Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 75: Người yêu của Lạc Vân Thường (1)




Rào!

Tất cả mọi người đều là một trận ồ lên, đại vương tử dĩ nhiên ở trước mặt mọi người cầu hôn, hơn nữa là quỳ xuống một chân. Tần Dương bất luận tướng mạo hay là thực lực, đều là nhân tuyển tốt nhất, tuy rằng không sánh bằng Lạc Vân Thường, nhưng ở toàn bộ Thiên Thủy quốc, nam tử có thể vượt qua hắn thực là không nhiều. Hơn nữa hắn là vương tử cao quý, dĩ nhiên thả xuống tư thái như vậy.

Hắn quỳ cầu hôn như vậy, nhất thời không biết nát bao nhiêu trái tim khuê nữ...

Lạc Vân Thường cũng đột nhiên dại ra, nàng bỗng biến sắc, nguyên lực trong tay hơi cổ động, nhất thời một luồng lực vô hình đem Tần Dương thác lên, lạnh giọng nói:

– Đại vương tử, ngươi lại làm càn như vậy, đừng trách Vân Thường trở mặt!

Tần Dương hoàn toàn biến sắc, chỉ cảm thấy khó có thể tin tưởng được, mình cũng làm đến trình độ này, lại vẫn bị đối phương từ chối, hắn có chút thất thố, cả giận nói:

– Vân Thường, ta biết mình không xứng với ngươi! Thế nhưng tại Thiên Thủy quốc, ngoại trừ Tần Dương ta ra, sẽ không có người xứng đáng với ngươi.

Hai mắt của Lạc Vân Thường hơi lạnh lẽo, lạnh lùng nói:

– Đại vương tử, ngươi thất thố rồi!

Trong đôi mắt Tần Dương tuôn ra tức giận, tê thanh nói:

– Ngươi có phải là có người trong lòng? Hắn là ai, nói cho ta! Ta muốn cùng hắn quyết đấu!

– Người trong lòng?

Lạc Vân Thường sững sờ, lập tức trầm mặc lên.

Toàn bộ phòng yến hội hoàn toàn yên tĩnh, tất cả mọi người đều ngừng thở, không dám nói một tiếng. Quốc vương Tần Chính cũng là hai mắt ngưng tụ, ánh mắt vẩn đục hơi có chút trong suốt lên.

– Quả nhiên, hắn đến cùng là ai!

Tần Dương cười thảm một tiếng, cả giận nói:

– Nếu như có thể vượt qua ta, ta liền tâm phục khẩu phục!

Tất cả mọi người đều vểnh tai lên lắng nghe, đều rất muốn biết, người yêu của mỹ nữ lãnh ngạo đệ nhất vương quốc này đến cùng là ai.

Lý Vân Tiêu cũng ngừng chén rượu ở trong tay, như có hứng thú nhìn Lạc Vân Thường, thầm nghĩ không biết vị cao nhân nào bắt được phương tâm mỹ nhân như vậy.

Sắc mặt Lạc Vân Thường đột nhiên trở nên hơi cô đơn lên, ánh mắt nàng khẽ nâng lên, tựa hồ hướng về phương xa vô tận, một màn chôn giấu ở nơi sâu xa trong đáy lòng mười lăm năm trước bỗng hiện lên ở trong đầu...

Khi đó nàng chỉ là một bé gái năm tuổi, căn bản không biết tình yêu là gì, không buồn không lo ở trên đỉnh núi Thần Tiêu cung ngày qua ngày tu luyện.

Nàng vẫn cảm thấy thiên phú của mình cũng không phải rất tốt, chí ít ở trong rất nhiều đồng bạn đều mạnh hơn nàng. Nhưng nàng chưa từng không vui, hơn nữa không biết tại sao, muốn so với bọn tỷ muội càng được sư phụ sủng ái. Nàng cứ sinh hoạt có quy luật như vậy, từ sáng đến tối tu luyện, cho rằng cả đời này sẽ qua như vậy.

Có một lần, sau khi sư phụ xuống núi lại trở về, liền phảng phất biến thành người khác, cả ngày nổi nóng. Sư phụ hòa ái dễ gần, lãnh diễm thanh lệ kia trở nên đa sầu đa cảm, làm việc bắt đầu ác liệt, đối với các nàng quản giáo cùng tu luyện cũng càng ngày càng bất mãn, thường thường là nổi nóng, ngay cả nàng được sư phụ sủng ái nhất, cũng không ít bị trách phạt.

Khi đó nàng thường thường nghe thấy sư phụ nghiến răng nghiến lợi ghi nhớ tên của một người, nàng vô cùng ngây thơ nghĩ đến, là ai đem sư phụ tức giận đến khóc lớn, sau đó chờ nàng có thực lực nhất định phải mạnh mẽ đến đánh người kia một trận.

Nàng nhớ tới cái tên đó, gọi “Cổ Phi Dương”.

Có một ngày nàng mới vừa tu luyện xong, nghe thấy bên ngoài nhiệt nhiệt nháo nháo, thật giống như đến rất nhiều người.

Trên Tuyết sơn ngoại trừ sư phụ cùng sư tỷ muội ra, đồng môn trên các phong khác cũng tới, từ trước tới nay chưa từng gặp qua nam tử, nhưng lần này, nàng nhìn thấy hơn mười tên nam tử, còn mang theo không ít tùy tùng, ở trong phòng tiếp khách, cùng sư phụ đang thương thảo chuyện gì.

Nàng cảm thấy hết sức tò mò, liền trốn ở một góc trong phòng tiếp khách, lén lút nghe lén.

– Thần Tiêu lệnh ra, ai dám không từ! Khúc Cung chủ triệu tập chúng ta đến đây, một câu nói là được, không cần làm lễ lớn như vậy!

Phù Kỳ Thủy ở trong sãnh đường chắp tay nói, hiển nhiên đối với Khúc Hồng Nhan vô cùng tôn kính.

Khúc Hồng Nhan một bộ Thanh Y, thăm thẳm ngồi ở trên bảo tọa Cung chủ, khoát tay áo một cái, nhẹ giọng nói:

– Cửu Ngũ Chí Tôn Đan chính là đan dược cấp chín cao cấp nhất thiên hạ, bên trong ẩn chứa thiên địa pháp tắc, cách luyện chế từ lâu đã thất truyền. Trong thần cung chúng ta cũng hiếm hoi còn sót lại chừng mười hạt, lần này cầu chư vị tới trợ thủ, cũng chỉ có đan dược này mới lấy ra được. Mặc dù là Cửu Thiên Vũ Đế, sau khi dùng cũng giúp ích rất lớn.

Mục Dương Húc đứng lên nói:

– Khúc Cung chủ quá khách khí, có điều hiện nay ta đang tu luyện đến bình cảnh, có Cửu Ngũ Chí Tôn Đan này tất nhiên có thể thành công đột phá, vậy ta sẽ không khách khí. Ngoại trừ lần này đối phó Cổ Phi Dương ra, sau này nếu như Cung chủ có dặn dò, Mục Dương Húc ta không dám không theo.

Loan Quân Hạo tay vuốt chòm râu, khẽ cười nói:

– Vì đối phó Cổ Phi Dương, Khúc Cung chủ dĩ nhiên cam lòng lấy mười viên Cửu Ngũ Chí Tôn Đan, không khỏi cũng quá đề cao Cổ Phi Dương này a.

Không Nguyên Khôi nói:

– Loan Quân Hạo, ngươi chớ có khinh thường. Lần này trên Thiên Địa Phong Vân bảng, Cổ Phi Dương xếp hạng thứ ba, thực lực không phải chúng ta có thể chống lại.

Trong mắt Loan Quân Hạo lộ ra một tia miệt thị, hừ lạnh nói:

– Lần này xếp hạng Thiên Địa Phong Vân bảng, ta vừa lúc bế quan tu luyện một thần thông vô cùng lợi hại, cho nên mới bỏ qua. Hiện tại vừa vặn thần thông đại thành, đang lo không ai kiểm nghiệm một hồi đây này.

Không Nguyên Khôi lạnh lùng nói:

– Nói như vậy, đợi lát nữa Cổ Phi Dương đến, một mình ngươi liền đầy đủ ứng phó rồi?

Loan Quân Hạo đánh cái ha ha.

– Tận lực đi, có điều vẫn là mọi người cùng nhau ra tay càng bảo hiểm.

Trần Phi Chu kinh ngạc nói:

– Loan Quân Hạo, ngươi đến tột cùng luyện thần thông cỡ nào, dĩ nhiên có lòng tin một mình đấu với Cổ Phi Dương?

Loan Quân Hạo cười không nói, ở dưới ánh mắt mọi người nhìn chằm chằm, lúc này mới cười nói:

– Không biết chư vị có từng nghe nói qua Hằng Hà Đại Thủ Ấn?

– Hằng Hà Đại Thủ Ấn! Trong lòng mọi người đều chấn động, Trần Phi Chu nhất thời nghiêm nghị nói:

– Chẳng lẽ là vạn năm trước đây đại lục đệ nhất nhân, Hằng Hà Vũ Đế Hằng Hà Đại Thủ Ấn?

Trong đôi mắt Loan Quân Hạo bắn mạnh ra một đạo hàn quang, tràn đầy tự tin nói:

– Không sai, chính là đỉnh cao võ kỹ của Hằng Hà Vũ Đế! Đừng nói là Cổ Phi Dương, coi như là Bá Thiên Vũ Đế Vu Trường Không đến, ở dưới Hằng Hà Đại Thủ Ấn của ta, Bất Diệt Kim Thân của hắn cũng phải nát tan!

– Ha ha…

Tư Trần Hải cất tiếng cười to nói:

– Nguyên bản ta còn có chút bận tâm, hiện tại Quân Hạo huynh luyện thành Hằng Hà Đại Thủ Ấn, tại hạ bất tài, cũng ở trước đây không lâu từ trong một di tích cổ tìm được một thanh cấp chín Huyền Binh Luân Hồi Thương, phối hợp Bách Chiến thương pháp của ta, cũng là thần cản giết thần, ma chặn đồ ma!