Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 49: Cùng tiến lên Long gia (1)



Tay hắn hướng khuôn mặt của Mộng Vũ sờ soạng.

Đùng!

Mộng Vũ lửa giận ngút trời, một chưởng vỗ bay cánh tay của hắn, lạnh lùng nói:

– Du học trưởng, xin tự trọng!

Nàng buồn bực liền muốn rời khỏi.

– Muốn đi?

Du Hòa Chính vốn là bị La Lan Đóa kích thích, thêm vào uống mấy ly rượu, hiện tại thấy một nữ tử bán rượu cũng dám từ chối mình, nhất thời lửa giận dâng lên, quát:

– Đứng lại, ngày hôm nay lão tử chính là muốn ngươi, ngươi còn dám không theo?

Tiếng nói của hắn rất lớn, nhất thời đưa tới tất cả mọi người trong quầy rượu ngạc nhiên, dồn dập quay đầu nhìn lại.

Mộng Vũ đầu óc phát mộng, dĩ nhiên có người vô liêm sỉ như thế, ở trước mặt mọi người, không chỉ đùa giỡn nữ tử, còn lớn tiếng như thế, lẽ thẳng khí hùng như vậy, nàng tức giận đến cả người run, cũng không biết nên nói cái gì!

– Ai, đi vào uống vài chén đi. Tìm hơn nửa ngày, một chút tin tức cũng không có. Thật không biết Vân thiếu chết đi đâu rồi!

Trần Chân cùng Hàn Bách từ cửa đi vào, hai người đều sững sờ.

Trần Chân kinh ngạc nói:

– Xảy ra chuyện gì? Yên tĩnh như vậy? Nơi này không phải quán rượu sao? Lẽ nào đi nhầm địa phương?

Hàn Bách cũng liếc mắt liền thấy Du Hòa Chính cùng Mộng Vũ, nhất thời kêu lên:

– Ồ, xem bên kia. Cái kia không phải tuỳ tùng của La Lan Đóa sao? Còn có nữ nhân này, oa, là nữ nhân ngày đó hãm hại Vân thiếu!

Trần Chân cũng đột nhiên nhảy lên, nhanh chân đi tới nói:

– Đệt! Ta trước kia còn tưởng rằng hãm hại Vân thiếu chính là tên khốn Lam Phi, hóa ra là ngươi!

Du Hòa Chính biến sắc, cả giận nói:

– Hai người các ngươi là người nào? Ta không quen biết các ngươi!

Thần thức của hắn khẽ quét, phát hiện thực lực của hai người đều cực yếu, nhất thời yên tâm, lạnh giọng quát lên:

– Đếm ba tiếng cút cho ta!

Hàn Bách cười lạnh nói:

– Thật là tự đại a, chúng ta là ai ngươi không cần biết. Nhưng Vân thiếu ngươi khẳng định biết a? La Lan Đóa là nữ nhân Vân thiếu coi trọng, tiểu tử ngươi cũng dám cua? Thật là không muốn sống?

Trong lòng Du Hòa Chính nhảy một cái, dĩ nhiên là người của Lý Vân Tiêu! Trước đây hắn đối với công tử bột kia là xem thường chẳng nhìn, nhưng hiện tại hoàn toàn không có phần can đảm này.

Trần Chân càng là đập bàn một cái, quát lên:

– Vẫn không cùng ngươi tính toán, không có nghĩa là không so đo với ngươi! Nơi này không phải học viện, có tin ta gọi một đám người lập tức làm thịt ngươi hay không?

Sắc mặt Du Hòa Chính thay đổi mấy lần, hắn biết những người đi theo bên cạnh Lý Vân Tiêu, đều là con cháu trọng thần của Vương Quốc. Hiện tại không ở trong học viện, đám công tử bột này ở thủ đô là sự tình gì cũng dám làm.

Hắn cố ý lộ ra một tia xem thường, cao giọng nói:

– Học trưởng ta không rảnh hồ đồ với những công tử bột các ngươi, ta phải đi về tu luyện. Nữ nhân này ta cũng không quen biết, các ngươi đừng hòng vu oan trên đầu ta!

Hắn ngẩng đầu lên thật cao, nghênh ngang đi ra tửu quán.

– Thiết, nếu không phải nhân thủ đều đi ra ngoài tìm người, ngày hôm nay liền sẽ cho hắn quỳ đi ra ngoài.

Trần Chân lộ ra vẻ khinh bỉ.

Hàn Bách phất tay nói:

– Không nên để ý loại rác rưởi này. Mẹ nó, ngươi nói Vân thiếu sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Thuật Luyện Sư Công Hội cùng Trấn quốc Thần vệ đều phát động rồi, coi như là một con kiến ở trong thủ đô cũng có thể bị tìm ra rồi mới đúng.

Trần Chân cau mày, than thở:

– Trời mới biết, khoảng thời gian này Vân thiếu biến hóa quá to lớn, ta cũng có chút không quen.

Hắn đột nhiên nhìn thấy Mộng Vũ còn ở bên cạnh, lạnh lùng nói:

– Ngươi còn chưa cút đi? Lẽ nào muốn theo chúng ta thoải mái mấy lần?

Sắc mặt Mộng Vũ đỏ bừng, cắn chặt hàm răng nói:

– Các ngươi mới vừa nói Vân thiếu, có phải là Lý Vân Tiêu?

Trần Chân cả giận nói:

– Còn không phải là Vân thiếu bị ngươi hãm hại, móa, lần này sẽ không phải cũng là bị ngươi hãm hại chết rồi chứ!

Mộng Vũ ngẩn ngơ, tự lẩm bẩm:

– Làm sao sẽ như vậy? Đã qua ba ngày, lẽ nào Lý gia vẫn không có cứu hắn ra?

– Cái gì?

Hàn Bách cả kinh, vội vàng từ trên ghế nhảy lên, một phát bắt được nàng, cả kinh nói:

– Ngươi mới vừa nói cái gì? Ngươi biết chuyện gì?

– Ta...

Mộng Vũ quýnh lên, lắp ba lắp bắp vài câu, lúc này mới đem chuyện ngày đó rõ ràng mười mươi nói ra.

Hàn Bách cùng Trần Chân nhìn nhau một chút, trong mắt đều là khiếp sợ cùng vẻ lo lắng.

Trần Chân cả giận nói:

– Chuyện quan trọng như thế, sao ngươi không sớm nói với chúng ta!

Mộng Vũ hầu như muốn khóc.

– Ta đã đi Lý gia báo tin, Lý gia Đại lão gia còn bảo ta an tâm.

Vẻ mặt Hàn Bách chìm xuống, quát lên:

– Ngươi nhìn thấy Tĩnh quốc công?

Mộng Vũ lắc đầu, khóc thút thít nói:

– Không có, là hạ nhân của bọn họ truyền báo.

– Chẳng trách!

Trần Chân giậm chân một cái.

– Lần này phiền phức, chúng ta mau mau dẫn người đi cứu viện!

Hàn Bách một phát bắt được hắn.

– Chậm đã, Long gia chưởng quản Cấm Vệ Quân, chính là trực thuộc bệ hạ quản lý. Chúng ta tùy tiện dẫn người cứu viện, chính là tội phạm thượng!

Trần Chân vội la lên:

– Vậy làm sao bây giờ? Bên Tĩnh quốc công kia là không trông cậy nổi.

Hàn Bách bình tĩnh nói:

– Đã ba ngày, cũng không vội nhất thời. Lập tức đi thông báo Trương đại sư cùng Lạc lão sư. Có bọn họ đứng ra, coi như là Cấm Vệ Quân, cũng phải nhượng bộ lui binh!

– Đúng vậy, ta quýnh lên liền quên chuyện này!

Trần Chân vỗ đầu một cái, liền vọt thẳng ra tửu quán báo tin.

Hàn Bách nhàn nhạt liếc mắt nhìn Mộng Vũ đang dại ra.

– Chuyện này ngươi cũng không thể tách rời quan hệ, trước tiên đi theo ta một chuyến.

Toàn bộ quầy rượu, tựa hồ ngửi được mùi vị bát quái, mấy người đi rồi, liền ồ lên sùng sục, bắt đầu dồn dập bát quái lên.

Long gia.

Long Nhiên mười bốn tuổi đang từng quyền từng quyền luyện tập Phục Hổ Quyền, bộ võ kỹ cương mãnh này thích hợp hết thảy Vũ đồ luyện tập. Tuy hắn tuổi nhỏ, nhưng mỗi một quyền, dĩ nhiên có tiếng hổ khiếu mơ hồ.

– Cha, ngươi trở về!

Long Nhiên đột nhiên ngừng lại, nhìn một trung niên nam tử từ cửa lớn đi tới, vui vẻ chạy nói.

– Ha ha, Nhiên nhi, Phục Hổ Quyền của ngươi lại có tiến bộ!

Long Khánh cười to nói:

– Ngươi so với ca ca vô dụng của ngươi chăm chỉ hơn nhiều, tương lai nhất định thành đại khí!

Long Nhiên khiêm tốn nói:

– Ca ca đã sớm là tam tinh Võ sĩ, ta còn kém xa. Cha, ngươi làm sao không vui, có tâm sự gì sao?

Long Khánh hơi nhướng mày, lập tức cười nói:

– Điều này cũng bị ngươi nhìn ra rồi. Gần đây toàn bộ thủ đô đều đang tìm một người trẻ tuổi, nhưng mà tìm ba ngày cũng không tìm được. Cha thân là thống lĩnh Cấm Vệ Quân, áp lực tự nhiên lớn.

Long Nhiên hiếu kỳ nói:

– Là người nào a? Mọi người tìm hắn làm gì?

Long Khánh than thở:

– Tĩnh quốc công trưởng tôn đại thiếu gia, một công tử bột. Cha cũng không biết tại sao tìm hắn. Đúng rồi, ca ca của ngươi lại chạy đi đâu rồi?

Long Nhiên nói:

– Ca ca đi địa lao, lần trước tên tiểu tử kia đánh gãy tay ca ca. Mấy ngày nay mới nối liền, cánh tay của ca ca vừa khỏe, liền đi tìm người kia. Nói muốn cho hắn hối hận đi tới trên đời này!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.