Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 304: Cứu giúp (1)



Toàn bộ mặt biển một mảnh kim quang lấp loé, ở trong đó Tử Lam đan xen, vô số thủy long hóa thành công kích nhảy vào trong hào quang màu vàng óng, xâm chiếm đại nhật kim quang từng tấc từng tấc. Bản thể Tử Văn Cửu Anh Giao càng là mang theo sức mạnh vạn cân, mạnh mẽ đánh vào trước người Hàn Nha lão nhân.

Oanh…

Ở dưới các loại ánh sáng giao tạp, toàn bộ bầu trời rơi vào trong hỗn loạn tưng bừng.

Xa xa trên Hổ Vương chiến xa, mọi người dồn dập thất kinh, mở to hai mắt muốn nhìn rõ ràng tình hình trận chiến, nhưng mà hoàn toàn mơ hồ.

Trong đó một vị đệ tử Phi Kiếm môn mạnh mẽ nuốt ngụm nước miếng, đột nhiên hắn giật mình kêu lên:

– Đệ đệ của Đoàn tiền bối đi đâu rồi?

Một đệ tử khác cũng thoáng phục hồi tinh thần lại, liếc mắt nhìn bốn phía một cái, hừ lạnh nói:

– Ở loại địa phương nguy hiểm này còn chạy loạn khắp nơi, hắn coi mình cũng là Vũ Tông sao. Quản nhiều làm gì? Coi như rơi vào hải lý chết rồi cũng không liên quan chúng ta.

Ở trong không gian hơi nước lăn lộn, các loại khí tức thô bạo tràn ngập tứ phương.

Thất Tinh Diệu Nhật Trận đã bị phá vỡ, thân thể khổng lồ của Tử Văn Cửu Anh Giao ở trên mặt biển cưỡi mây đạp gió, đôi mắt lóng lánh tìm tòi tung tích kẻ địch.

Đột nhiên trong tròng mắt Tử Văn Cửu Anh Giao tuôn ra sát khí, hung tợn nhìn chằm chằm nơi sương mù nào đó trong hư không, nhanh chóng xông lên. Thân thể chưa tới, một đạo Tử Lôi trước tiên oanh ra.

“Oanh” một tiếng nổ tung, bóng mờ trong sương mù bị đánh tan, là giả!

Một đạo hào quang màu trắng ở phía sau Tử Văn Cửu Anh Giao đột nhiên tỏa ra, đem toàn bộ hải vụ chiếu sáng rực, màu trắng như luân. Ở trung ương bạch quang là một thanh Phương Thiên Họa Kích màu đồng cổ, mặt trên lưu quang lấp lóe, từng trận khí tức mạnh mẽ tản mát ra.

Hai tay giơ lên cao Phương Thiên Họa Kích chính là Đoàn Việt, hắn đem toàn bộ chân khí rót vào trong trường kích, thanh như hồng chung cười to lên.

– Súc sinh chính là súc sinh, một Chướng Nhãn pháp nho nhỏ cũng có thể lừa ngươi!

Ánh mắt của hắn đại thịnh, hét lớn một tiếng đem Phương Thiên Họa Kích súc lực đã lâu đánh xuống.

– Bạch Diễm quỷ sát, sáu cực chiến kích! Chết đi cho ta!

Bốn phía Phương Thiên Họa Kích hiện ra từng đạo từng đạo hỏa diễm màu trắng, đem hải vụ rọi sáng ra một vùng thế giới. Mặc dù là hỏa, nhưng thật giống như để nhiệt độ bốn phía giảm xuống, làm cho người ta cảm thấy hàn ý tận xương.

Hống!

Tử Văn Cửu Anh Giao giận dữ gào thét một tiếng, hình thể của nó quá lớn, trong nháy mắt khó có thể xoay người lại, thân thể ở trên trời cao vặn vẹo, mạnh mẽ nhếch đuôi, ở trên không trung vung vài vòng, một chiêu Thần Long Bãi Vĩ hướng về Đoàn Việt vỗ xuống.

Ầm!

Phương Thiên Họa Kích mạnh mẽ đánh vào phần sau của Tử Văn Cửu Anh Giao, hai nguồn sức mạnh chạm vào nhau, dư âm to lớn trùng kích ra, đem hải vụ trong chu vi ngàn dặm thổi tán. Ánh mặt trời trực tiếp chiếu xuống, một người một giao rõ ràng hiện lên ở trong không trung, chỉ có điều đều hướng về hướng ngược lại chấn động bay ra.

Thân thể Tử Văn Cửu Anh Giao tương đối khổng lồ, bay ra mấy trăm mét liền ngừng lại. Phần sau nguyên bản vảy màu tím, lúc này đại diện tích biến thành màu trắng, máu đỏ tươi ở trên màu trắng tươi đẹp ướt át.

Nó đau ở trên không trung liên tục lăn lộn, gào thét. Trong đôi mắt lửa giận cùng yêu khí trùng thiên, nhìn chằm chằm Đoàn Việt bị đánh bay ra ngoài mấy dặm, xoay chuyển thân thể to lớn, bay lên không mà qua, “đùng đùng” hồ quang lấp lóe ở quanh thân, thề phải đem người làm tổn thương nó chém thành muôn mảnh!

Đoàn Việt bị một chiêu đánh bay, cả người phun ra một ngụm máu tươi, thân thể không bị khống chế bay ngược mấy dặm, trong lục phủ ngũ tạng lượng lớn tụ huyết cùng chân khí tán loạn, để hắn suýt nữa ngã vào Đại Hải. Trong mắt tràn đầy sợ hãi, lẩm bẩm không thể tin nói:

– Làm sao súc sinh kia mạnh mẽ như vậy? Rõ ràng chỉ có là cấp sáu a!

Con ngươi của hắn đột nhiên áp súc, trong con ngươi cái bóng của Tử Văn Cửu Anh Giao càng lúc càng lớn, khí tức yêu dị đem không giang chung quanh toàn bộ khóa chặt lại, nước biển lần thứ hai bốc hơi lên, trong đó Lôi Điện lấp lóe, toàn bộ thiên địa đầy rẫy sức mạnh của Tử Văn Cửu Anh Giao, phảng phất như Hải Thần giáng lâm!

Đoàn Việt cười khổ một tiếng.

– Xong đời, dĩ nhiên mạnh mẽ như vậy! Sáu tên khốn kiếp kia đi đâu rồi? Chẳng lẽ đã chết?

Hắn thử điều động lại chân khí trong cơ thể, muốn duy trì phi hành không khó, nhưng giờ khắc này không gian bốn phương đều bị yêu lực của Tử Văn Cửu Anh Giao khóa lại, muốn mạnh mẽ đột phá đào tẩu là khó càng thêm khó. Trong mắt hắn loé ra một tia kiên quyết, cả người trái lại bình tĩnh, trên mặt không có một kinh hãi chút nào.

– Ngược lại là chết, không bằng triệt để chém giết súc sinh này!

– Chém muội muội ngươi a, không muốn chết liền đến đây!

Đột nhiên phía sau truyền đến một thanh âm, Lý Vân Tiêu chẳng biết lúc nào đứng trên Hổ Vương chiến xa, ngay ở sau lưng hắn, nhếch miệng mắng:

– Còn mắng người ta khốn kiếp, người khác đó là thông minh, trận pháp vừa vỡ, đã ẩn giấu đào tẩu. Chỉ có ngươi còn ngây ngốc ở đó chờ đợi đánh lén!

– Cái gì?

Đoàn Việt trợn to tròng mắt, cả giận nói:

– Bọn họ dĩ nhiên ở lúc trận phá bỏ chạy?

Hắn nguyên bản còn kinh ngạc động tác của Lý Vân Tiêu, vừa nghe đến tin tức này, nhất thời tức giận đến cả người phát run, giận dữ hét:

– Những tên khốn kiếp này, lão tử nhất định phải bóp nát bọn họ!

– Mau lên đây đi, không thấy phiền sao? Dài dòng giống như đàn bà. Mình ngu ngốc còn oán người khác!

Lý Vân Tiêu vỗ chiến xa một cái, nhất thời chậm rãi khởi động.

Đoàn Việt nhẹ nhàng nhảy lên chiến xa, nhìn Tử Văn Cửu Anh Giao vọt tới, vẻ mặt nghiêm túc nói:

– Tốc độ chiến xa cấp năm chỉ nhanh hơn Tử Văn Cửu Anh Giao một chút, ngươi vẫn là đi trước đi, ta có thể vì ngươi tranh thủ một chút thời gian.

Lý Vân Tiêu mặt không hề cảm xúc nói:

– Há, vậy ta liền không khách khí. Làm phiền lão gia ngài chặn một chút, ta đi trước.

– Đệt! Ta chỉ là thuận miệng nói mà thôi, ngươi đừng hòng bỏ lại ta!

Đoàn Việt trợn con ngươi, nhìn hắn như muốn ăn tươi nuốt sống, tiếp theo nghênh ngang chuyển qua một cái ghế ở bên cạnh ngồi xuống. Bộ Hổ Vương chiến xa này là của Lý Vân Tiêu mình, bộ mà Mã Văn Địch mang đến còn ở hơn ngàn dặm. Đám người Phi Kiếm môn kia còn chưa hiểu trạng thái bên này, cũng không dám đi.

– Này, có điều nói là thật sự, ngươi định làm như thế nào? Sắp bị đuổi theo rồi.

Tuy rằng trên mặt Đoàn Việt cực lực biểu hiện ra thần thái ung dung không đáng kể, nhưng thần thức lại một khắc cũng không hề rời cái bóng của Tử Văn Cửu Anh Giao, tuy rằng tốc độ của Hổ Vương chiến xa cực nhanh, nhưng so với loại Chân Linh huyết thống cưỡi mây đạp gió kia, vẫn là khá khó khăn.

– Tìm người chặn một chút, nếu ngươi không chịu xuất lực, không thể làm gì khác hơn là tìm bọn họ.

Lý Vân Tiêu chỉ tay một cái, xa xa Hổ Vương chiến xa của Phi Kiếm môn nhất thời hiển lộ ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.