Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 29: Khảo bình trắc thí (2)



Ánh mắt Cổ Vinh trầm xuống, lạnh lùng nói:

– Đã như vậy, ta liền gặp người này. Có điều nhất định phải thông qua kiểm tra hồn lực, nếu như có thể đạt đến tiêu chuẩn thấp nhất của Thuật Luyện học đồ, ta liền thu hắn làm đồ đệ. Nhưng này hoàn toàn là xem ở mặt mũi của Vân Thường đại nhân.

Lạc Vân Thường mừng rỡ nói:

– Đa tạ Cổ đại nhân, Vân Thường ghi nhớ.

Cổ Vinh gật đầu, hơi không kiên nhẫn nói:

– Lần sau rảnh rỗi dẫn hắn đi kiểm tra hồn lực đi, nếu như hợp lệ ta sẽ thu đồ đệ. Tiêu chuẩn thấp nhất cũng không đạt tới, liền không cần tới gặp ta.

Lạc Vân Thường nhìn bóng lưng Cổ Vinh rời đi, nghĩ thầm:

– Người này là Thuật Luyện Sư trẻ trung nhất, tiền đồ vô lượng. Để Lý Vân Tiêu theo hắn, cũng coi như là trả lại hắn một món nợ ân tình. Đồng thời cũng có thể làm cho Lão quốc công an tâm. Chỉ là không biết hồn lực tiểu tử kia tình huống ra sao, hi vọng không để cho ta thất vọng mới tốt. Ta có thể làm, cũng chỉ như vậy.

Sau ba ngày, là thời gian Già Lam học viện mỗi năm một lần kiểm tra.

Sau khi khảo hạch, cũng là kỳ nghỉ hai tháng một năm một lần. Học viên lưu lại sẽ ở học kỳ sau lên trung cấp ban, mà sát hạch thất bại thì mang túi xách cút đi. Hàng năm đều có lượng lớn học viên quyền quý bị đuổi. Mà học sinh nghèo khó hầu như đều có thể thông qua, bởi vì một khi bọn họ bị thôi học, vận mệnh chờ đợi là triệt để lưu lạc phàm nhân, vì lẽ đó từng cái từng cái đều liều mạng tu luyện.

Địa điểm kiểm tra tại Diễn Võ Trường lớn nhất trong học viện, diễn võ trường chính là một trong những kiến trúc mang tính biểu trưng của học viện, do Thiên Thủy quốc tiền nhậm Thuật Luyện Sư Công Hội hội trưởng Dương Địch tự mình chủ trì xây dựng. Chọn dùng nhiều loại khoáng thạch cực kỳ quý giá cô đọng thành, diện tích hơn một nghìn mét vuông, khí thế rộng rãi.

Ở cách Diễn Võ Trường không xa, chính là kiến trúc chói mắt nhất của học viện… tượng của Cổ Phi Dương.

Pho tượng Cổ Phi Dương một tay đặt trên chuôi kiếm, hai mắt nhìn về phương xa, khóe miệng vẽ ra một ý cười nản lòng thoái chí. Là mười lăm năm trước lúc Cổ Phi Dương ngã xuống, học sinh Dương Địch tự tay luyện chế ra.

Lý Vân Tiêu lẳng lặng đứng ở bên cạnh, ngẩng đầu lên nhìn pho tượng của mình, tinh thần phảng phất xuyên qua tầng tầng hư không, cùng mình kiếp trước hợp hai làm một.

– A, Dương Địch này cũng coi như hữu tâm.

Lý Vân Tiêu có chút cười khổ nói.

Hai tên học viện từ bên người Lý Vân Tiêu đi qua, vô tình hay cố ý liếc mắt nhìn hắn, bắt đầu thảo luận.

– Không nghĩ tới bế quan mấy tháng, ngươi liền ngưng tụ nguyên khí, lên cấp Võ sĩ!

– Ha ha, còn không phải là vì ứng phó sát hạch sao, Võ sĩ tại trung cấp ban có thể trực tiếp tiến vào ban tinh anh.

– Thật sao, vậy ta liền thảm rồi. Mới mở ra hai đạo Mạch Luân, sẽ không bị đuổi chứ?

– Yên tâm, chỉ cần có thể mở ra một đạo là có thể thăng cấp. A, ngươi xem bên kia, nghe đồn là Lý gia đại công tử, rác rưởi điển hình, đây mới là đối tượng đào thải.

– Không thể nào, Lý gia đại công tử cũng có thể bị đào thải?

– Đó là đương nhiên, ngươi cho rằng nơi này là chỗ nào? Già Lam học viện, coi như là vương thượng đến cũng phải thủ quy định!

– Móa!

Lý Vân Tiêu mắng một câu, đương nhiên sẽ không cùng những tiểu lâu la này tính toán. Hắn bước nhanh đi tới trên Diễn Võ Trường, phát hiện đã tụ tập rất nhiều học viên. Rất nhiều đều vây quanh xem trò vui, đối với những người bọn họ này chỉ chỉ chỏ chỏ.

Hàn Bách đi tới.

– Vân thiếu, làm sao bây giờ mới đến?

Lý Vân Tiêu cau mày nói:

– Làm sao nhiều người như vậy?

Hàn Bách lạnh rên một tiếng, hàn quang đảo qua từng cái.

– Còn không phải đến xem chúng ta náo nhiệt. Ngươi cũng biết, lớp chúng ta vẫn được gọi là ban bỏ đi, những người ban quỷ nghèo kia, đều là tới xem chúng ta có thể còn lại mấy người. Có mười mấy người không dự định đến thi, trực tiếp thu thập quần áo về nhà.

Lý Vân Tiêu nhìn một chút, quả nhiên giảm rất nhiều người.

Có thể tiến vào ban quyền quý, không có chỗ nào mà không phải là có hậu trường rất lớn tại đế quốc, mặc dù không cách nào trở thành Võ giả, cũng áo cơm không lo, tiền đồ cẩm tú.

Vì lẽ đó tuy rằng học viên ban bọn họ ở trong học viện rất ít người dám trêu, nhưng cũng không có kết quả tốt. Rất nhiều người đều thích xem chuyện cười của bọn họ.

– Đừng chen vị trí của ta, tới trước chiếm trước!

– Đồng thời chen a, hiếm thấy có chuyện cười xem, ngươi nói ban bỏ đi này có thể có mấy tên lưu lại?

– Nhìn khoảng một phần năm a? Sáu mươi người một tiểu đội, chỉ đến ba mươi mấy, lại xoạt đi một nửa, gần đủ rồi.

– Nếu không cá cược đi, mỗi người báo một con số, gần nhất liền thắng.

– Tốt, ta báo mười hai.

– Xem trọng như thế? Vậy ta báo chín.

...

Ngay thời điểm mọi người rộn rộn ràng ràng, cực kỳ ầm ĩ, âm thanh của Vương Phong đột nhiên vang lên.

– Người đều không khác mấy đến đông đủ, không tới cũng không chờ nữa, trực tiếp thất bại cút đi! Lạc Vân Thường lão sư đang bế quan, lần này các ngươi sát hạch do ta đến chủ trì.

Hắn lạnh lùng nhìn quét toàn trường một chút, đột nhiên âm hiểm cười nói:

– Lần này cần thoáng thay đổi quy tắc, dĩ vãng là mở ra Mạch Luân hay một quyền đạt đến nghìn cân lực lượng là có thể xem như thông qua. Nhưng không ít học viên không cách nào mở ra Mạch Luân, thông qua lén lút dùng đan dược đến dối trá, vì lẽ đó năm nay mở ra Mạch Luân cùng nghìn cân lực lượng đều phải đạt đến, bằng không phán thất bại!

Ánh mắt của hắn vô tình hay cố ý lạnh lùng xẹt qua Lý Vân Tiêu, hắn biết Lý Vân Tiêu có thể đánh bại Lam Phi, nhất định đã đủ khí lực nghìn cân.

Trong ánh mắt Lý Vân Tiêu lướt qua một hơi khí lạnh, đứng yên bất động. Tuy rằng quy tắc mới gây nên nghị luận không nhỏ, nhưng cũng không có ai phản đối. Bởi vì lớp học đều là con em quyền quý, hoặc là mở ra Mạch Luân, lực đạt nghìn cân. Hoặc là không cách nào mở ra, tay trói gà không chặt. Không có ai sẽ đi tu luyện lực sĩ thuật. Một loại tồn tại lực lớn cực kỳ, nhưng không cách nào mở ra Mạch Luân.

– Phía dưới, ai đến trước?

Vương Phong lạnh lùng nhìn quét toàn trường, ánh mắt rơi vào trên người Lý Vân Tiêu.

Ngay cả mấy người Thượng Quan Tình, Đỗ Phong cũng từng cái từng cái âm lãnh nhìn hắn. Sau khi Lam Phi bị đuổi, những người này liền mất đi tâm phúc, hiện tại mơ hồ lấy Thượng Quan Tình dẫn đầu. Nhưng ngày đó Lý Vân Tiêu biểu hiện ra thực lực quá mức kinh người, vì lẽ đó không ai dám tiến lên khiêu khích.

– Hừ, nhìn cái gì vậy? Có tin ta xuyên bạo tiểu đệ đệ của các ngươi hay không?

Lý Vân Tiêu lạnh lùng trừng đám người Thượng Quan Tình một chút, từ bên trong mọi người đi ra.

Đám người Thượng Quan Tình bị hắn đánh dọa cho sợ rồi, đột nhiên dồn dập cúi đầu, có điều trong ánh mắt đều là vẻ oán độc, nội tâm chửi bới không ngớt.

Lý Vân Tiêu xem thường nhìn chằm chằm Vương Phong, cười lạnh nói:

– Không phải là mở ra Mạch Luân cùng lực phá nghìn cân sao, trợn to mắt chó của ngươi nhìn rõ ràng!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.