Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 329: Thụ linh (1)



Đạt Mông tuy rằng cũng lộ ra vẻ chật vật, trên người lại vẫn hoàn hảo không tổn hao gì, trong mắt của hắn lộ ra sát ý, lạnh giọng nói:

– Vốn dĩ còn ý định lưu lại tính mệnh của nhất tộc các ngươi, cung cấp tộc của ta sai sử. Hiện tại đã không biết tốt xấu, vậy toàn bộ đi chết đi a!

Bên trong song chưởng của hắn hiện ra một đoàn ngân sắc quang mang, vòng quanh lòng bàn tay xoay chuyển, giống như một đầu ngân hà, tản mát ra khí tức khủng bố.

– Ke phải chết là ngươi.

Đột nhiên một giọng nói nhàn nhạt ở phía sau lưng hắn vang lên.

Đạt Mông cả kinh, mãnh liệt quay đầu lại, chỉ thấy một gã nam tử thân trên để trần lẳng lặng nổi phía sau hắn, trước ngực ấn một chú ấn hình tròn, như là ba đầu nòng nọc nhỏ tương đầu đuôi nối liền, dị thường quỷ dị.

– Chỉ bằng vào ngươi? Thất tinh Vũ Tông?

Đạt Mông lộ ra vẻ cười lạnh, nhưng chẳng biết tại sao, nội tâm lại ẩn ẩn có một loại cảm giác bất an.

Đoạn Việt chậm rãi ngẩng đầu lên, tay thành kiếm chỉ, quát khẽ:

– Mở ra!

Trước ngực ba phù hiệu nòng nọc nhỏ kia, lập tức thu hồi cái đuôi, chỉ còn lại có ba điểm nhỏ màu đen còn ở trước ngực.

Một cổ khí tức cường đại từ trên người Đoạn Việt bắt đầu hiện ra đến, ở dưới ánh mắt băng lãnh của hắn liên tiếp kéo lên.

– Bát tinh Vũ Tông.

– Cửu Tinh Vũ Tông.

Đạt Mông ngốc trệ ở đó, yên lặng nhẹ giọng thì thầm, khí tức trên người đối phương trực tiếp tăng lên hai giai đoạn, lại như cũ vẫn còn bạo tạc nổ tung xông lên không ngớt:

– Cửu Tinh đỉnh phong…đây là…. Vũ Hoàng!

– Rống!

Đoạn Việt mãnh liệt ngửa mặt lên trời thét dài, giống như dã thú rống to, tựa hồ là áp lực quá lâu, sau khi trở lại Vũ Hoàng, qua nhiều năm như vậy hậm hực trong khoảnh khắc toàn bộ bạo phát đi ra. Nước biển ở xung quanh hắn đã bị trùng kích vậy mà vỡ ra một khoảng chân không.

– Chi!

Không chỉ có là Đạt Mông, mà là Thiết Phẩm cùng Thiết Phàm cũng là chấn động, khí thế trên người Đoạn Việt cũng không có bởi vì tiến giai đến Vũ Hoàng mà dừng lại, vẫn như cũ đang không ngừng xông lên.

– Nhất tinh Vũ Hoàng…

– Nhất tinh Vũ Hoàng đỉnh phong….

– Làm sao có thể!

Đạt Mông đã giật mình, khí thế của đối phương tuy rằng kẹt tại nhất tinh Vũ Hoàng đỉnh phong, nhưng lực lượng lại còn đang không ngừng cuồng bạo đi ra, ẩn ẩn như có dấu hiệu muốn trùng phá.

– Ầm ầm!

Cổ chân khí bị áp ức này rốt cục xông lên tới một tầng cửa khẩu cuối cùng kia, cả đáy biển trong chốc lát tuôn ra sau đó yên tĩnh trở lại.

– Hô! Ta rốt cục trở lại đỉnh phong, hơn nữa trực tiếp đột phá.

Đoạn Việt lẳng lặng cảm thụ được chân khí chảy xuôi trên người, tựa hồ còn có chút khó có thể tin vào con mắt của bản thân. Loại áp lực này hắn nhiều năm bị phong ấn như vậy, rốt cục ngắn ngủi phóng thích ra. Thực lực bây giờ không chỉ có không bị lui bước, ngược lại nâng cao một bước.

– Phương Thiên Họa Kích!

Hắn nhàn nhạt nói ra, vươn tay ra, lập tức một đạo quang mang bỗng nhiên kéo dài trong tay, ngưng ra một thanh trường kích chiến ý phong cách cổ xưa, xoay tròn trong tay. Nước biển yên lặng bắt đầu theo nó xoay tròn mà trở nên vặn vẹo.

– Vô liêm sỉ!

Đạt Mông giận dữ sợ hãi rống lên:

– Tạp chủng nhân loại từ nơi nào tới, cho dù ngươi đột phá đến nhị tinh Vũ Hoàng, cũng là cảnh giới chưa ổn, xem ngươi làm thế nào cùng ta so đấu!

Trong tay hắn ngân hà lập tức tách ra, tưa như một con sông dài từ đằng xa trải ra, đổ xụp trút xuống.

– Tẩy Luyện Ngân Hà, Thiên Hải Ma Thiểm!

Ngân sắc quang mang đem đáy biển chiếu như là ban ngày, đem Đoạn Việt bao trùm vào trung. Thiết Phẩm cùng Thiết Phàm đồng thời chấn động, hai mắt đau đớn khó có thể mở ra.

– Hừ, chút tài mọn. Bạch Sí Chi Hỏa, Phạm Thiên Diệt Ma.

Một đoàn lãnh diễm hỏa diễm màu trắng bỗng nhiện tạo ra bên trong ngân hà. Ở dưới chân nguyên cường đại bồi bổ, dần dần cháy ra, đem cả ngân hà kia đốt lên, hóa thành một mảnh biển lửa màu trắng. Đạt Mông quá sợ hãi, vội vàng đem hai tay đẩy ra, ngân hà màu trắng kia lập tức rời khỏi tay, đốt thành tro bụi. Khuôn mặt lạnh lùng của Đoạn Việt lẳng lặng hiển hiện trong ngọn lửa, trêu tức nhìn về phía hắn.

– Không có khả năng! Ngươi bất quá là nhân loại ti tiện, hơn nữa đây là đang ở trong biển rộng. Cho dù đều là nhị tinh Vũ Hoàng, ta cũng là thắng dễ dàng ngươi một bậc!

Đạt Mông kinh sợ liên tục, cổ bạch sắc hỏa diễm này lại để cho hắn cũng cảm thấy một loại cảm giác tim đập nhanh thập phần nguy hiểm. Nếu là bản thể của mình đụng phải, cũng tuyệt đối là khó có thể ngăn cản. Đầu hai ngón tay của hắn đặt ở trong miệng, mãnh liệt hướng phía bên trên thét dài một tiếng.

– Không, hắn đang gọi cứu binh! Tranh thủ thời gian giết hắn!

Thiết Phẩm kinh sợ nói.

– Ha ha, phụ cận nơi này có đại lượng tộc nhân của ta, Vũ Hoàng cường giả càng là có hơn năm sáu người. Các ngươi coi như là mạnh mẽ hơn nữa cũng hẳn phải chết không thể nghi ngờ!

Đạt Mông lớn tiếng cười rộ lên.

– Hừ, tạp chủng nhiều hơn nữa cũng chỉ là tạp chủng mà thôi.

Đoạn Việt khinh thường cười lạnh nói:

– Nếu ngươi đã cho rằng ở trong biển rộng ngươi càng có ưu thế, như vậy hiện tại thì sao?

Hắn mãnh liệt hé miệng ra, từng đạo nguyên khí bỗng nhiên từ không trung phun ra, nước biển khổng lồ lập tức theo sóng âm hướng bốn phương tám hướng đẩy ra. Một mảnh khu vực chân không vô cùng nhanh chóng hiển hiện tại đáy biển, đem ba người Đạt Mông cùng Thiết Phẩm đều bao trùm đi vào. Rất nhanh, toàn bộ bốn người liền đứng ở trong không trung không có nước, giống như là một bao khí cực lớn.

– Chi! Nhân loại đáng chết!

Đạt Mông kinh hãi tức giận mắng một tiếng, vội vàng hướng phía nước biển xa xa chạy đi. Ở trong biển rộng đã không phải đối thủ của người này, hiện tại bạo lộ ở trong chân không, càng là tùy ý đối phương chém giết.

– Bạch Diễm Quỷ Sát, Lục Cực Chiến Kích!

Trong ánh mắt Đoạn Việt sát khí lóe lên, Phương Thiên Họa Kích trong tay nhanh chóng phá không mà đi, từng đạo hỏa diễm nóng sáng đột lên ở xung quanh chiến kích, tựa như thụy vân vây quanh, từ trên trời rơi xuống. Những nơi đi qua đều là một mảnh sáng tỏ.

– Ah! Súc sinh, ngươi không thể giết ta! Ta sẽ không chết, ngươi làm sao có thể giết ta!

Đạt Mông lập tức bị Phương Thiên Họa Kích tập trung, một cổ nguy hiểm tử vong xông lên đầu, hắn thậm chí đã nhìn thấy cứu binh từ phía xa chạy như bay tới, nhưng cũng đã không kịp.

– Ầm ầm!

Phương Thiên Họa Kích trực tiếp đem Đạt Mông đánh thành nát bấy. Bốn phía nước biển trong nháy mắt mất đi lực lượng chèo chốn, mãnh liệt hướng trung gian áp xuống. Lực lượng gợn sóng cực lớn càng là đem mảnh vỡ của Đạt Mông đều cọ rửa sạch sẽ. Thiết Phẩm cùng Thiết Phàm cũng theo đó bị xông trái đụng phải ngã ra. Hai người khó có thể tin nhìn xem Đoạn Việt tựa như một chiến thần.

Xa xa hơn mười tên Ế Sanh tộc nhân còn chưa đuổi tới, liền trực tiếp bị nước biển cuốn qua đến, xông tới thất linh bát lạc. Những người này tất cả đều là Ế Sanh tộc nhân cấp thấp, mạnh nhất cũng bất quá là một gã Võ Vương cường giả.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.