Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 701: Mỗi người đi một ngả (1)



Hắn nhìn dáng vẻ của Tiền Vô Địch, tuy rằng vẫn là nhất tinh Vũ hoàng, nhưng trên khí chất đã xảy ra thay đổi cực lớn, tựa hồ hơi khiến người ta khó có thể nhìn thấu.

- Ngươi làm sao?

Lý Vân Tiêu cười nói:

- Có thể lĩnh ngộ toàn bộ vũ ý Thất túc cảnh không?

Toàn bộ vũ ý Thất túc cảnh!

Lần này tất cả mọi người đều khiếp sợ, lập tức rõ ràng cùng Lý Vân Tiêu trao đổi là vật gì!

Trương Hàm Chiết cũng giật mình, chẳng trách sau khi Tiền Vô Địch bế quan ra ngoài, tuy rằng tu vi không có tăng cường, nhưng khí thế cả người liền hoàn toàn khác nhau, thật giống như ở vào trong sương mù mông lung, khiến người ta khó có thể thấy rõ.

Thanh La cũng giật nảy cả mình, không nghĩ tới trên người Lý Vân Tiêu lại có thứ này!

Thất túc đạo quả đối với bọn họ mà nói ý nghĩa không lớn, nhưng đối với Đại tông phái có tiền có thế, vì bồi dưỡng đệ tử tinh anh trong môn phái, là thu thập không ngừng nghỉ. Hơn nữa Thương Minh đại hội sắp tới, đều là người trẻ tuổi tham gia. Trong đồng lứa trẻ tuổi, có thể có tu vi Vũ hoàng cũng đã là đỉnh cấp.

Chẳng trách Lý Vân Tiêu mở ra giá trên trời, Tiền Vô Địch cũng có thể tiếp thu.

Ánh mắt nàng nhìn Lý Vân Tiêu lần thứ hai trở nên phức tạp, nội tâm càng tin tưởng hắn là biểu đệ của Lệ Hoa Trì, bằng không một thiếu niên tên cũng chưa biết, trên người nơi nào sẽ có nhiều bảo vật như thế.

Tiền Vô Địch lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, ngạo nghễ nói:

- Này liền không cần ngươi bận tâm. Rất chờ mong ở Dương thành nhìn thấy ngươi. Nếu như ta không đoán sai, ngươi là dự định đại biểu Thiên Nguyên thương hội ra trận.

Thấy Lý Vân Tiêu không có phủ nhận, trong ánh mắt hắn lộ ra một tia hưng phấn nói:

- Rất tốt. Đến thời điểm ta sẽ xác minh lời nói ngày hôm nay, đem đế giầy giẫm trên mặt ngươi!

Lý Vân Tiêu khẽ mỉm cười nói:

- Không bằng chúng ta đánh cuộc, cũng không chơi nhiều, liền chơi 1 tỉ trung phẩm nguyên thạch, làm sao?

Chi!

Dù là tài chủ như Tiền Vô Địch, cũng hít vào ngụm khí lạnh, trong mắt hàn mang lấp loé nói:

- Đến thời điểm ngươi chết trong tay ta, nguyên thạch này ta tìm ai lấy?

Lý Vân Tiêu cười nói:

- Đừng quên, ngươi còn thiếu ta 11 ức. Nếu như ta thua, ngươi liền không cần trả lại.

Trong lòng Tiền Vô Địch hơi động, miệng đã nghĩ đồng ý. Dù sao 1 tỉ trung phẩm nguyên thạch, hắn cũng không phải tùy ý có thể lấy ra được. Nhưng nghĩ tới ở trong Tu Di Sơn, lúc đó Lý Vân Tiêu bất quá là Vũ vương, nhưng thực lực có thể so với Vũ hoàng, nội tâm hắn lưu lại ấn tượng cực sâu.

Hiện tại tu vi của Lý Vân Tiêu đã xung kích đến tam tinh Vũ tông, hơn nữa là trình độ đỉnh cao, tùy thời có thể đột phá đến tứ tinh. Vậy hiện tại sức chiến đấu của hắn đến cùng làm sao, căn bản là ẩn số.

Nguyên bản Tiền Vô Địch tràn đầy tự tin, lần này trái lại do dự.

Một bên Trương Hàm Chiết cảm thấy bầu không khí có chút không đúng, cau mày nói:

- Công tử, lấy thực lực của ngươi có gì không thể?

Trên mặt Tiền Vô Địch hơi đỏ lên, hướng Lý Vân Tiêu ngạo thị nói:

- Được! Ta liền đáp ứng ngươi, liền đánh cược 1 tỉ trung phẩm nguyên thạch!

Lý Vân Tiêu mặt mày hớn hở, liên tục tán thưởng nói:

- Vô Địch công tử, rất chờ mong a. Nhất định phải hảo hảo tu luyện, nghe nói hai quyển công pháp mạnh nhất của Kim Tiền Bang, chia làm Diệu Nhật bảo quyển cùng Phá Nguyệt bảo quyển. Năm đó thúc thúc ngươi Tiền Vô Lai dựa vào hai quyển bảo điển này, ở trên Thiên địa Phong Vân bảng đại triển thần uy, xếp hạng hai mươi hai, thiên hạ kính ngưỡng.

Tiền Vô Địch hơi thay đổi sắc mặt, hừ nhẹ một tiếng, không tỏ rõ ý kiến.

Tiền Vô Lai chính là đệ nhất cao thủ của Kim Tiền Bang bọn họ, thiên phú cực cao, hơn nữa tiếng tăm rất lớn.

Nguyên bản vị trí Kim Tiền thương hội hội trưởng chính là hắn, năm đó hùng tâm bừng bừng đi tham gia bài vị chiến, sau khi trở về liền không nói tiếng nào, trực tiếp ẩn cư, đồng thời thề nếu như không có đại thành, tuyệt không xuất quan.

Để Kim Tiền Bang trực tiếp thiếu một cường giả tối đỉnh, người người nói về việc này, đều là buồn bực không thôi. Mà phụ thân của Tiền Vô Địch Tiền Vô Sinh, thì lại lượm cái món hời lớn làm hội trưởng.

Trương Hàm Chiết thẳng thắn thở dài nói:

- Có thể học được Diệu Nhật cùng Phá Nguyệt bảo quyển, cũng chỉ có Vô Lai đại nhân mà thôi. Năm đó….

Hắn dừng lại một chút, sau đó than thở:

- Năm đó Phá Nguyệt bảo quyển được Vô Lai đại nhân mang ở trên người, hơn nữa nghe nói bị người cướp đoạt.

- A, ha, ha ha.

Lý Vân Tiêu cười gượng mấy lần, trên trán xuất mồ hôi hột, nói:

- Ai thất đức như vậy, cướp bảo quyển vũ kỹ của người ta.

Tiền Vô Địch lãnh đạm nói:

- Này vốn là tân bí của tông môn, nhưng đã nhiều năm như vậy, người biết cũng không ít. Nói ra không sao, còn người cướp đi kia….

Hắn ngừng một chút nói:

- Ta cũng không biết là ai. Thúc phụ chưa từng nói. Có thể là hắn muốn tự mình đi đoạt lại.

Trương Hàm Chiết than thở:

- Nào có dễ dàng như vậy, có thể từ trong tay Vô Lai đại nhân cướp đi đồ vật, chí ít cũng là tồn tại xếp hạng thứ hai mươi trên Thiên địa Phong Vân bảng.

- Thiên địa Phong Vân bảng!

Trong mắt Tiền Vô Địch loé ra một tia tinh mang, lộ ra vẻ cực kỳ ngóng trông.

- Khái khái!

Lý Vân Tiêu ho khan hai câu nói:

- Khụ khụ hình như hơi xa chủ đề chính a, Vô Địch công tử nhớ nhất định phải tới a.

Hắn bây giờ nhìn Tiền Vô Địch, kia là một ngọn núi nguyên thạch a. Hai mươi mốt ức, đầy đủ hắn tu luyện tới Vũ tông đỉnh cao!

- Hừ!

Tiền Vô Địch tức giận hừ một tiếng, vô cùng phản cảm loại ánh mắt kia của Lý Vân Tiêu xem mình.

Đột nhiên tất cả mọi người đều là trong lòng hơi động, hết thảy ngẩng đầu lên nhìn bốn phía, chỉ thấy lượng lớn Ngũ hành Phệ Linh Thử bắt đầu cáu kỉnh, tất cả đều hướng về một phương hướng nhanh chóng lao đi, Linh thử đầy trời phô thiên cái địa bay đi.

- Vân Tiêu đại ca!

Diệp Phàm đột nhiên kêu lên, khuôn mặt lộ ra vẻ quái lạ cùng lo lắng, không ngừng ra hiệu.

Lý Vân Tiêu tâm thần tập trung cao độ, lập tức hiểu ý.

Diệp Phàm lộ ra bộ dáng lo lắng, cũng chỉ có cảm ứng được Cửu Thiên Đỉnh mới có thể như vậy, chỉ là người ở đây quá nhiều không cách nào nói, ngay cả truyền âm cũng không dám, sợ bị bắt được, vậy thì chết chắc rồi.

Lý Vân Tiêu liếc mắt nhìn những linh thử cấp tốc bay đi kia nói:

- Những linh thử này đến quái lạ, đi cũng quái lạ, tất nhiên có nguyên nhân. Vô Địch huynh, có hứng thú đi nhìn không?

Tiền Vô Địch lộ ra vẻ do dự, hắn vừa nuốt vào Thất túc đạo quả, một lòng muốn bế quan tu luyện.

Thanh La chẳng biết lúc nào rốt cục phá tan ấn ký màu bạc trên yết hầu, nói ra lời, tựa hồ ức chế quá lâu, một hơi liên thanh nói:

- Không đi! Ta đột nhiên nhớ tới trong tông môn còn có chuyện rất trọng yếu phải xử lý, liền như vậy cáo từ. Núi không chuyển nước chuyển, chư vị sau này còn gặp lại!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.