Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 703: Hồn nô



Trương Thiệu Thiên há miệng rộng, trên mặt tất cả đều là vẻ thất vọng, trơ mắt nhìn biến hóa sắp kết thúc. Trên gương mặt màu xanh hiện ra ánh vàng cũng bắt đầu lui trở lại.

Một tên sư đệ trong mắt loé ra vẻ đố kị nói:

- Đại sư huynh không cần lo lắng, trên yêu nguyên này còn có nhiều cường giả như vậy, lại trảo hai Vũ Tôn ném vào, nhất định có thể thăng cấp.

- Ừm.

Trương Thiệu Thiên nhìn trên trần nhà, trên mặt khôi phục yên tĩnh nói:

- Xác thực, lại có thêm hai Vũ Tôn, khẳng định là không thành vấn đề. Đúng không, sư đệ?

Người sư đệ kia sững sờ, cảm thấy Trương Thiệu Thiên có gì đó không đúng. Hắn ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy một đôi mắt tầng tầng sát cơ.

- Đại sư huynh, ngươi...

Hắn sợ hãi quát to một tiếng, liền cảm thấy trên cổ mình đau xót, ngón tay của Trương Thiệu Thiên đã cắm vào. Đồng thời lấy tư thế sét đánh không kịp bưng tai điểm về phía yết hầu một gã sư đệ khác, người sư đệ kia cũng sửng sốt, trực tiếp chịu khổ độc thủ.

Chi!

Còn dư lại hai người, trong nháy mắt cả người rét run, vội vàng liền lùi mấy bước, toàn thân cảnh giác, một người cả giận nói:

- Đại sư huynh, ngươi làm cái gì?

Trương thiệu Thiên thở dài nói:

- Hai vị sư đệ đừng sợ, đã đủ rồi.

Hắn đánh một cái quyết ấn vào khuôn mặt màu xanh trên trần nhà, ánh sáng xanh lục lần thứ hai xông ra, đem hồn phách hai tên sư đệ hút vào.

Trương Thiệu Thiên nói:

- Hồn Nô lập tức liền muốn tiến hóa thành công, ta thực sự là chờ không được. Hai vị sư đệ, đồ vật cùng với Hồn Nô trên người hai người này, liền quy các ngươi. Việc vừa nãy, ta tin tưởng trí nhớ của hai vị sẽ không quá tốt.

Hai tên sư đệ sắc mặt trắng bệch, nhìn đồng bạn mới vừa rồi còn cùng nhau chiến đấu, chỉ cảm thấy cả người rét run.

Bất quá bọn hắn đều là người tài ba trong hình thức huấn luyện tàn khốc tiếp tục sinh sống của Phệ Hồn tộc, sau khi ngắn ngủi bi thống, liền lập tức khôi phục một mặt lạnh lẽo.

Người kia ai thán nói:

- Hai vị sư đệ thiên phú hơn người, tiền đồ vô lượng, không nghĩ tới lần thứ nhất đi ra chấp hành nhiệm vụ, sẽ chết ở trong tay kẻ địch.

Người bên phải kia cũng tiếc hận nói:

- Người ai không chết, hai vị sư đệ cũng coi như là chết có ý nghĩa. Chúng ta không nên khổ sở, hẳn là hóa đau thương thành lực lượng, ở dưới Đại sư huynh dẫn dắt hoàn thành nhiệm vụ viên mãn.

Sau khi hai người nói xong, liền hai bên trái phải xông lên, đem đồ vật trên hai cỗ thi thể cướp đoạt sạch. Đặc biệt Hồn Nô của hai người kia, nếu để cho Hồn Nô mình nuốt chửng, hiệu quả so với nuốt chửng vũ giả còn mạnh hơn rất nhiều.

Trương Thiệu Thiên lạnh lạnh nhìn bọn họ một chút, phát sinh một tiếng hừ lạnh, liền chú ý Hồn Nô trên trần nhà tiến hóa.

Ở sau khi nuốt chửng hai tên Vũ Tôn, khuôn mặt màu xanh lần thứ hai phát sinh biến hóa, nguyên bản điểm sáng màu vàng sắp tán đi lần thứ hai nổi lên, như ánh sao đầy trời. Khuôn mặt đang không ngừng gào lên, có vẻ hơi thống khổ, cũng từ từ chuyển hóa thành màu vàng, ánh mắt xanh thăm thẳm cũng có vẻ bắt đầu ác liệt, hóa thành ánh vàng.

- Ha ha, quả nhiên lên cấp. Ha ha, ha ha ha!

Trương Thiệu Thiên áp chế không nổi mừng như điên, có chút thất thố cười to.

Sau khi khuôn mặt biến ảo thành màu vàng, trong mắt hàn quang điểm điểm, nhìn chằm chằm Trương Thiệu Thiên một chút, liền há miệng vọt xuống tới, tựa hồ muốn nuốt chửng chủ nhân.

Trương Thiệu Thiên không để ý lắm, vẫn như cũ cười thập phần vui vẻ, liên tục tán thưởng nói:

- Không tệ, quả nhiên là cấp chín. Một khi Hồn Nô thăng cấp cấp chín, sẽ sản sinh linh trí của mình, linh trí càng cao chứng minh càng cường đại, dáng vẻ ngươi hung mãnh ta rất yêu thích.

Âm thanh hắn đột nhiên lạnh lẽo, hừ nói:

- Bất quá Hồn Nô trước sau là Hồn Nô, nếu là nô, liền hảo hảo thủ bản phận của mình!

Trương Thiệu Thiên không có một chút động tác nào, chỉ bất quá hơi suy nghĩ, Hồn Nô màu vàng nhất thời con ngươi vặn vẹo, ở trước mặt hắn kêu rên liên hồi, không ngừng kêu rên cầu xin tha thứ.

- Hừ, hiện tại đã biết rõ chứ?

Trương Thiệu Thiên lấy ra Phệ Hồn phiên, hướng về trên người Hồn Nô quét tới. Hồn Nô kêu thảm một tiếng, liền bị hút vào trong phiên.

- Chúc mừng Đại sư huynh luyện thành Hồn Nô cấp chín, trở lại tông môn liền có thể lên cấp trưởng lão!

Hai tên sư đệ đồng thời tiến lên nịnh hót.

Trương Thiệu Thiên tâm tình thật tốt nói:

- Các ngươi sau đó liền chuyên tâm theo ta đi, ta sẽ không bạc đãi các ngươi! Hồn Nô này vừa thăng lên cấp chín, còn yếu vô cùng, cũng cần đại lượng đồ bổ đến tẩm bổ một thoáng. Yêu nguyên quả thực chính là Thiên Đường a! Ha ha!

Hai sư đệ khác đồng thời xin thề cống hiến cho, nhưng nội tâm là từng cái từng cái buồn khổ không ngớt.

Vốn cho là Hồn Nô của hắn lên cấp chín, sẽ đến phiên mình sảng khoái, kết quả còn nói rất yếu, muốn bổ dưỡng. Xem ra đi theo bên người người này, là đừng nghĩ ăn được thịt cá, chỉ có thể kiếm chút tàn canh đồ thừa ăn. Bất quá hai người đạt được Hồn Nô của hai gã sư đệ khác, cũng là được lợi không ít, không có gì oán giận.

Một tên sư đệ trong đó nói:

- Đại sư huynh, hiện tại chúng ta đuổi theo Kim Tiền Bang hay là truy mấy cá lọt lưới từ trên U Minh chiến hạm xuống?

Trương Thiệu Thiên vừa nghe, trong ánh mắt lập tức lướt qua hàn quang, quả quyết nói:

- Truy cá lọt lưới! Trên người tiểu tử kia bảo bối quá nhiều, đặc biệt là Tử đỉnh kia, đã vượt qua lý giải của ta đối với huyền khí cấp chín, chí ít cũng là huyền khí cấp chín đỉnh cao!

- Chi! Cấp chín đỉnh cao!

Hai người khác đều giật nảy cả mình, ngơ ngác nhìn nhau.

Toàn bộ đại lục, ngoại trừ Cửu Thiên Đỉnh, huyền khí cường đại nhất là cấp chín đỉnh cao, cũng cực kỳ ít ỏi. Phệ Hồn tộc bọn họ chỉ có một kiện ở trong tay Tông chủ, nhân vật cấp bậc bọn họ chỉ vẻn vẹn là nghe nói qua mà thôi.

Sắc mặt Trương Thiệu Thiên hàn quang càng ngày càng mạnh mẽ, kích động nói:

- Ngoại trừ Tử đỉnh kia ra, các ngươi cũng nhìn thấy, cũng không có thiếu bảo bối cấp chín. Những cái kia tất cả đều quy các ngươi. Chỉ cần trung tâm theo ta, ta chắc chắn sẽ không bạc đãi các ngươi!

- Đa tạ Đại sư huynh!

Hai người vội vàng đại hỉ bái tạ.

Trương Thiệu Thiên lấy ra một cái vòng tròn hình tiểu cầu, vung lên không trung, vỗ vào mấy cái quyết ấn.

Trên tiểu cầu bắn ra từng đạo từng đạo ánh sáng, ở bốn phía hiện ra các loại cảnh tượng, không ngừng tản ra mở rộng, dĩ nhiên là một loại hình chiếu toàn cảnh.

- Tuy rằng Yêu nguyên rộng lớn vô biên, nhưng ở trong Tây Vực vẫn không có đồ vật Phệ Hồn tộc ta nắm giữ không được.

Trương Thiệu Thiên không ngừng xoay tròn tiểu cầu, tràng cảnh toàn bộ yêu nguyên ở trước mặt bọn họ từng cái thoáng hiện đi qua, ở trong ánh sáng hình chiếu, hiện ra một mảnh sương mù hơi nước, linh khí bức người, cùng những nơi khác sai biệt rất lớn.

Hắn chỉ vào nơi hơi nước mê man kia nói:

- Nơi này hẳn là Vạn Cổ Trường Thanh thụ biến ảo ra Thủy Nguyệt kính hoa, thiếu niên kia khẳng định là theo người Tứ Cực môn đi tới chỗ này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.