Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 284: Truyền khóa đại hội (1)



Nhìn khuôn mặt non nớt thanh tú kia, ở dưới nguyên khí màu xanh mịt mờ, ôn uyển nhĩ nhã, mang theo một nụ cười nhạt nhòa, trong lòng Lý Vân Tiêu đau xót, quay đầu đi không nỡ nhìn.

– Hô, hô …

Ở ngoài trận pháp, Huyền Lôi Kinh Vân Hống còn trong ngủ say, từ sau khi dùng Cửu Khiếu Phá Ách Đan liền không có tỉnh lại, nhưng theo mỗi lần hít thở tản mát ra yêu lực càng ngày càng mạnh. Lý Vân Tiêu vỗ vỗ trán của nó, nhẹ giọng nói:

– Có thể đột phá hay không, liền xem vận mệnh của ngươi.

Ở trong Yêu thú giới có huyết mạch truyền thừa đẳng cấp nghiêm minh, tỷ như Huyền Lôi Kinh Vân Hống là yêu thú cấp năm, như vậy đời này chỉ là yêu thú cấp năm, nhiều nhất hỗn đến cấp năm đỉnh cao mà thôi. Này chính là vì huyết thống truyền thừa, tuy rằng yêu thú mạnh mẽ, nhưng so với nhân loại lại ít đi hi vọng có thể lên cấp.

Nhưng cũng tồn tại một ít tình huống đặc thù, tỷ như dùng thiên tài địa bảo hoặc là phát sinh một chút biến dị, thì lại có thể đột phá huyết mạch cầm cố vốn có, đạt đến đẳng cấp cao hơn. Nhưng tình huống như thế đều là vạn người chưa chắc có một. Khí tức của Huyền Lôi Kinh Vân Hống bây giờ chính là kẹt ở cấp năm đỉnh cao, mỗi lần hít thở, là đang chầm chậm tụ tập sức mạnh, tựa hồ có cảm giác tích lũy lâu dài sử dụng một lần.

– Hả? Luồng khí tức này là?

Đột nhiên Lý Vân Tiêu ngẩng đầu lên, trong con ngươi lướt qua một tia khiếp sợ, tinh mang lóe lên, cả người trong nháy mắt biến mất khỏi bên người Huyền Lôi Kinh Vân Hống, lập tức thâm nhập đến sâu trong huyệt động. Ở trong một động đá, từng tia khí tức màu xanh lục tràn ngập ra, trên vách tường bốn phía bị ăn mòn bắt đầu tan rã, tỏa ra mùi khó nghe.

– Móa, tiểu tử này dĩ nhiên một lần liền đem trứng ăn sạch!

Lý Vân Tiêu mắng một câu, đem nguyên khí nổi quanh thân, hình thành một đạo phòng ngự, đi vào trong động.

Cả người Mộng Bạch hiện ra một tầng xanh lục, ngồi xếp bằng ở trung ương. Trên da khắp nơi nhô lên từng cái từng cái tiểu phao, bắt đầu mục nát, chất lỏng màu xanh lục từ địa phương thối rữa chảy ra, phát sinh mùi hôi thối. Bên cạnh ném loạn vỏ trứng vỡ vụn, bên trong đã bị hút hết sạch.

– Không tệ, ăn sống càng có dinh dưỡng. Tác dụng của Độc Dứu chính là xúc động độc tính trong cơ thể ngươi, chỉ có điều trình độ như thế này đến khi nào mới có thể dung hòa? Sư phụ đi ra ngoài dạo một vòng, coi có thứ gì giúp ngươi hay không!

Lý Vân Tiêu cau mày ở trong động đá đi qua đi lại, suy tư một lúc liền trực tiếp ra Giới Thần Bi, một mình hướng Hỏa Ô Đế Quốc mà đi.

Chu vi mấy vạn dặm, nơi cung cấp vật liệu tốt nhất, tự nhiên chính là nơi hội tụ Thuật Luyện Sư mạnh nhất trong phạm vi đế quốc … Hỏa Ô Đế Quốc Thuật Luyện Sư Công Hội.

Sau khi Hỏa Ô Đế Quốc trải qua việc Huỳnh Dương gia, hiển nhiên bầu không khí trở nên căng thẳng mà quái dị lên. Lý Vân Tiêu đem thần thức của mình nội liễm, giả dạng thành thế gia công tử du lịch, như người bình thường tiến vào thành. Trong thành đám người lui tới, một bộ an lành.

Lão giả bán khoai lang, công tử ca cầm lồng chim, lão hán cùng tôn nữ ở quán trà làm xiếc, ánh mặt trời chiếu ở trên người tiểu ăn mày lười nhác, tất cả có vẻ bình an như vậy.

Có thể, tất cả chính là quá bình thường.

Cả Dương Thành chính là nơi võ giả trong phạm vi Hỏa Ô Đế Quốc tập hợp, cao thủ như mây, ở trên đường dĩ nhiên không nhìn thấy một võ giả, tất cả đều là bách tính phổ thông. Ở trong thành trì phạm vi ngàn dặm, càng là có vô số đạo thần thức quét tới quét lui, mọi cử động của tất cả mọi người đều bị giám sát. Toàn bộ đế đô tựa hồ tiến vào trạng thái giới nghiêm, các thế lực lớn hết sức thu lại hành vi của mình, rồi lại đem công tác tình báo khai triển đến mức tận cùng.

– Thiết!

Lý Vân Tiêu xem thường cười lạnh một tiếng, thần thức hắn nội liễm, trong phạm vi Hỏa Ô Đế Quốc người có thể nhìn thấu hắn là có, nhưng tuyệt không nằm trong những người phái ra giám sát này. Hắn nghênh ngang hướng về Thuật Luyện Sư Công Hội mà đi, lại như là một công tử đi cầu đan dược Huyền Binh vậy.

Hỏa Ô Đế Quốc Thuật Luyện Sư Công Hội là cấp ba, có Tông cấp Thuật Luyện Sư cấp sáu tọa trấn. Thực lực xa xa không phải Thiên Thủy quốc công hội có thể so sánh. Tại Thiên Thủy quốc Thuật Luyện Sư Công Hội, một tên Thuật Luyện Sư cấp ba đã là tồn tại đỉnh tiêm, nhưng ở đây, chỉ thường thôi.

Trên đường không nhìn thấy bất kỳ võ giả nào, ngay cả trước cửa Thuật Luyện Sư Công Hội cũng có thể giăng lưới bắt chim, tình cờ một hai bóng người ra ra vào vào. Lý Vân Tiêu kinh ngạc đi vào, dĩ nhiên tĩnh không có một âm thanh, nếu không phải nhìn thấy trước đại sảnh có một mỹ nữ đẹp đẽ khiêu gợi đang đăng ký cái gì đó, còn tưởng rằng tiến vào quỷ ốc.

– Đây là...

Lý Vân Tiêu kinh ngạc liếc mắt nhìn trong đại sảnh, nhất thời hiểu rõ ra, bên trong người người nhốn nháo, nhưng không có một chút thanh âm, tất cả đều im lặng nhìn trận bàn tỏa ra bạch quang phía trước. Ở trên trận bàn trôi nổi một thanh kiếm phôi màu xanh lục, đang không ngừng cô đọng.

– Xuỵt...

Mỹ nữ kia vội vàng kéo Lý Vân Tiêu qua một bên, nhẹ nhàng ghé vào lỗ tai hắn nói nhỏ:

– Tất Thiên Cẩm đại sư mới vừa lên cấp ba, đây là truyền khóa đại hội. Ngươi có chuyện gì không?

Truyền khóa đại hội chính là truyền thống của Thuật Luyện Sư Công Hội, thời điểm mỗi một vị Thuật Luyện Sư lên cấp, đều sẽ công khai truyền khóa, giảng giải thuật luyện chi đạo cùng kinh nghiệm đột phá của mình. Lúc trước thời điểm Lạc Vân Thường để Lý Vân Tiêu đi bái sư, chính là gặp gỡ Cổ Vinh đang mở truyền khóa đại hội.

Lý Vân Tiêu chỉ cảm thấy mỹ nữ này khí thổ như lan, môi hầu như muốn kề sát ở lỗ tai của mình, một mùi thơm nhàn nhạt thoải mái không nói ra được, hắn cười nói:

– Xin hỏi phương danh mỹ nhân?

– Miệng lưỡi trơn tru!

Mỹ nữ giận dữ mắng một câu, nhưng trên mặt nào có nửa phần giận dữ, mà là hai mắt ở trên người Lý Vân Tiêu không ngừng quan sát. Làm nghề này của các nàng, nhãn lực là trọng yếu nhất. Nàng vừa nhìn liền cho Lý Vân Tiêu một cái phán đoán, là một công tử tiểu thế gia nào đó, đến cầu đan dược hoặc là cầu huyền khí.

– Công tử ngươi là cầu đan dược, vẫn là huyền khí? Qua bên này điền tờ khai đi, đem yêu cầu cùng thù lao của ngươi viết rõ ràng, đợi lát nữa ta liền tong báo, nhìn có người chịu tiếp hay không.

Mỹ nữ rất thông thạo rút ra một tờ giấy đưa tới trước mặt Lý Vân Tiêu.

Lý Vân Tiêu cười khẽ, cầm bút lên trực tiếp viết, rất nhanh liền trao trả cho mỹ nữ.

Mỹ nữ nhìn một chút, kinh ngạc nói:

– Yêu thú độc huyết cấp bốn trở lên? Giá cả thương lượng?

Nàng lần thứ hai đánh giá Lý Vân Tiêu vài lần, lông mày cau lại, nghi ngờ nói:

– Nguyên lai công tử chỉ là tìm vật liệu, thứ này vô cùng ít ỏi, phải số may mới có thể gặp, hơn nữa giá cả không thấp. Ngươi không yết giá, sợ là rất khó thu mua đến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.