Vạn Cổ Chí Tôn

Chương 820: Mạc đại sư



Đệ tử kia sắc mặt do dự, rốt cục ném túi trữ vật trở về, hừ lạnh nói:

- Các ngươi xem ta là nguwofi thế nào? Gia sư nói không gặp là không gặp.

Lý Vân Tiêu thật sự nhìn không được, đem thần thức tản ra, tìm kiếm hậu viện, lập tức nhìn thoáng qua hậu viện, trong hậu viện có một đại đỉnh màu xanh, tản mát ra nhiệt lượng ấm áp, hiển nhiên vừa mới sử dụng không lâu, dĩ nhiên là bát giai huyền khí.

Mặc dù chỉ miễn cưỡng đạt tới bát giai, nhưng thật sự là bát giai không thể nghi ngờ. Trong nội tâm Lý Vân Tiêu khẽ động, hắn vừa vặn thiếu một đại đỉnh bát giai, nếu như Cẩn Huyên không cho hắn, nghĩ biện pháp thu cái này sử dụng cũng không tệ.

Ở phía trước đại đỉnh là một gian phòng rộng rãi, thần thức của hắn không kiêng nể gì tiến vào bên trong, đột nhiên cảm thấy hồn lực rất mạnh ngăn cản hắn, thậm chí trực tiếp cắn trả trở về!

- Không tốt, quả nhiên là thuật luyện sư! Hơn nữa hồn lực mạnh mẽ, ít nhất đạt tới bát giai!

Trong lòng Lý Vân Tiêu cả kinh, vội vàng thu hồi thần thức, nội tâm nghi hoặc không thôi, tại thành Nam Hỏa là giao giới giữa hai vực, cũng không có gì tài nguyên tu luyện rất tốt, tại sao có thể có một gã bát giai thuật luyện sư tọa trấn nơi đây?

Chẳng lẽ là vì Ly Hỏa Kim Tinh? Rất không có khả năng a, vật kia tuy trân quý, nhưng một gã bát giai thuật luyện sư cần thì Lôi Phong thương hội cũng chuyên môn cung ứng, bộ dáng còn rất vui vẻ.

- Là ai?

Trong hậu viện có một đạo thần thức tản ra, muốn bắt lấy Lý Vân Tiêu, lại tốn công vô ích, phát hiện đối phương đã sớm chạy không còn bóng dáng tăm hơi. Một nam tử đang nhắm mắt dưỡng thần trong gian phòng kinh ngạc không thôi, lẩm bẩm:

- Lại dám nhìn trộm ta, đạo thần thức kia ít nhất cũng là lục giai, nhưng mà thần thức lục giai sao có thể thoát được ta truy tra?

Hắn vạn phần khó hiểu, đột nhiên trong nội tâm khẽ động, lập tức đôi môi nhuếch lên, tụ âm thành tuyến.

Sắc mặt tên đệ tử trong tiểu viện âm trầm, thiếu chút nữa đã động thủ đuổi người, lạnh như băng mỉa mai nói:

- Hôm nay cho dù nói thủng trời cũng không thể đi vào.

Hắn cười nói:

- Cẩn Huyên tỷ tỷ, nếu không phải xem ngươi là đại mỹ nữ, đã sớm đánh ngươi ra ngoài. Nếu Tử Vân thương hội về sau không ngây ngốc nổi, có thể tới tìm tiểu đệ, hắc hắc.

Cẩn Huyên ngẩn ngơ, nhìn qua tiểu tử này, định giá lời của hắn, dường như ẩn chứa tin tức gì đó, nàng cả kinh nói:

- Hẳn là, chẳng lẽ là...

Lý Vân Tiêu cũng ngạc nhiên không thôi, tiểu tử này mới mười một mười hai tuổi ah, làm sao háo sắc như thế?

Ổ Sâm chỉ cảm thấy vạn phần nhục nhã, mình đường đường là thương hội trưởng lại đi khẩn cầu một tên thiếu niên, lại còn bị vũ nhục, nàng hận không thể tự tuyệt tại chỗ, dùng tạ tội!

Đệ tử kia dường như còn muốn mỉa mai cái gì đó, trong lúc này lỗ tai nhún vài cái, trong mắt đầy ngạc nhiên, sắc mặt trở nên cổ quái, mở miệng nói:

- Gia sư... Gia sư cho mời chư vị đi vào...

Cẩn Huyên cùng Ổ Sâm ngây ngốc, cho rằng nghe lầm, Cẩn Huyên ngây ngốc hỏi:

- Ngươi, ngươi nói cái gì?

Đệ tử kia cũng hoài nghi mình nghe lầm, nhưng vừa rồi tiếp thu lệnh của sư phó, nghĩ đến tính tình của mình lúc nãy thì xấu hổ, miễn cưỡng cố nặn ra vẻ tươi cười, nói:

- Gia sư cho mời Cẩn Huyên tỷ tỷ và Ổ Sâm hội trưởng, còn có vị đại ca kia.

Lý Vân Tiêu âm thầm thở dài, thiếu niên này ngày sau tất là một kẻ hiểm độc. Hắn trong lòng nói thầm, sẽ không phải là vừa rồi mình điều tra, làm cho tên Mạc đại sư kia đoán được là người bên ngoài gây nên, muốn gọi mình đi vào tìm phiền toái a?

Nhưng hắn không sợ trời không sợ đất, chỉ là một tên bát giai thuật luyện sư cũng không có đặt vào mắt, ngược lại không có nhiều lo lắng.

Nhưng mà Cẩn Huyên thì vẻ mặt khẩn trương, có chuyện lúc trước và tin tức tên thiếu niên vừa nói, dường như cực kỳ không ổn. Vốn còn tin tưởng tràn đầy, thoáng cái trở nên do dự.

Đệ tử kia thay đổi thành gương mặt cả người lẫn vật vô hại, cười nói:

- Cẩn Huyên tỷ tỷ đang lo lắng cái gì? Có tâm tư gì trjwc tiếp nói với sư phó đi.

Cẩn Huyên gật gật đầu, chính muốn đi vào, tên đệ tử kia đột nhiên thò tay cản lại, ngượng ngùng vươn tay ra, cười nói:

- Cẩn Huyên tỷ tỷ, túi trữ vật lúc nãy hình như quên rồi a.

Cẩn Huyên sững sờ, lập tức hiểu ý của hắn, nội tâm cười khổ không thôi, lấy túi trữ vật kia ra đưa cho hắn.

Tên đệ tử kia lúc này duỗi tay nhận lấy, làm thủ thế mời, cười nói:

- Ba vị mời!

Ổ Sâm tức giận không có chỗ đánh, nhỏ giọng nói sau lưng Cẩn Huyên:

- Về sau không bao giờ cầm một khối nguyên thạch đưa cho tên Mạc đại sư này.

Cẩn Huyên biến sắc, quay đầu lại trừng nàng, Ổ Sâm lúc này mới ý thức được mình nói lỡ, vội vàng nhả đầu lưỡi, lùi về sau.

Thần thức của thuật luyện sư cực kỳ cường đại, Cẩn Huyên hơi bận tâm, sợ tên đệ tử vừa rồi nghe được Ổ Sâm nói chuyện, nhưng hắn vẫn vui vẻ làm thủ thế mời, lúc này mới yên tâm lại, đi đầu đi vào, Ổ Sâm cùng Lý Vân Tiêu theo sát phía sau.

Mọi người nhìn qua đại đỉnh bát giai kia, sau đó đi vào, thần thức Lý Vân Tiêu bị gian phòng ngăn cản, một tên nam tử đang pha trà, ngồi ngay ngắn ở chỗ đó, trong tay cầm một cuốn kinh thư đọc.

Tên nam tử này bộ dáng trung niên, nhưng mà trên mặt lại đầy nếp nhăn như người già, hốc mắt cũng lõm xuống, thuật luyện sư tốn hao nhiều thời gian nghiên cứu thuật đạo, thân thể và hồn lực không ngừng hao tổn, cho nên nhìn qua già nua hơn người bình thường.

Đương nhiên cũng có một ít tình huống ngoại lệ, ví dụ như Cổ Phi Dương kiếp trước rất tuấn tú, đó hoàn toàn là do thiên phú, không cần bao nhiêu thời gian và tinh lực cũng có thể lấy được thành tựu không tệ.

Lý Vân Tiêu âm thầm kinh ngạc không thôi, có thể ở tuổi trung niên xông lên bát giai thuật luyện sư, thật là thiên phú kinh người, không phải là thế hệ không có tiếng tăm gì đó.

Cẩn Huyên vừa thấy người này, lập tức trở nên cung kính, tiến lên thở dài nói:

- Cẩn Huyên bái kiến Mạc đại sư!

Ổ Sâm cũng đi theo cúi đầu, nội tâm đang mắng thầm.

Lý Vân Tiêu vẻ mặt bình tĩnh, lười nhác đứng bên cạnh Cẩn Huyên, nhìn không ra thần sắc.

Mạc Hoa Nguyên nói:

- Cẩn Huyên hội trưởng khách khí, mời ngồi.

Sau đó ánh mắt nhìn lên người Lý Vân Tiêu, đồng tử hơi co lại, rõ ràng ngây ngốc, biểu lộ cổ quái.

Hắn vốn định điều tra tu vị hồn lực của đối phương, lại bị một lực lượng ngăn cản bên ngoài. Dùng tu vị bát giai của hắn không nên có tình huống này mới đúng. Trên người tiểu tử này có dị bảo ngăn cách thần thức. Mạc Hoa Nguyên lúc này mới khẳng định phán đoán lúc trước.

Cẩn Huyên cũng không có ngồi xuống, mà là cẩn thận nghiêng người, nói:

- Mạc đại sư, lần trước nói...

Mạc Hoa Nguyên trực tiếp phất tay chen ngang, nói:

- Chuyện lần trước không cần nói nữa, tình huống có biến hóa, ta cũng không cách nào nói rõ, các ngươi nên đi thôi, bản thân nên tìm biện pháp khác. Nếu không phải những năm qua Tử Vân thương hội cung kính với ta, hôm nay ta sẽ không gặp các ngươi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.