Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 314: Hỏa Ngư tộc (1)



Hai người thế mới biết, cho bọn họ dùng chính là Tị Thủy Châu, một loại bảo bối có thể để cho sinh vật trên đại lục ở trong nước tự do hành động.

Lý Vân Tiêu hơi kinh ngạc, nếu bọn họ muốn giết hai người mình, vì sao còn cho dùng bảo bối bực này? Tị Thủy Châu ở trong nhân loại cực kỳ hiếm thấy, giá cả không rẻ. Tuy rằng ở trong Hải tộc có lượng lớn, nhưng cũng không cần thiết lãng phí.

Nhưng Đoàn Việt lại có vẻ bình tĩnh lên, tựa hồ cùng lúc trước có chút không giống, trong mắt không hề lay động, tựa hồ trong lòng có tính toán. Lý Vân Tiêu nhìn dáng vẻ của hắn hơi run run, thật giống như có ngộ ra.

Mấy trăm tên Hỏa Ngư tộc áp giải hai người bơi không biết bao lâu, bọn họ ở dưới đáy biển tốc độ cực nhanh, so với Võ Tông cường giả phi hành trên không trung còn nhanh hơn rất nhiều. Nhưng tựa hồ bọn họ đối với huyền khí cũng không có hiểu rõ quá lớn, dĩ nhiên không có đoạt lại nhẫn chứa đồ của hai người, hơn nữa hơn 100 Hỏa Ngư tộc còn đẩy bộ Hổ Vương chiến xa kia, theo mặt sau đi tới.

– Đại ca, các ngươi đây là muốn mang chúng ta đi đâu? Tại sao phải giết chúng ta chứ? Cái gọi là hữu duyên thiên lí năng tương ngộ, mọi người gặp mặt tức là duyên phận, làm bằng hữu a.

Lý Vân Tiêu quay về tên nam tử Hỏa Ngư tộc ngũ tinh Vũ Tông kia cười bồi nói.

– Bằng hữu?

Tên Hỏa Ngư tộc kia lộ ra vẻ trào phúng, khinh bỉ nói:

– Nhân loại các ngươi cũng xứng cùng Hải tộc chúng ta làm bằng hữu? Ngươi vẫn đúng là biết cất nhắc mình.

Nội tâm Lý Vân Tiêu thầm mắng không ngớt: Cất nhắc muội muội ngươi! Nếu như không phải bị các ngươi bắt, tên ngốc mới cùng những đầu cá như các ngươi làm bằng hữu, đệt! Nhìn dáng dấp của các ngươi, sau này lão tử là ăn không nổi đầu cá, mẹ, thật buồn nôn!

Cái gọi là đưa tay không đánh mặt người cười, tuy rằng tên Hỏa Ngư tộc kia xem thường nói chuyện với Lý Vân Tiêu, nhưng nhìn hắn một mặt cười làm lành, không khỏi đối với mình thân là Hải tộc có một loại cảm giác ưu việt, tựa hồ đối với nhân loại này không phải chán ghét như vậy, dĩ nhiên kiên trì nói chuyện.

– Lúc trước có một tên Nhân tộc cường giả xông vào lĩnh vực Hỏa Ngư tộc ta, đả thương ba vị đầu lĩnh, hiện tại toàn tộc trên dưới tức giận, Tộc trưởng đã hạ lệnh nhất định phải bắt lấy tên nhân loại kia. Chúng ta ở nơi này đã mấy trăm năm chưa từng thấy tung tích nhân loại, làm sao có khả năng một lần xuất hiện vài tên, muốn nói các ngươi cùng người lúc trước kia không liên quan, hừ hừ, đánh chết ta cũng không tin!

Mẹ, dĩ nhiên chịu oan ức cho Hành Nguyên!

Lý Vân Tiêu cả giận nói:

– Đương nhiên là có quan hệ. Hỏa Ngư đại ca, ta cùng người kia có thù không đợi trời chung, hiện tại hắn làm sao? Có bị thương không?Tên Hỏa Ngư tộc kia hoài nghi đánh giá hắn vài lần, hừ lạnh nói:

– Ở dưới ba vị đầu lĩnh liên thủ, đương nhiên là cong đuôi đào tẩu. Cũng bị thương nặng, phỏng chừng đang trốn ở nơi nào đó chữa thương.

Có thể đem Hành Nguyên kích thương, hơn nữa mình cũng bị thương, xem ra ba đại đầu lĩnh này cũng chỉ là bát, cửu tinh Vũ Tông. Chỉ là không biết Tộc trưởng của bọn họ thực lực làm sao. Chỉ cần không có Vũ Hoàng cao thủ, đào tẩu vẫn có hi vọng. Chờ xem bọn họ giở trò quỷ gì, nếu như có thể không động thủ, tự nhiên là tốt nhất.

– Đại ca, Hỏa Ngư tộc các ngươi là cấp Hải tộc nào a?

Lý Vân Tiêu dò hỏi.

Hắn biết bởi vì Hải tộc quá mức khổng lồ, cụ thể có bao nhiêu ngay cả Tứ hải chi vương cũng khó mà tính toán, nên căn cứ thực lực bộ tộc, đem các Đại Hải tộc chia làm bảy đẳng cấp, dễ dàng cho quản lý. Trong Hải tộc cường đại nhất chính là tứ hải cộng chủ Tam Gia, chính là tồn tại đỉnh cao nhất, bị tôn làm thần linh, không có cấp bậc, địa vị cực kỳ thần thánh, thậm chí còn trên Thánh Vực Thần Đô của nhân loại.

Đầu tiên đệ nhất cấp chính là Tứ hải Vương gia, do tứ đại Hải tộc thế gia quản lý. Phân biệt là Nghiễm, Khâm, Thuận, Nhuận tứ gia, cũng gọi là S cấp, thuộc về siêu cấp thế lực. Ngoại trừ Tứ hải vương giả ra, cũng có không ít Hải tộc thực lực cũng đạt đến S cấp, nhưng trên danh nghĩa vẫn quy Tứ hải vương giả quản lý.

Cấp thứ hai là A cấp, trong tộc nhất định phải có mười tên Vũ Đế cường giả tọa trấn. Cũng là tồn tại chúa tể một phương. Cấp thứ ba là B cấp, chỉ cần có một tên Vũ Đế cường giả, liền có thể lên B cấp. Cấp thứ tư là C cấp, cần có Vũ Tôn cường giả tọa trấn. Cấp thứ năm là D cấp, trong tộc cần có Vũ Hoàng cường giả. Cấp thứ sáu là E cấp, có Vũ Tông cường giả là được, tồn tại tương tự như thượng vị phụ quốc của Hỏa Ô Đế Quốc. Cuối cùng nhất là F cấp, chỉ cần có Vũ Vương cường giả liền được.

Ngoại trừ bảy cấp phân chia này ra, còn có lượng lớn Hải tộc khó có thể tính toán ở dưới cấp bảy này, không cho dùng từ “Hải tộc”, toàn bộ gọi chung là Hải quần. Nói thí dụ như, nếu cường giả cao nhất của Hỏa Ngư tộc chỉ là Vũ Quân, này liền không cho phép gọi Hỏa Ngư tộc, chỉ có thể gọi là Hỏa Ngư quần. Ở trong hải tộc, đẳng cấp là vô cùng nghiêm ngặt.

Tuy rằng Đoàn Việt ở Thanh Hải trấn nhiều năm, thế nhưng hơn mười ngàn dặm hải vực phụ cận Thanh Hải trấn không có Hải tộc chân chính. Hải tộc bình thường đều ở trong biển sâu, cùng đại lục của nhân loại có khoảng cách cực xa. Cho nên đối với đẳng cấp phân chia của Hải tộc cũng không rõ ràng lắm, vừa nghe nhất thời nổi lên hứng thú, vểnh tai lắng nghe.

Trong mắt người Hỏa Ngư tộc kia loé ra một tia cảnh giác, nhìn vẻ mặt Lý Vân Tiêu thuần khiết non nớt, lúc này mới thư giãn, ngạo nghễ nói:

– Hỏa Ngư tộc chúng ta là D cấp Hải tộc, trong chu vi vạn dặm, duy bộ tộc ta làm đầu!

Lý Vân Tiêu hơi thay đổi sắc mặt, thầm nói không tốt. Nếu là D cấp Hải tộc, vậy thì nhất định có Vũ Hoàng tồn tại, bằng không dựa theo thiết luật nghiêm ngặt của Hải tộc, là chắc chắn sẽ không cho phép dùng đẳng cấp linh tinh. Thế nhưng nam tử Hỏa Ngư tộc này sau khi tự kiêu nói ra, trong mắt lại lướt qua một tia u buồn nồng đậm.

Hải tộc đều tương đối đơn thuần, không giống nhân loại tâm cơ thâm trầm, yêu thích che giấu tâm tình của mình.

Lý Vân Tiêu hồ nghi nói:

– Vị đại ca này, có phải là có chuyện gì hay không? Để ngươi sầu lo như vậy?

Nam tử Hỏa Ngư tộc cả kinh, nhất thời nổi giận nói:

– Ngươi hỏi nhiều như vậy làm gì? Chẳng lẽ là muốn thám thính tình báo Hỏa Ngư tộc ta?

Đoàn Việt một mặt hắc tuyến, đúng là tên ngu ngốc, còn thám thính tình báo, nên nói toàn bộ ngươi đã nói hết, còn có cái gì thám thính.

Lý Vân Tiêu lộ ra vẻ giật mình.

– Đương nhiên không phải! Ta là xem vẻ mặt đại ca ưu lo, nhìn mình có thể giúp được gì hay không. Chúng ta có cùng chung kẻ địch, cái gọi là kẻ địch của kẻ địch chính là bằng hữu. Chúng ta đã là bằng hữu a!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.