Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 279: Khắp nơi suy đoán (1)



Chu Cẩn lắc đầu nói:

– Nào có nghiêm trọng như thế, mấy người chúng ta liên thủ bố trí một đại trận, đem những cực âm hàn khí này phong ấn lại là tốt rồi. Những người kia thực lực mạnh nhất cũng chỉ là nhất tinh Vũ Tông, ta nào biết sẽ huyên náo lợi hại như vậy.

– Nhất tinh Vũ Tông, lẽ nào thật sự là Vô Thượng Cung gây ra?

Tân Bì tự lẩm bẩm, trong mắt hiển nhiên là một loại khó có thể tin. Hắn bất đắc dĩ thở dài nói:

– Trước tiên mặc kệ, liên thủ đem chung quanh phong ấn đi, bằng không đế đô liền thật sự xong đời.

Mấy người ở dưới hắn sắp xếp tản ra, vây xung quanh tác phẩm nghệ thuật kia.

Trên người mỗi người tỏa ra chân khí cực cường, ở ngoại vi tượng băng hình thành một vòng, Tân Bì hai tay bấm quyết, trong miệng lẩm bẩm thì thầm, một thủ ấn to lớn từ trong hai tay bay ra, hiện lên ở trên tượng băng, bỗng nhiên thành hình một vòng tròn khuếch tán ra, trung gian có một đại triện cổ điển hình chữ “Phong”, tỏa ra kim quang, dần dần hạ xuống.

Mọi người dồn dập đem chân khí rót vào trong phong ấn, nhất thời ánh vàng rừng rực, trở nên chói mắt lòe lòe, cuối cùng tiêu tan trên không trung.

– Được rồi, nơi này tạm thời sẽ không có vấn đề. Các ngươi từng người trở lại, hiện tại phải cẩn thận lưu ý người khả nghi tiến vào Thượng Dương Thành.

Tân Bì nói xong, liền trực tiếp biến mất ở trên trời.

Đứng ở chỗ này, đều là nhân vật đứng đầu các đại thế gia, từng cái từng cái lắc đầu trở lại. Nhưng nội tâm mỗi người đều khiếp đảm không ngớt, một thế gia truyền thừa hơn trăm năm, nói diệt liền diệt, hơn nữa tiêu vong xuất kỳ bất ý như vậy, hoang đường như thế, mỗi người đều có cảm giác mèo khóc chuột.

Chu Cẩn thấy Áo Địch Già cười quái dị nhìn mình, nhất thời nộ rên một tiếng, xoay người liền bay đi.

Rất nhanh, việc Huỳnh Dương gia tựa như gió xuân thổi qua, toàn bộ người đế đô đều biết. Rất nhiều người còn cố ý chạy tới quan sát, đều bị tượng băng to lớn liên miên kia làm khiếp sợ đến trợn mắt ngoác mồm, cách tượng băng hơn mười mét, đám người Tân Bì liên thủ bày xuống cấm chế, bất luận làm sao cũng không đi vào được. Ban đầu có chút võ giả còn không tin tà, sau đó bất luận công kích làm sao cũng không phá ra được, lúc này mới chịu thua.

Bởi người quan sát thực sự quá nhiều, đầu người phun trào, không ít người bị dẫm đạp mà chết. Hoàng thất rất nhanh liền phái ra Cấm Vệ Quân phong tỏa nơi đây, lúc này mới để người khắp thành dồn dập trở lại. Nhưng các loại đồn đãi lại như nấm mọc sau mưa truyền khắp Thượng Dương Thành, đơn giản là nói Huỳnh Dương gia làm ác quá nhiều, bị trời cao hạ xuống lôi đình trừng phạt.

Các đại thế gia của Thượng Dương Thành bắt đầu đem phòng ngự của gia tộc tăng lên tới cao nhất, dồn dập đem cao thủ ở bên ngoài chấp hành nhiệm vụ triệu hồi, trong tộc một ít người thừa kế cùng hậu bối có thiên phú tốt thì lại dồn dập đưa đi. Để tránh dẫm vào vết xe đổ của Huỳnh Dương gia.

Lúc này, hầu như ánh mắt của mọi người đều tập trung vào Vô Thượng Cung. Bởi vì sau khi người đi tham gia tiệc rượu trở về, nhất thời tất cả mọi người đều biết cừu hận giữa Vô Thượng Cung cùng Huỳnh Dương gia, thêm vào cực âm hàn khí kia, hung thủ đã vô cùng sống động.

Mà duy nhất đối với chuyện này đoán ra chân tướng, chỉ có Thiên Nguyên Thương Hội Đinh Linh Nhi.

– Cái gì? Tiểu thư ngươi nói chuyện này là Lý Vân Tiêu làm? Tuyệt đối không thể! Huỳnh Dương gia ta cũng đến xem qua, kia tuyệt đối là sức mạnh Quỷ Phủ Thần Công, trong nháy mắt giết chết tất cả mọi người. Nếu Lý Vân Tiêu có lực lượng bực này, đã sớm xưng bá Hỏa Ô Đế Quốc, còn ở Viêm Vũ Thành lăn lộn làm gì?

Vu Dung một mặt không tin, đem đầu lắc như trống bỏi. Tuy rằng Đinh Linh Nhi tiểu thư suy đoán rất ít phạm sai lầm, nhưng lần này quá mức ly kỳ, hắn bất luận làm sao cũng không tin.

Đinh Linh Nhi thở dài nói:

– Đâu chỉ là ngươi không tin, coi như là chính ta cũng không tin. Nhưng ta dám khẳng định, nhất định là Lý Vân Tiêu làm. Mã Thiên Hà mạnh nhất Vô Thượng Cung, cũng chỉ có lực lượng tam tinh Vũ Tông, Vũ Tông cường giả trong tông chỉ có bốn người, coi như là kéo lực lượng toàn tông, cũng không phải đối thủ của Huỳnh Dương gia.

Vu Dung nói:

– Vô Thượng Cung cũng không được, Viêm Vũ Thành càng không được. Bọn họ mạnh nhất cũng chỉ là cửu tinh Vũ Vương mà thôi, nếu nói là bọn họ diệt Huỳnh Dương gia, ha ha, đây chính là tiểu thư ngươi nói chuyện cười đệ nhất thế gian.

Đinh Linh Nhi không để ý đến Vu Dung, mà là trên mặt hiện ra vẻ nghi hoặc nồng đậm, tự lẩm bẩm:

– Bọn họ đến cùng là làm như thế nào? Lý Vân Tiêu kia quá thần bí, chúng ta điều tra ra được tư liệu căn bản không có bất kỳ tác dụng, trong đó nhất định thiếu hụt một chỗ mấu chốt nào đó. Đến cùng thiếu hụt cái gì?

Vu Dung ngạc nhiên cười nói:

– Tiểu thư ngươi cả nghĩ quá rồi, chuyện này chắc chắn sẽ không phải là bọn người Lý Vân Tiêu làm. Cơ cấu điều tra của chúng ta, ở toàn bộ Thiên Vũ đại lục cũng có thể đứng vào mười vị trí đầu, muốn điều tra công tử một tiểu quốc, chỉ cần đồng ý, ngay cả hắn khi còn bé đái dầm bao nhiêu lần cũng có thể tra được. Chắc chắn sẽ không có tin tức thiếu hụt.

Đinh Linh Nhi lặng lẽ không nói, chỉ ở trong phòng đi qua đi lại. Cuối cùng bất đắc dĩ lắc đầu nói:

– Ta nghĩ không ra bất kỳ manh mối. Vu lão, bắt đầu từ hôm nay, Viêm Vũ Thành hưởng thụ đãi ngộ đệ nhất quý khách, bất kỳ điều kiện gì, chỉ cần chúng ta có thể làm được, liền toàn lực chống đỡ!

Chi!

Vu Dung hít một ngụm khí lạnh, kinh hãi nói:

– Đệ nhất quý khách? Tiểu thư, ngươi biết mình đang làm cái gì sao?

Chưa bao giờ nghi vấn qua quyết định của Đinh Linh Nhi, nhưng lần này hắn thực sự không nhịn được nghi vấn lên.

Đinh Linh Nhi nở nụ cười xinh đẹp, từng chữ nói:

– Làm đi! Điều này cũng có thể sẽ là một lần đầu tư to lớn nhất, thành công nhất đời ta!

Vu Dung sững sờ nửa ngày, nhíu mày, đầy bụng hồ nghi nói:

– Tiểu thư, ngươi, ngươi sẽ không coi trọng Lý Vân Tiêu này chứ? Tuy rằng hắn anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng, nhưng thân phận cùng...

– Vu lão!

Đinh Linh Nhi ngượng ngùng phẫn nộ quát:

– Ngươi nói nhăng gì đó!

Nàng tức giận giậm chân một cái, trực tiếp đuổi Vu Dung ra ngoài. Vu Dung ở bên ngoài lắc đầu thở dài, truyền đến một câu nói.

– Ai, nữ nhi lớn không lưu được a. Ai…

Càng làm nàng tức giận không thôi.

Một mình ngồi trong phòng sinh khí, đột nhiên nàng vì vẻ khốn quẫn của mình cảm thấy buồn cười, không nhịn được “Xì” nở nụ cười.

Thượng Dương Thành, Trình gia.

Trong một mảnh dinh thự rộng lớn, thanh phong, đánh đàn, đốt hương, Trình gia đương đại gia chủ Trình Phong đang chuyên nghiên một bàn cờ dang dở, đối diện ngồi một lão giả hạc phát đồng nhan, ánh mắt mỉm cười, dịu dàng không nói.

Trình Phong cầm quân trắng, do dự bất định.

Một lúc lâu, rốt cục thả quân cờ trong tay xuống, thở dài nói:

– Thế cờ của Bách Lý đại sư thực sự là quá huyền diệu, Trình Phong đã đăm chiêu nửa tháng, không chỉ không cách nào phá giải, hơn nữa lúc tâm thần xâm nhập trong đó, còn mơ hồ có tâm ý kinh sợ, thực sự là quá thâm ảo, mong đại sư chỉ giáo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.