưa kịp mở miệng, tất cả mọi người đã dồn dập kêu la lên, từng cái từng cái kích động không thôi.

Lý Vân Tiêu ngượng ngùng nói:

– Đều là một đám gia hỏa không hiểu chuyện, ta muốn hai mươi vạn thượng phẩm nguyên thạch là tốt rồi.

Chu Cẩn:

–...

Hắn bỗng nhiên cả giận nói:

– Các ngươi dám đùa ta?

– Đùa ngài?

Lý Vân Tiêu dáng vẻ vô tội, ngạc nhiên nói:

– Ngài là Vũ Hoàng cường giả, chúng ta dám đùa ngài, không muốn sống sao? Sẽ không phải là ngươi không muốn cho, hoặc là chút ít đồ này đều cho không nổi chứ?

Chu Cẩn:

–..., khặc khặc! Làm sao có khả năng cho không nổi, tuy rằng những thứ đồ này quý giá, nhưng ta còn không để vào mắt. Có điều ai sẽ cả ngày đem một đống lớn đồ vật mang trên người, huống hồ cái phá trận của các ngươi cũng không đáng cái giá này. Như vậy đi, cho ngươi 20 ngàn thượng phẩm nguyên thạch, nhanh đem trận đồ cho ta đi.

– Cái gì? 20 ngàn? Thượng phẩm hay cực phẩm? Ta không nghe lầm chứ?

Lý Vân Tiêu trợn to tròng mắt, một mặt không thể tin.

Chu Cẩn mặt già đỏ ửng, cáu giận nói:

– Vậy thì thêm mười vạn đi, không thể nhiều hơn nữa! Đồ vật kia 10 ngàn cũng không đáng!

Lý Vân Tiêu hừ nói:

– Mười vạn thượng phẩm nguyên thạch? Chúng ta kính trọng ngài là cường giả, là tiền bối, ngài khi chúng ta là ăn mày, xin cơm sao! Sĩ khả sát bất khả nhục, ngày hôm nay chúng ta chính là cùng trận đồ sống chết, cũng tuyệt không thể bôi nhọ tông môn, rơi mất mặt mũi!

Chu Cẩn giận tím mặt, hầu như muốn nổi giận, mình đường đường Vũ Hoàng, lại cùng một đám nhóc con này dông dài lâu như vậy, nếu không phải còn có mấy đạo thần thức ở chung quanh đây nhìn ngó, mình liền giết người cướp đồ là được rồi! Nhưng bây giờ còn có người nhìn chằm chằm, nếu là truyền ra ngoài, để mặt mũi Chu Cẩn ta hướng về nơi nào thả? Nhất thời cắn răng nghiến lợi nói:

– Tiểu tử, ngươi chớ quá mức! Nói cái giá đi!

Lý Vân Tiêu hừ lạnh một tiếng, hắn làm sao không biết trong lòng lão giả kia có e dè, xem ra bên trong Hỏa Ô Đế Quốc này cũng tranh đấu không ngừng a, nơi có người thì có giang hồ, quả nhiên một điểm không sai, hắn giơ ba ngón tay lên, lãnh đạm nói:

– Ba mươi vạn thượng phẩm nguyên thạch, thiếu một khối, ngài liền giết chúng ta đi!

Chi!

Chu Cẩn hít vào ngụm khí lạnh, tuy rằng ba mươi vạn hắn không phải không bỏ ra nổi, nhưng cũng tâm thương yêu không dứt. Nhưng vừa nghĩ tới dẫn lôi trận đồ, nhất thời nội tâm không nhịn được kích động. Bản thân hắn tu luyện chính là công pháp hệ lôi, vô cùng hiếm thấy, hơn nữa tu luyện dị thường khó khăn, nhưng nếu là bất cứ lúc nào cũng có thể xúc động lôi đình phụ tá, cảnh giới của mình đủ để lên một bước dài. Vì lẽ đó trận đồ kia nhất định phải chiếm được!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.