Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 337: Cái chết của Thiết Phẩm (2)



Người này mở miệng chửi thề một câu, cả người lập tức bắn nhanh mà ra, tránh thoát một kiếm kia. Đối phương lại không thuận theo không buông tha, đuổi theo chém tới, vạn đóa Thanh Liên tại đáy biển không ngừng tiêu tan, đem hắn bao phủ vào trong.

– Tiểu tử, thật không biết tốt xấu! Ta chính là nhị tinh Vũ Hoàng, giết ngươi như giết chó. Thức thời cút nhanh lên cho ta!

Người này đúng là Hành Nguyên, ở bên trong vòng xoáy giãy dụa, nhưng chân nguyên trong cơ thể lại hao phí bảy tám phần, trên thân thể cũng nhận được thương thế thật lớn. Cộng thêm lúc trước Lý Vân Tiêu thi triển Phượng Hoàng Chân Hỏa kia, quả thực đem hắn dọa sợ, vì thế lúc này một lòng muốn trốn:

– Đừng cho là ta bị thương sẽ sợ hãi ngươi, ta và ngươi vẫn như trước hơn kém ba đại cảnh giới ah!

Hắn không ngừng mở miệng uy hiếp, lại phát hiện đối phương căn bản không để ý tới, chiêu chiêu lăng lệ ác liệt vô cùng, hơn nữa càng giết càng mạnh mẽ.

Hành Nguyên triệt để im lặng, hắn không cam lòng vừa trốn tránh, vừa giận dữ hét lên:

– Ngươi nha chính là kẻ ngu ngốc ah! Lão tử cao hơn ngươi ba đại cảnh giới còn đánh? Ngươi có biết khác biệt giữa Vũ Hoàng cùng Vũ Quân hay không? Ngươi có phải bị ngu ngốc rồi không!

Càng làm cho hắn tức giận không thôi là chính mình đường đường một kẻ Vũ Hoàng ở phía dưới vòng xoáy này đều là trọng thương chồng chất, tên kia rõ ràng một Vũ Quân dĩ nhiên lông tóc ít bị tổn thương.

– Ân? Cái gì?

Hắn đột nhiên mở to hai mắt, sợ hãi nói:

– Ngươi, ngươi dĩ nhiên là Vũ Quân! Mấy ngày hôm trước rõ ràng vẫn là nhất tinh Đại Vũ Sư kia mà!

Hắn dưới khiếp sợ, lập tức phản ứng chậm nửa nhịp, lập tức bị Hổ Nha Kiếm của Lý Vân Tiêu trực tiếp đâm trúng đùi, máu tươi bắn nhanh ra. Trên đùi đau đớn mới khiến cho hắn lấy lại tinh thần, ngoài kinh sợ ra cũng không có biện pháp gì, chỉ có thể vội vàng quay đầu chạy trốn.

Hành Nguyên tinh tường, dùng trạng thái trước mắt của mình đừng nói đối phó một gã Vũ Quân, cho dù là một gã Đại Vũ Sư cũng không là đối thủ. Nếu là mình dựa vào tổn thương tu vị đánh chết Lý Vân Tiêu, vậy cũng tuyệt đối không có biện pháp ở trong biển rộng hung tàn này trở lên trên mặt biển.

– Muốn chạy trốn? Cao hơn ba đại cảnh giới, ngươi còn bỏ chạy, ngươi có phải bị ngu ngốc rồi không?

Trong miệng Lý Vân Tiêu không buông tha người, đuổi theo chém tới.

Hành Nguyên tức đến thiếu chút nữa không có thổ huyết, một cổ xấu hổ và giận dữ dâng lên, lại chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi nghiêm mặt chạy trốn. Tánh mạng hắn càng tôn quý hơn, với lại vừa mới tiến giai Vũ Hoàng không lâu, còn không có hưởng thụ loại địa vị tôn sùng vô thượng này, cũng không thể vì một lúc khí phách, vì đánh chết một con kiến mà chịu uất ức chôn vùi ở trong đáy biển cả này.

– Thánh sứ đại nhân, mau đến xem cha ta, cha ta sắp không được rồi!

Thanh âm của Thiết Lăng truyền đến. Xa xa, hắn đang ôm Thiết Phẩm ở bên trong một bãi bùn nước, trên người tràn đầy lầy lội. Thiết Phẩm khí tức cực độ yếu ớt.

Lý Vân Tiêu quay đầu lại nhìn một chút, lập tức kéo ra cùng Hành Nguyên khoảng cách.

Hành Nguyên đại hỉ, mượn cơ hội cưỡng ép đề khẩu chân khí, phi tốc kéo ra xa hơn trăm mét, lúc này mới trong nội tâm một hồi thư giãn thích ý, quay đầu cuồng tiếu nói:

– Tiểu tử, bộ dáng của ngươi ta đã ghi nhớ! Đợi trở lại Thanh Hải Trấn, ta sẽ hảo hảo gọi ngươi, lại để cho ngươi biết cao hơn ba đại cảnh giới chính là loại khác biệt như thế nào! Ha ha!

Hắn đắc ý cười lớn hướng mặt biển bơi đi.

Lý Vân Tiêu tiếc hận nhìn xem hắn đào tẩu, có chút thở dài. Hắn cũng không phải muốn giết người này, mà là trên người Hành Nguyên còn có đồ vật hắn thập phần coi trọng – Tử Văn Cửu Anh Giao! Nếu là trở lại Thanh Hải Trấn, sợ rằng sẽ không còn hy vọng đoạt lại nữa.

Hắn lập tức hướng phía Thiết Lăng bơi đi, hải tộc thiếu niên này đã mặt mũi tràn đầy nước mắt, thút thít nỉ non thành tiếng. Thiết Phẩm một thân khô quắt nằm ở trong lòng ngực của hắn, sinh cơ đứt quãng, cả người giống như so với lúc trước già đi mấy chục năm, đã đến trình độ dầu hết đèn tắt.

– Thánh sứ đại nhân, ngài là sứ giả Thượng Thiên phái tới, nhất định có biện pháp cứu cha ta, đúng hay không?

Thiết Lăng khóc lóc kéo lấy ống tay áo của Lý Vân Tiêu đầy cõi lòng hy vọng hỏi.

Lý Vân Tiêu khó xử thở dài:

– Thiên Đạo thường, không phải Nghiêu tồn, không là Kiệt vong. Cha ngươi lần này thật sự đại hạn đến rồi, trừ phi lại có một gốc Côn Ngô thần thụ, ta còn có thể đem hắn cứu trở lại.

Người luôn luôn sinh ly tử biệt, hắn cũng không muốn lừa gạt Thiết Lăng, ăn ngay nói thật đáp.

Thiết Lăng lập tức lâm vào một mảnh tuyệt vọng, cả trái tim lạnh như băng. Đừng nói kề bên này vạn dặm hải vực, coi như là cả nam hải, cũng chưa chắc sẽ có gốc Côn Ngô thần thụ thứ hai tồn tại. Hắn gắt gao cắn môi, đem Thiết Phẩm chăm chú ôm vào trong ngực.

– A, đứa nhỏ ngốc. Người luôn luôn phải chết, cha đã sống đủ thời gian dài rồi.

Thiết Phẩm nhàn nhạt cười, dùng khí tức yếu ớt nói ra:

– Tại nhiệm Hỏa Ngư Tộc tộc trưởng này mấy trăm năm qua, ta thật sự thẹn với tộc nhân. Không chỉ có vô công, ngược lại thiếu chút nữa đem nhất tộc kéo vào chỗ vạn kiếp bất phục. Nếu không có Thượng Thiên phái tới Thánh sứ đại nhân, Thiết Phẩm ta muôn lần chết khó từ tội trạng!

– Tộc trưởng, tộc trưởng đại nhân…

– Tộc trưởng đại nhân, ô ô! Ngươi là tộc trưởng tốt nhất của chúng ta!

– Tộc trưởng đại nhân, ngài không thể chết được! Hỏa Ngư nhất tộc còn cần nhờ ngài đến chỉ dẫn!

Không biết từ lúc nào, những người còn lại cũng vội vã hiển hiện tại đáy biển, xúm lại chạy tới. Đám người Thiết Phàm xúm lại một vòng, khóc lóc như mưa. Đoạn Việt thì là lẳng lặng yên tĩnh không nói, đứng ở bên cạnh người Lý Vân Tiêu, vẻ mặt đạm mạc.

– Khục khục!

Thiết Phẩm kịch liệt ho khan vài câu, vui mừng cười nói:

– Nhìn thấy các ngươi mấy người có thể phát triển đến trình độ bây giờ, ta thực rất vui vẻ. Ta hiện tại chính thức bổ nhiệm Thiết Phàm làm Hỏa Ngư Tộc tộc trưởng. Mấy người các ngươi phải tận tâm tận lực phụ tá hắn.

– Không, không được!

Thiết Phàm quả quyết cự tuyệt nói:

– Tộc trưởng đại nhân, vị trí của ngài hẳn phải do Thiết Lăng tiếp đó đảm nhiệm. Hắn là tam giai Hải Luyện Sư, uy vọng trên ta xa!

Thiết Lăng khóc ròng nói:

– Thiết Phàm đại ca, đây là nguyện vọng của cha ta, ngươi cũng đừng cự tuyệt. Chẳng lẽ ngươi muốn cho cha ta chết không nhắm mắt sao.

– Đúng vậy a, Thiết Phàm đại ca, đây là mệnh lệnh của tộc trưởng, ngươi không thể cự tuyệt!

Thiết Tâm cũng là nói ra.

Thiết Phẩm nhìn xem Thiết Phàm vẻ mặt khó xử, khẽ cười nói:

– Thiết Lăng, Thiết Tâm, Thiết Tí, ba người các ngươi là Hỏa Ngư nhất tộc trưởng lão. Phải tận tâm tận lực phụ tá Thiết Phàm.

– Vâng! Tộc trưởng đại nhân, chúng ta nhất định đem hết toàn lực phụ tá Thiết Phàm đại ca!

Thiết Tâm Thiết Tí cũng là mặt mũi tràn đầy nước mắt đáp/

Thiết Phẩm gian nan vươn tay ra, hướng Lý Vân Tiêu chộp tới:

– Thánh, Thánh sứ đại nhân, đa tạ ngươi. Hỏa Ngư nhất tộc ta tương lai phải dựa vào ngươi chiếu cố rất nhiều.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.