Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 64: Thiết kiếm ngăm đen



Động tác của Lý Vân Tiêu nước chảy mây trôi, không có một tia cản trở, làm cho người ta có một loại vẻ đẹp trên cảm quan. Trong lòng ba người đều vạn phần khiếp sợ.

– Không nghĩ tới luyện chế dĩ nhiên có thể nghệ thuật như vậy...

Theo thời gian từng chút trôi qua, động tác trên thân thể hắn từ từ chậm lại, nhưng quyết ấn lại tăng nhanh, trong đôi mắt hắn đột nhiên bắn mạnh ra một vệt tinh mang, lần thứ hai lạnh lùng nói:

– Chân hỏa của lò luyện đan ổn định ở một phạm vi liền có thể, hiện tại đã ở vào giai đoạn đan thai. Phía dưới chủ yếu xem ta luyện chế HBinh!

Hai tay hắn không ngừng kết các loại ấn quyết phiền phức, từng đạo từng đạo chân hỏa từ trên trận pháp xì ra, như Hỏa Long từ trong song chưởng của hắn khống chế, thỉnh thoảng hướng về chỗ Huyền Binh cùng lò luyện đan phụt lên. Đặc biệt ở trận pháp bên phải, chân hỏa như sóng biển bao vây lấy một đoàn chất lỏng ở giữa không trung.

Tư tư!

Bên trong chất lỏng không ngừng truyền ra tiếng sôi trào, ba người đều biết là đang thiêu đốt tạp chất trong đó. Lý Vân Tiêu đối với tiết tấu cùng động tác khống chế tinh tế, đã triệt để chinh phục nhãn cầu của ba người, mỗi một động tác đều giống như nghệ thuật tuyệt diệu, chấn động lòng người.

Lý Vân Tiêu đột nhiên lóe lên, quát một tiếng! Tạp chất trong chất lỏng tựa hồ đã thiêu đến gần đủ rồi, âm thanh càng ngày càng nhỏ. Ở mặt ngoài quả cầu dịch bắt đầu lưu chuyển từng đạo từng đạo hoa văn màu đen, chậm rãi, màu đen khuếch tán càng lúc càng lớn, toàn bộ quả cầu biến thành một đoàn mực nước, ở trong hư không không ngừng biến hóa hình thái.

– Đây là... Tinh thiết bản nguyên!

Con ngươi của Trương Thanh Phàm mở lớn, không nhịn được thất thanh hô lên. Lập tức phát hiện mình thất thố, vội vàng che miệng lại, vẻ hoảng sợ trong mắt càng tăng.

Hai người khác vừa nghe, thân thể cũng chấn động, không thể tin tưởng nhìn đoàn mực nước không ngừng biến hóa trên không trung kia, chỉ là lưu động càng ngày càng chậm, thật giống như sắp ngưng tụ.

– Thuật Luyện Sư một cấp nên đàng hoàng sử dụng vật liệu cấp một, như vậy mới có thể sâu sắc lý giải cấu tạo của các nguyên liệu, mặc dù chỉ là tinh thiết bình thường, ở thời điểm ngươi có thể đề luyện ra bản nguyên, cũng có thể dùng để chế tạo Huyền Binh!

Lý Vân Tiêu lạnh lùng giải thích, hiện tại hắn cũng không dám nói nhiều, trên mặt bắt đầu hiện ra vẻ trắng bệch, tinh khí thần hao tổn cực kỳ khổng lồ! Hắn lấy ra một khối khoáng thạch màu tím, trực tiếp vùi vào trong đoàn mực nước kia, chính là Tử Dương Thạch từ chỗ Mộng Bạch mặt dày thu lại kia.

Xì xì!

Sau khi Tử Dương Thạch bay vào, thanh âm xì xì không dứt bên tai, đoàn đoàn sương mù màu tím nhanh chóng bốc hơi lên, tràn ngập cả Thuật Luyện thất. Nhưng ba người đều là Thuật Luyện Sư hồn lực cực cường, chút sương ấy căn bản không ảnh hưởng thị lực của bọn họ, từng cái từng cái mắt mở tròn vo, nhìn chằm chằm đoàn tinh thiết bản nguyên kia.

Ngoại trừ Cổ Vinh ra, Trương Thanh Phàm cùng Hứa Hàn đều có thể thấy rõ ràng tình trạng của Tử Dương Thạch trong tinh thiết bản nguyên. Mắt thấy đám chất lỏng kia đang dần dần tố hình, mặt ngoài không còn lưu chuyển bất định, mà là dần dần vững chắc, hai người không khỏi sốt sắng lên, hai tay đổ mồ hôi lạnh, xiêm y sớm đã ướt đẫm, thậm chí so với mình luyện chế còn mệt hơn rất nhiều.

Lý Vân Tiêu cũng tập trung tinh thần, hít một hơi thật sâu, đem trọc khí trong cơ thể nhẹ nhàng phun ra, quát một tiếng.

– Ngưng!

Trong tay hắn phóng ra nguyên lực, tần suất hai tay trong nháy mắt tăng cao mấy lần, từng đạo từng đạo pháp quyết tựa hồ là đồng thời đánh ra, bay vào trong tinh thiết bản nguyên. Tinh thiết màu đen trạng thái lỏng kia ở trên không trung kịch liệt xoay tròn, dần dần kéo dài, tạo thành dáng dấp một thanh trọng kiếm, càng ngày càng thành hình.

Uống!

Lý Vân Tiêu quát lên một tiếng lớn, năm ngón tay như trảo, đột nhiên đánh về trọng kiếm kia.

Ầm!

Trên thân kiếm phát sinh một tiếng ầm ầm, trực tiếp từ trên trận pháp va chạm bay ra ngoài, tranh… cắm vào trên vách tường ở trong phòng. Cả thanh kiếm đen thui, gần giống như một thiết côn, hơn nữa dĩ nhiên không có khai phong!

Ngay ở thời điểm ba người ngạc nhiên, động tác của Lý Vân Tiêu lần thứ hai bay lượn lên, chưởng chưởng như hồ điệp phi vũ, vỗ vào trên lò luyện đan.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

...

Ầm ầm không ngừng bên tai, lò luyện đan chịu đến chấn động to lớn, bắt đầu trở nên loạng choạng, rung động dữ dội lên. Nắp càng không ngừng đánh thân đỉnh, ồn ào không ngớt.

Ầm!

Cuối cùng song chưởng của Lý Vân Tiêu cùng xuất hiện, đột nhiên đập vào trên thân lò luyện đan. Một tiếng nổ vang, nắp lò luyện đan trong nháy mắt bị chấn động đến vỡ nát thành năm mảnh, bay ra ngoài.

Một luồng khí mịt mờ lượn lờ bay lên, ba người đột nhiên hít sâu một hơi, nhất thời cảm thấy trong đầu một mảnh thanh minh thoải mái, toàn bộ căng thẳng uể oải bởi vì ở trong quá trình quan sát mà sinh, nhất thời quét đi sạch sành sanh.

Hô!

Lý Vân Tiêu thở phào, cả người tựa như hoàn toàn bị lấy sạch, uể oải hạ xuống, sắc mặt càng là trắng xám, dị thường khó coi.

Cổ Vinh trước hết phản ứng lại, vội vàng tiến lên nâng Lý Vân Tiêu, đưa tới một viên đan dược.

– Vân thiếu, chậm một chút, chậm một chút.

Lý Vân Tiêu mở ra chiếc lọ đan dược mà Cổ Vinh đưa qua, kéo nắp bình vừa ngửi, nhất thời ném ra ngoài, cau mày nói:

– Thanh Tâm Dưỡng Hồn Đan độ tinh khiết thấp như vậy, nuôi sủng vật còn tạm được, là người có thể ăn sao?

Vẻ mặt Cổ Vinh đưa đám nhìn chỗ đan dược bị ném, muốn tự tử cũng có. Thanh Tâm Dưỡng Hồn Đan này là bảo bối mà Thuật Luyện Sư thích nhất, là cấp hai, hắn tiêu tốn giá cao mới mua được. Tùy tiện một hạt cũng đáng giá thiên kim, dĩ nhiên bị Lý Vân Tiêu tiện tay ném xuống.

– Vân Tiêu đại sư, ta có độ tinh khiết cao hơn!

Trương Thanh Phàm vội vàng lấy ra một đống lớn đan dược, hai tay đưa tới, dáng vẻ khiêm cung, không khác những Thuật Luyện học đồ ở bên ngoài.

Hứa Hàn cũng chạy tới, vội vàng đem thứ tốt trên người lấy ra.

– Ta cũng có, Vô Nhai Linh Quả có thể khôi phục nguyên khí, Dưỡng Hồn Đích Đà La Hoa, Túy Tiên Dục Tử Bạch Hạc Huyễn Đan...

Hắn từng cái đề cử lên, thật giống như chỉ lo Lý Vân Tiêu không nể mặt mũi, không chịu ăn vật của hắn.

Lý Vân Tiêu cau mày nói:

– Bạch Hạc Huyễn Đan? Này không phải xuân dược sao?

– A?

Hứa Hàn sững sờ, nét mặt già nua đỏ chót, lúng túng nói:

– Ngạch, khặc khặc, đây là cho Trương lão dùng.

Sắc mặt Trương Thanh Phàm tái xanh, nổi giận nói:

– Hứa Hàn, ngươi nói rõ cho ta, là Trương lão nào!

Lý Vân Tiêu cầm lấy Bạch Hạc Huyễn Đan, ở dưới ba người trợn mắt ngoác mồm trực tiếp vứt vào trong miệng.

– Liền cái này đi, những thứ khác đều là đồ bỏ đi, còn không bằng ta tự mình tọa thiền mấy phút khôi phục.

– Chuyện này...

Cổ Vinh đầu đầy mồ hôi lạnh.

– Vân thiếu, vừa nãy ngươi ăn chính là xuân dược cấp hai a, không có sao chứ...

Hứa Hàn biến sắc, vội vàng nói:

– Mau mau mang Vân Tiêu đại sư đến trong phòng ta. Cổ Vinh, gọi tới hết thảy nữ phục vụ trong công hội, để Vân Tiêu đại sư chọn!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.