Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 33: Tinh luyện (1)



– Được rồi, thu đan!

Lý Vân Tiêu ra lệnh một tiếng, Cổ Vinh đã sớm không chống đỡ được, giống như đại xá, vội vàng thu hồn lực, nguyên khí từ trong tay bắn nhanh ra, hai viên đan dược xoay tròn ở trên không trung mấy lần, liền rơi vào trong tay.

– Trùng Nguyên Đan, Bạo Nguyên Đan, thật sự, thật sự thành công!

Cổ Vinh run cầm cập liên tục, hồn lực hao hết rồi cũng không cảm thấy mệt, kích động nói:

– Hơn nữa là hai viên đồng thời luyện chế, trời ạ, vừa nãy ta đã làm những chuyện gì, sao có thể có chuyện đó?

Vừa nãy lúc luyện chế bị mắng, mặt đầy oan ức cũng quét một cái sạch sành sanh, hận không thể mỗi ngày đều nghe Vân thiếu mắng “ngu xuẩn”, “ngu ngốc”, chỉ cần có thể chỉ điểm hắn luyện chế.

Lý Vân Tiêu từ trong tay hắn lấy ra hai viên đan dược, liếc mắt nhìn liền cau mày nói:

– Làm sao độ tinh khiết thấp như thế? Luyện chế ra loại đồ bỏ đi này, ngươi cũng không cảm thấy ngại?

Con ngươi Cổ Vinh lồi ra, vừa định nói ngươi không phải Thuật Luyện Sư, làm sao biết hàm nghĩa luyện chế ra hai viên đan dược này. Nhưng nhất thời vừa nghĩ, vừa nãy mình luyện chế đều là ở dưới sự chỉ đạo của hắn tiến hành, muốn nói Vân thiếu không phải Thuật Luyện Sư, đánh chết hắn cũng không tin.

Hiện tại Lý Vân Tiêu ở trong mắt hắn không chỉ là Thuật Luyện Sư, hơn nữa là tồn tại vượt qua hắn nhận thức. Nghĩ tới đây, nhất thời liền câm miệng. Lại nghĩ trước đó hắn nói, mình có thể lên đến cấp sáu Tông cấp Thuật Luyện Sư, không khỏi có chút tin tưởng lên. Cả người càng là kích động run rẩy không ngớt.

– Xem dáng dấp ngươi cũng gần như hư thoát, còn phải tự ta tinh luyện một hồi, phiền phức!

Lý Vân Tiêu lầm bầm nói:

– Chỉ là tinh luyện, hiện tại hồn lực cao cấp Học đồ của ta cũng đầy đủ.

Hắn đem đan dược dùng hồn lực gói lại, lần thứ hai cho vào trận pháp, hai tay bấm quyết, từng đạo từng đạo Âm Hỏa từ trên trận pháp bắn mạnh lên, hướng đan dược này cuồn cuộn thiêu đi.

– Tinh, tinh luyện?

Cổ Vinh nhất thời há hốc mồm.

– Luyện thành thành phẩm cũng có thể tinh luyện? Không phải chỉ có nguyên liệu mới có thể tinh luyện sao?

Lý Vân Tiêu chẳng muốn giải thích với hắn những chuyện này, hai tay không ngừng biến hóa ấn quyết, cẩn thận khống chế hỏa diễm trên trận pháp thiêu đốt.

Cổ Vinh thì mở to hai mắt, nháy mắt cũng không dám nháy. Thủ pháp luyện chế của Lý Vân Tiêu hắn chưa từng thấy, nhưng một ấn vừa ra, lại có thể cho hắn một loại cảm giác tự thành, trong mơ hồ tựa hồ ẩn chứa cái gì. Hắn luôn cảm giác thứ này vô cùng trọng yếu, nhưng khổ nỗi không bắt được, gấp đến hắn muốn nhảy lên!

– Xong rồi. Hô…

Lý Vân Tiêu than nhẹ một tiếng, đem hai viên đan dược đã tinh luyện thả ở trong tay nhìn một chút, tựa hồ vẫn như cũ cực kỳ bất mãn, thở dài nói:

– Cũng chỉ có thể tinh luyện đến trình độ này, hồn lực của ta quá thấp.

Có Trùng Nguyên Đan, trong vòng ba ngày hắn hoàn toàn chắc chắn có thể xung kích đến Nhất Nguyên cảnh. Mới chắc chắn đánh bại cửu tinh Võ sĩ Lam Huyền. Vì để ngừa vạn nhất, còn có một viên Bạo Nguyên Đan dự bị, như vậy có thể bảo đảm không sơ hở tý nào!

Cổ Vinh yên lặng suy tư, tổng cộng dùng bảy mươi hai loại thủ pháp. hắn nỗ lực đem những thủ pháp này mạnh mẽ khắc ở trong đầu, trong lúc vô tình nhìn đan dược trong tay Lý Vân Tiêu một chút, nhất thời đầu óc trống rỗng, thất thanh nói:

– Thuần phẩm đan!

Đan dược ngoại trừ theo cấp bậc phân chia ra, còn có phân chia độ tinh khiết, bình thường độ tinh khiết 90% trở lên là thuần phẩm đan. Nhưng thuần phẩm đan hình thành ngoại trừ thực lực của Thuật Luyện Sư ra, bao nhiêu cũng dựa vào chút vận may.

Lý Vân Tiêu không chỉ có thể trực tiếp tinh luyện đan dược sắp thành phẩm, càng có thể tinh luyện ra thuần phẩm đan, để đầu óc của Cổ Vinh có chút không đủ dùng, bảy mươi hai loại thủ pháp kia cũng quên mất. Ngơ ngác đứng ở trong phòng đờ ra, ngày hôm nay có quá nhiều chuyện vượt qua thường thức của hắn, để hắn triệt để bối rối.

Chờ đến thời điểm phục hồi tinh thần lại, phát hiện Lý Vân Tiêu đã đi rồi, nhất thời hối hận không thôi. Vội vàng mang giấy bút tới, đem nội tâm suy nghĩ, nghi hoặc dồn dập ghi chép lại.

Thời điểm Lý Vân Tiêu đi ngang qua phòng khách lầu một, nghe thấy Lục Vũ hưng phấn kêu to.

– Thành công, ta rốt cục thành công!

Lục Dao nhất thời lộ ra nụ cười vui vẻ, vừa vặn nhìn thấy Lý Vân Tiêu, liền cảm kích mỉm cười.

Lý Vân Tiêu duỗi ra ngón tay cái, cho một biểu hiện cổ vũ, liền rời khỏi Thuật Luyện Sư Công Hội, trở lại Già Lam học viện, bắt đầu bế quan tu luyện.

Lấy thực lực Vũ đồ đỉnh cao hiện tại của hắn, cũng sẽ không sợ Lam Huyền, nhưng nếu muốn đánh bại đối phương, nhất định phải ngưng luyện ra nguyên khí, bước vào Nhất Nguyên cảnh mới có thể. Phải biết vượt cấp khiêu chiến cũng không phải chuyện ngạc nhiên gì, nhưng đẳng cấp hai người cách biệt quá lớn, thì tất cả kỹ xảo đều không có tác dụng. Nguyên khí của Cửu tinh Võ sĩ mạnh, đã không phải Vũ đồ có thể chống đối.

Mấy ngày nay, Hàn Bách cùng Trần Chân đều đi tìm hắn mấy lần, nhưng vô công mà về, chẳng ai nghĩ tới hắn sẽ ở trọng lực thất, ngẩn ngơ chính là ba ngày.

Già Lam học viện, trong phòng làm việc của viện trưởng.

Chung Ly Sơn nghe Lạc Vân Thường biểu hiện trong khoảng thời gian này, nét mặt già nua cười đến nở hoa.

– Vân Thường, không nghĩ tới ngươi thật sự lên cấp Thuật Luyện Sư, ha ha, mấy trăm năm qua, ngươi có thể nói là người số một kế Dương Địch. Có điều…

Hắn lập tức sừng sộ lên, cả giận nói:

– Chuyện quan trọng như thế ngươi dĩ nhiên không sớm thông báo ta! Đợi thiệp mời của bệ hạ thiết yến quần thần đến, ta mới biết. Ngươi để mặt ta hướng về nơi nào thả hả?

Lạc Vân Thường lúng túng nở nụ cười.

– Ta không nghĩ tới thiệp mời của bệ hạ sẽ đến nhanh như vậy. Bởi vì mới tấn cấp, hồn lực còn có chút bất ổn, mấy ngày nay ta đều đang bế quan ổn định hồn lực. Định vừa ra liền nói cho viện trưởng đại nhân.

Chung Ly Sơn phất tay nói:

– Việc này thì thôi, trong những người trẻ tuổi, ngươi là ta coi trọng nhất. Mới hai mươi mốt tuổi, liền đạt đến Tứ Tượng cảnh, cấp một Thuật Luyện Sư, tiền đồ không thể đo lường. Ta dự định trên yến hội lần này thông cáo mọi người, thăng ngươi thành Già Lam học viện Phó viện trưởng.

– Phó viện trưởng?

Lạc Vân Thường giật mình nói:

– Này sao có thể, ta...

Chung Ly Sơn trực tiếp ngắt lời nàng nói:

– Ngươi cũng không được, ta liền không nghĩ ra người thứ hai. Trong học viện xác thực còn có chút lão quái vật tu vi cao hơn ngươi, nhưng đã lớn tuổi, hơn nữa ngươi còn kiêm tu Hồn thuật. Quan trọng nhất là, ngươi là một trong năm vị thống lĩnh của Trấn quốc Thần vệ, cũng chỉ có ngươi đảm nhiệm, mới có thể làm cho mọi người tâm phục khẩu phục.

Lạc Vân Thường im lặng không lên tiếng, nếu từ chối sợ là Chung Ly Sơn sẽ không cao hứng, trong phòng làm việc lập tức yên tĩnh lại.

Đột nhiên ngoài cửa sổ truyền đến tiếng huyên náo, nhìn thấy rất nhiều bóng học sinh dồn dập hướng về Diễn Võ Trường lao đi. Lạc Vân Thường kinh ngạc nói:

– Xảy ra chuyện gì? Làm sao đều tới Diễn Võ Trường?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.