Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 282: Chu gia (2)



– Không sai, hơn nữa Vương gia chỉ phụ trách bảo vệ nữ nhân kia ba tháng. Sau ba tháng, chúng ta liền đẩy nàng ra ngoài muốn chơi thế nào thì chơi thế đó, đến thời điểm xem Lý Vân Tiêu này có thể làm sao!

Chu Hưng cũng cười lạnh nói:

– Chỉ là việc Ngũ Hành đỉnh như thế nào cho phải? Tiếp tục tra, có thể sẽ dính vào trong nước đục. Nếu không tra, Ngọc Sơn lại như thế nào cho phải?

Ngón tay của Chu Dương Tiêu không ngừng đánh mặt bàn, từ tốn nói:

– Bên Ngọc Sơn kia ta đã tìm hai đỉnh lô mạnh mẽ quán đỉnh cho hắn, Ngũ Hành Đỉnh có hay không cũng không đáng kể.

Mọi người đều cả kinh, nội tâm thấy lạnh cả người.

Cái gọi là đỉnh lô, chính là tìm hai tên cao thủ hao tổn chân nguyên của mình, mạnh mẽ quán đỉnh tăng cao thực lực cho Chu Ngọc Sơn. Cứ như vậy có thể ngắn hạn được tăng lên to lớn, nhưng loại tăng lên này không chỉ có hạn, hơn nữa sẽ thất thoát một phần rất lớn, có thể có được bao nhiêu liền dựa vào chính mình.

Có chút thiên phú quá kém, mặc dù mạnh mẽ quán đỉnh tăng lên một đại cảnh giới, cuối cùng mình có thể trầm tích ổn định, lại một cấp cũng chưa tới. Hơn nữa loại mạnh mẽ quán đỉnh này, cần tu vi so với đối phương chí ít cao hơn hai Đại cảnh giới mới có thể triển khai, sau khi sử dụng, chân nguyên của đỉnh lô cũng triệt để báo hỏng, trở thành phế nhân.

Bản thân Chu Ngọc Sơn là Vũ Quân, nếu muốn mạnh mẽ quán đỉnh cho hắn, ít nhất cũng phải Vũ Tông cường giả. Sức mạnh mạnh mẽ như vậy, một lần điều động hai người, sau khi quán đỉnh, bất luận thực lực Chu Ngọc Sơn tăng lên bao nhiêu, hai tên Vũ Tông cường giả này cũng triệt để phế bỏ. Vũ Tông cường giả, ở Nam vực Thiên Vũ đại lục, cũng đã là hào kiệt khai tông lập phái, độc bá nhất phương. Dĩ nhiên vì tăng cao thực lực cho một tiểu bối, mạnh mẽ hao tổn đi, cũng chỉ có tứ đại gia tộc mới có thực lực làm như vậy!

Trên mặt Chu Dương Tiêu nhìn không ra bất kỳ ý nghĩ gì, phỏng chừng hắn không có bao nhiêu đau lòng, dù sao cũng là quán đỉnh cho con trai của mình, sợ là cao hứng còn không kịp đây này. Hắn thản nhiên nói:

– Nhưng việc này không thể bỏ qua như vậy, cũng không thể bị sa vào. Như vậy đi, phái một tên trưởng lão đi Viêm Vũ Thành cùng Vô Thượng Cung điều tra một hồi, nhớ kỹ ngàn vạn lần không thể ra tay, có bất cứ tin tức gì ngay lập tức trở về báo cáo. Lần này Tu Di sơn mở ra, so với bất kỳ một lần nào còn muốn nguy hiểm. Mặc dù Chu gia chúng ta có thể truyền thừa ngàn năm không ngã, ngoại trừ thực lực mạnh mẽ ra, càng trọng yếu hơn chính là cẩn thận, thà rằng bỏ mất một ngàn, cũng tuyệt không đi nhầm một bước. Hai vị Trưởng lão Chu Xử, Chu Hưng, lần này liền làm phiền các ngươi.

– Vâng, Tộc trưởng!

Hai người vội vàng đứng dậy lĩnh mệnh, Chu Dương Tiêu phất phất tay, hai người ở dưới các loại ánh mắt phức tạp của đám người rời đi, hướng về Viêm Vũ Thành cùng Vô Thượng Cung.

Lý Vân Tiêu lái chiến xa hướng về Vô Thượng Cung quay một vòng, sau đó lén lút trở về Viêm Vũ Thành.

Tiêu Khinh Vương lo lắng nói:

– Tuy rằng lừa gạt một hồi, nhưng không biết có thể lừa gạt được những thế gia kia hay không. Huỳnh Dương gia càng là có Lão tổ ở Tụ Thiên Tông làm trưởng lão, tu vi sâu không lường được, nếu như bị hắn giết đến tận cửa, hậu quả rất đáng lo.

Lý Vân Tiêu lạnh nhạt nói:

– Coi như có thể lừa gạt, cũng chỉ là nhất thời. Nếu không phải Trần thế thúc sinh tử, ta cũng sẽ không sớm ra tay với Huỳnh Dương gia như thế. Chư vị cũng không cần lo lắng quá mức, tăng lên thực lực của mình mới là vương đạo. Lần này Huỳnh Dương gia biến thành tro bụi, chí ít có thể làm cho những thế gia tự xưng là cao quý kia một chút kinh sợ, Viêm Vũ Thành trong ngắn hạn sẽ không có người quấy nhiễu. Vừa vặn khoảng thời gian này đem tu vi mọi người tăng lên toàn bộ.

Sau đó, hắn đem tất cả mọi người sắp xếp vào trong Giới Thần Bi, nhất thời để những tán tu kia triệt để khiếp sợ. Đệ tử Không Thiền tông tốt xấu gì cũng coi như là có môn có phái, nhưng ở trong không gian độc lập linh khí nồng nặc mấy lần, rộng lớn vô ngần, cũng là kinh sợ không thôi. Các học viên Thiên Xu tổ Già Lam học viện càng là chưa từng gặp qua thần dị bực này, từng cái từng cái ngây người như phỗng.

Năng Phi Trần vẻ mặt hưng phấn, kích động nói:

– Chẳng trách, chẳng trách Viêm Vũ Thành có thể trong thời gian ngắn ngủi quật khởi, nguyên lai có thần vật như thế! Dĩ nhiên là không gian độc lập có linh tính! Vân thiếu, đẳng cấp huyền khí này không thấp a?

Lý Vân Tiêu mỉm cười gật đầu, đâu chỉ là không thấp, thực sự là cuộc đời ít thấy. Hắn khẽ cười nói:

– Năng Tông chủ, lúc trước ta đáp ứng điều kiện của ngươi, bây giờ nhìn lại không thành vấn đề chứ?

Năng Phi Trần cười to nói:

– Không thành vấn đề, tuyệt không có vấn đề! Có huyền khí như thế, thêm vào Cửu Long Nhiếp Linh Trận cuồn cuộn không ngừng chuyển vận nguyên khí vào, điều kiện chỉ so với lúc trước hứa hẹn càng tốt hơn! Hơn nữa ta tin tưởng có tài nguyên bực này, Viêm Vũ Thành sớm muộn sẽ trở thành siêu cấp thế lực trong phạm vi Hỏa Ô Đế Quốc.

Lý Vân Tiêu nhẹ nhàng nở nụ cười, không tỏ rõ ý kiến, phạm vi Hỏa Ô Đế Quốc căn bản không vào ánh mắt của hắn. Hắn vung tay lên, nhất thời một trận thanh phong phất qua, mấy ngàn võ giả đều giật mình, dồn dập phục hồi tinh thần lại.

– Chư vị, từ hôm nay trở đi, bên trong Đan Tháp này chính là nơi tu luyện của các ngươi. Ta phân chia bốn khối khu vực, nhằm vào Nhất Nguyên, Nhị Phân, Tam Tài, Tứ Tượng bốn đẳng cấp cảnh giới, phân biệt thiết trí gấp mười lần trọng lực, gấp trăm lần trọng lực, ngàn lần trọng lực cùng vạn lần trọng lực, ở khu vực Vũ Quân tu luyện, không chỉ là vạn lần trọng lực gia thân, còn có kinh hỉ không tưởng tượng nổi chờ các ngươi, khà khà…

Chi!

Mấy ngàn tên võ giả tất cả đều hít vào ngụm khí lạnh, Võ sĩ tu luyện gấp mười lần trọng lực tương đối thích hợp, Võ sư gấp trăm lần trọng lực gia thân đã là gánh nặng rất lớn, Đại vũ sư thử nghiệm ngàn lần trọng lực hầu như là cực hạn, mà Vũ Quân đi khu vực vạn lần trọng lực, quả thực chính là muốn chết a! Không những như vậy, còn còn có kinh hỉ gia thân…, đặc biệt những thành viên Thiên Xu tiểu tổ đã nếm thử kinh hỉ kia, từng cái từng cái cả người run lập cập.

Vẻ mặt của mọi người tất cả đều lạc vào trong mắt Lý Vân Tiêu, hắn lớn tiếng nói:

– Con đường võ đạo, giống như đi ngược dòng nước. Tại sao càng đi về phía sau càng khó đột phá? Không phải độ khó gia tăng, mà là các ngươi mài giũa theo không kịp!

Trong mắt hắn loé ra một tia châm biếm miệt thị, cười lạnh nói:

– Đến Đại vũ sư còn đi khu vực gấp trăm lần, đến Vũ Quân còn đi khu vực ngàn lần trọng lực, ngươi không ngại ngùng nói? Ngươi còn muốn đột phá? Ta minh bạch nói cho các ngươi biết, đột phá không được cảnh giới, là bởi vì các ngươi không đột phá được cực hạn của mình! Mà không phải cái gì tài nguyên không đủ, thiên phú không đủ, hoàn toàn là dũng khí không đủ, nghị lực không đủ, kiên trì không đủ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.