Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 296: Sinh ý trăm vạn (1)



Lý Vân Tiêu nhẹ nhàng nở nụ cười, trong mắt loé ra một tia kinh ngạc, cả kinh nói:

– Không nghĩ tới Vưu Lâu chủ dĩ nhiên là Vũ Tông cường giả.

Bình thường phải là Đế quốc cấp một phân lâu mới sẽ phái Vũ Tông cường giả tọa trấn, tỷ như Hỏa Ô Đế Quốc là có hai tên Vũ Tông cường giả. Mà Thanh Hải trấn chỉ là một thành trì của Thiên Hương đế quốc mà thôi, có thể thấy được tình thế nơi này xác thực hết sức phức tạp.

Vưu Khang Thuận cười ha ha, vội vàng nói:

– Không dám không dám, tại hạ may mắn đột phá đến nhất tinh Vũ Tông, đời này phỏng chừng là đứng ở trình độ này. Cùng vị đại nhân kia so sánh, quả thực chính là ánh nến cùng nhật nguyệt khác biệt.

Tu vi của Đoàn Việt hắn hoàn toàn nhìn không thấu, nhưng loại khí thế ẩn mà không phát kia, cho hắn một loại cảm giác cực kỳ nguy hiểm, mức độ thấp nhất cũng ở trên mình.

– Tiểu Nhã, còn không mau lấy ra đỉnh cấp lá trà mà ta cất giấu.

Mỹ nữ số mười bảy vội vàng khom người lui ra, rất nhanh liền bày được bộ bình trà, một luồng nước suối chảy ra, nhất thời trà hương phân tán.

– Hai vị, xin mời thưởng thức Thâm Hải Hắc Trà ngàn năm của ta. Sinh ra từ biển sâu vạn dặm của Nam Hải, dùng kim tệ là không mua được. Coi như là nguyên thạch thu mua, cũng tuyệt đối là có tiền mà không thể mua.

Vưu Khang Thuận vẻ mặt đắc ý, nếu không phải dáng vẻ đối phương có chút lai lịch, hắn làm sao cũng không nỡ lấy ra đãi khách.

Tiểu Nhã rót trà cho mọi người, Lý Vân Tiêu cười khẽ uống một ngụm, nhất thời hai mắt tỏa ánh sáng, khen:

– Chà chà, thật nhiều năm chưa hưởng qua lá trà cực phẩm như vậy. Thanh Hải trấn này quả thật là một khối bảo địa, Vưu Lâu chủ thật là biết hưởng thụ a!

Vưu Khang Thuận mỉm cười, nhẹ nhàng thổi lá trà, vì tranh vị trí phân lâu Lâu chủ này, hắn là tiêu tốn không ít vốn liếng, có điều những năm qua, đã sớm kiếm về cả gốc lẫn lãi.

– Vân thiếu quá khen, bảo vệ cái phân lâu này, cả ngày lao lực bận tâm, nào có hưởng thụ gì. Không biết lần này Vân thiếu muốn nói chuyện làm ăn gì? Dĩ nhiên giá trị trăm vạn thượng phẩm nguyên thạch?

Tuy rằng sản vật của Thanh Hải trấn cực kỳ phong phú, chuyện làm ăn thường thường vô cùng bạo tay, nhưng một lần hơn triệu thượng phẩm nguyên thạch cũng là cực kỳ hiếm thấy.

Lý Vân Tiêu nhẹ nhàng nở nụ cười, đem chén trà thả xuống, thản nhiên nói:

– Kỳ thực cũng không có gì, ta muốn hướng về Vạn Bảo Lâu các ngươi mượn một nhóm đồ vật giá trị trăm vạn thượng phẩm nguyên thạch mà thôi.

Tĩnh, trong nháy mắt hoàn toàn yên tĩnh.

Coong!

Nắp ấm trà trong tay Tiểu Nhã ở dưới thất thần trực tiếp rơi xuống đất, vỡ nát tan.

Phốc!

Phốc!

Vưu Khang Thuận cùng Đoàn Việt đều là trong nháy mắt phun ngụm trà ra ngoài, ngay sau đó kịch liệt ho khan, hai người đều bị nước trà sặc đến đỏ mặt tía tai, liều mạng vỗ vực.

Ầm!

Vưu Khang Thuận xanh cả mặt, đột nhiên vỗ bàn một cái, ánh mắt của hắn dần dần lạnh lẽo, lạnh giọng nói:

– Vân thiếu, ngươi nói chuyện thật là hài hước a!

Đoàn Việt cũng mắt choáng váng, nguyên lai chuyện làm ăn hơn triệu, dĩ nhiên là muốn mượn người ta hơn triệu. Âm thanh của Vưu Khang Thuận vừa ra, liền rõ ràng cảm giác được bên ngoài có một trận khí tức phun trào, chí ít mấy chục người trong nháy mắt liền vây quanh nơi này, sát khí nhàn nhạt bắt đầu tràn ngập không trung.

Có câu nói, nhân sinh có tứ đại bi kịch, một cái trong đó chính là tha hương ngộ cố tri… vay tiền. Người quen vay tiền còn muốn trở mặt, huống hồ là không quen biết. Đoàn Việt âm thầm tức giận, thật không nên tin tiểu tử này, một bụng tâm địa gian giảo, dáng dấp kia của hắn, nơi nào như là có chuyện làm ăn muốn làm, lần này bị hắn hại thảm.

– Ha ha, Vưu Lâu chủ ngươi quá nóng ruột. Ngồi xuống từ từ nói chuyện, trà ngon còn không có uống, nguội liền rất đáng tiếc.

Lý Vân Tiêu không coi ai ra gì, tự mình rót trà uống.

Tiểu Nhã ngẩn ra, vội vàng thu thập nắp ấm trà bị vỡ, thay đổi một cái mới tinh, nhưng trong mắt là vẻ u oán sâu sắc, ngay cả nàng cũng nhìn ra trích phần trăm sẽ hủy bỏ.

Thần sắc trên mặt Vưu Khang Thuận bất định, xem dáng dấp của đối phương thật giống như không có sợ hãi, chẳng lẽ là thế lực nào cố ý phái tới gây sự? Thật giống như không đúng, nếu như vẻn vẹn là gây sự, không cần thiết phải hồ đồ như vậy.

Hắn cố dằn lửa giận, chậm rãi ngồi xuống, chỉ là thần thái đã không ôn hòa như vậy, lạnh lùng nói:

– Vân thiếu thật là thâm ảo a, kính xin công khai. Tuy rằng Vạn Bảo Lâu gia đại nghiệp đại, nhưng tại hạ năng lực có hạn, nếu mượn một hai chục khối nguyên thạch, ta còn có thể cá nhân tài trợ cho Vân thiếu ngươi. Còn ngươi nói con số kia, ta chỉ cho rằng Vân thiếu đang nói đùa.

– Ta không hề có ý nói giỡn một chút nào!

Lý Vân Tiêu nói từng chữ, trong ánh mắt lộ ra nụ cười nhàn nhạt.

Sắc mặt Vưu Khang Thuận lại lạnh xuống, trong con ngươi tuôn ra tức giận cuồn cuộn. Đoàn Việt vừa nhìn nhất thời cảm giác choáng váng, hắn bắt đầu nhanh chóng tính toán thực lực các cao thủ xung quanh, đã làm tốt dự định đột phá vòng vây rời đi.

Lý Vân Tiêu từ trong giới chỉ lấy ra một tấm lệnh bài ném tới, cười nói:

– Cái lệnh bài này có thể mượn bao nhiêu?

Một khối tiểu bài màu vàng tinh xảo đảo quanh ở trên bàn, mặt trên khắc hoạ hoa văn phức tạp, trong lúc xoay chuyển tỏa ra kim quang, chính là thẻ khách quý mà Ân Triêu Dương cho hắn.

Con ngươi của Vưu Khang Thuận đột nhiên áp súc, cầm khối kim bài kia cẩn thận đánh giá một phen, xác thực không giả, tấm kim bài này đại biểu tuyệt đối là quý khách của Vạn Bảo Lâu, hơn nữa đẳng cấp còn trên quyền hạn của hắn. Lúc này hắn mới lộ ra vẻ khiếp sợ, hai tay nâng trả lại Lý Vân Tiêu.

– Nguyên lai Vân thiếu là quý khách cấp một của Vạn Bảo Lâu, vì sao không nói sớm, hại lão hủ căng thẳng một hồi.

Sắc mặt Vưu Khang Thuận nhất thời hòa hoãn, trở nên cực kỳ thân thiết, dường như người quen cũ nhiệt tình nói:

– Đây là chứng minh thân phận quý khách cấp một, ở bất kỳ một nhà nào trong Vạn Bảo Lâu thương hội cũng có thể hưởng thụ đến giá cả cực kỳ ưu đãi, thế nhưng chuyện mượn tiền…

Hắn hơi có chút khó khăn nói:

– Chưa bao giờ có tiền lệ a!

Có thể trở thành quý khách cấp một của Vạn Bảo Lâu, không có chỗ nào mà không phải là một phương cường giả hoặc là người nắm quyền thế lực lớn, ai sẽ chạy tới vay tiền đây? Phải biết kim bài thân phận đẳng cấp này, tại toàn bộ Nam vực, chắc chắn sẽ không vượt qua mười tấm, ngay cả hắn cũng không có tư cách phân phát.

Đoàn Việt cả kinh trợn to mắt, tuy rằng hắn không biết lệnh bài kia đại biểu cái gì, nhưng nhìn tốc độ trở mặt cùng thái độ chuyển đổi của Vưu Khang Thuận, lập tức liền rõ ràng là thứ không tầm thường, trong lòng âm thầm tức giận mắng: Móa, có thứ tốt không sớm lấy ra, cố ý sái ta đúng không! Quý khách cấp một của Vạn Bảo Lâu, mẹ, tiểu tử này rốt cuộc là ai?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.