Vẫn Có Một Người Đợi Em Nơi Cuối Con Đường

Chương 50: ⊹⊱ Ngoại truyện: Hạnh phúc bình yên ⊰⊹



Sau khi cưới

Cuộc sống hôn nhân của họ bình yên và hạnh phúc.

Thiên Phong và Thiên Nhi trở lại sống trong lâu đài nhỏ ngày xưa mà mẹ Tâm Lan và Thiên Nhi từng sống.

Hai vợ chồng già nhà họ Lâm mặc kệ con trai và con dâu, cùng nhau đi du lịch khắp nơi, bồi đắp tình cảm.

Thiên Phong và Thiên Nhi cùng nhau viết tiếp câu chuyện huyền thoại đang dang dở của những người đi trước, trở thành cặp vợ chồng nổi danh khắp chốn, làm mưa làm gió trên thị trường thời trang.

***

Thành phố London, nước Anh.

Một ngày mùa đông đẹp trời.

Thiên Nhi 22 tuổi

Sau khi từ bệnh viện trở về, Thiên Nhi ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, nhìn chằm chằm vào tờ giấy xét nghiệm, rất lâu, rất lâu.

Lâu lâu lại xoa xoa bụng mình, cười ngây ngô.

Sau khi đã ngắm đủ, bàn tay run run cầm lấy điện thoại, ấn một dãy số.

Tập đoàn thời trang Thiên

Một tòa nhà sừng sững tọa lạc ở trung tâm thành phố, đẹp đẽ và hoa lệ.

Trong phòng họp.

Tập trung các nhân vật quan trọng, các nhân viên chủ lực của Thiên.

Hôm nay là buổi họp rất quan trọng, mỗi năm một lần.

Báo cáo về tình hình tài chính, kinh doanh, doanh thu, chất lượng, phản hồi của người tiêu dùng,... trong một năm vừa qua.

Trưởng phòng kinh doanh đang báo cáo về doanh thu, lợi nhuận của tập đoàn, thì tiếng chuông điện thoại vang lên.

Thiên Phong liếc nhìn màn hình, ra hiệu dừng lại, rồi tiếp điện thoại.

- “ Thiên Nhi?”

“ Em đây.”

- “ Sao vậy? Còn mệt không? Em đến bệnh viện chưa?”

“ Em đi rồi.”

- “ Bác sĩ nói sao? Sức khỏe của em có vấn đề gì không?”

“ Không...”

- “ Thế thì tốt rồi, trưa nay anh sẽ cố gắng về sớm, em ở nhà ngoan ngoãn nghỉ ngơi đi.”

“ Sức khỏe thì không sao, nhưng mà...”

- “ Nhưng sao?”

“ Em... em...”

Thiên Phong nhíu chặt lông mày.

- “ Bình tĩnh lại, nói anh nghe có chuyện gì.”

Thiên Nhi hít sâu một hơi, chậm rãi nói

“ Bác sĩ nói em có vấn đề rất lớn, trong bụng em có thêm một sinh linh...”

- “ Hả?” - Mặt ngu ngơ.

“ Em có thai rồi!”

Ai đó tạm thời vẫn chưa thể tiêu hóa được thông tin khủng khiếp vừa nhận được. Biểu cảm trên khuôn mặt lại thêm phần ngơ ngác.

- “ Em... nói... lại ... lần nữa.”

- “ Em có thai rồi, anh sắp được làm ba rồi.”

Cái chữ 'làm ba' đó quả thật có sức công phá cự kì lớn.

Dặn dò Thiên Nhi vài câu, anh cúp điện thoại.

Thông tin vừa nhận được khủng khiếp đến mức làm cho cái người lúc nào mặt cũng lạnh tanh đó, bây giờ đang ôm điện thoại cười ngây ngô.

Hại một đám nhân viên bị dọa chết kiếp. Có khi nào chủ tịch của bọn họ bị ma nhập?

Thiên Lâm ngồi ở vị trí bên phải Thiên Phong, không nghe rõ những gì người trong điện thoại nói, nên cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, khiếp sợ nhìn cậu em rể.

Thiên Phong phất tay ra hiệu cho người trưởng phòng kinh doanh tiếp tục báo cáo.

Nhưng báo cáo thì báo cáo, một chữ cũng không lọt vào đầu người khác.

Ngài chủ tịch thì đang mải cười ngu ngơ không rõ lý do.

Nhân viên thì đang mải mê săm soi ngài chủ tịch, xem thử có nên đưa ngài ấy vào bệnh viện hay không.

Trưởng phòng kinh doanh báo cáo xong, hỏi ý kiến của chủ tịch.

Thiên Phong nghe đến tên mình, mới nhớ đến mình đang ở cuộc họp.

Vốn muốn nói vài câu, chỉ đạo gì đó, nhưng lời thốt ra lại là.

- “ Vợ tôi có thai rồi....”

Đám đông đồng loạt nghệt mặt ra.

- “ À không, tình hình kinh doanh năm qua của tập đoàn chúng ta... Ash, hủy hết tất cả lịch trình ngày hôm nay của tôi, cả ngày mai nữa, cuộc họp này dời sang tuần sau sẽ tiến hành.”

- “ Nhưng thưa chủ tịch, chiều nay có cuộc hẹn với một đối tác rất quan trọng...” - Thư kí nói.

- “ Hủy, hủy hết, tôi phải về nhà bây giờ, vợ tôi có thai rồi, tôi sắp được làm cha rồi...”

Nói rồi, dùng tốc độ ánh sáng, rời khỏi phòng họp.

Bỏ lại một đám nhân viên mặt ngu ngơ n lần.

Thiên Lâm mặt mày cũng ngu ngơ không kém. Có phải cậu ta vừa nói Thiên Thiên có thai?

- “ Tổng giám đốc, cuộc họp này...”

- “ Hủy, hủy hết tất cả lịch trình của tôi hôm nay. Em gái tôi có thai rồi, tôi sắp được làm cậu rồi.”

Rồi dùng tốc độ nhanh không kém đuổi theo người kia.

Nhân viên tiếp tục nghệt mặt ra, này, đừng đùa chứ! Em gái anh có thai chứ có phải vợ anh có thai đâu!

Khi hai người đó trở về nhà, Thiên Nhi vẫn đang ngồi trên ghế sofa, khuôn mặt ngu ngơ không kém.

Thiên Phong ngay lập tức ôm chầm lấy cô, rồi ghé đầu xuống bụng Thiên Nhi nghe ngóng.

- “ Sao nó không có chút động tĩnh gì?”

Thiên Nhi dở khóc dở cười.

- “ Bác sĩ nói cái thai mới được 2 tháng thôi mà anh.”

Thiên Phong gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, trên mặt duy trì nụ cười ngây ngô.

Thiên Vy sau khi nghe tin, lập tức bế đứa con trai cưng chưa tròn 1 tuổi chạy đến nhà Thiên Nhi, rồi nhất quyết cắm rễ ở đó không chịu đi, lý do là ở lại để truyền thụ kinh nghiệm làm mẹ cho Thiên Nhi, làm cô dở khóc dở cười.

Ba mẹ Thiên Phong sau khi nghe tin cũng tức tốc chạy về, để chăm sóc con dâu và cháu nội.

Thiên Lâm cực kì buồn bã nhìn Thiên Duy rồi lại nhìn Thiên Phong, gục đầu vào vai Minh Châu

- “ Vợ ơi, chúng ta cũng nên có một đứa con đi chứ. Anh cũng muốn làm cha.”

Minh Châu mặt đỏ bừng ấp úng không nói nên lời.

Vậy mà nửa năm sau, tin vui cuối cùng cũng có.

Từ ngày Thiên Nhi mang thai, lập tức trở thành báu vật của cả nhà. Hằng ngày bị Thiên Vy giảng giải đủ thứ chuyện, rồi lại bị mẹ chồng cật lức bồi bổ. Cô đúng là khóc không ra nước mắt.

Thiên Nhi mang thai, bất ngờ hơn còn là song thai. Cũng may mắn là hai đứa bé không làm khổ mẹ, không ốm nghén đến mức xanh xao như những người khác.

Thiên Phong từ ngày biết mình sắp làm cha lại càng hào hứng hơn, vui vẻ thiết kế những bộ quần áo bé bé xinh xinh, dành cho con trai có, mà dành cho con gái cũng có. Ngoài ra còn tự tay trang trí căn phòng công chúa ngày xưa của Thiên Nhi thành một căn phòng cho trẻ con cực kì đáng yêu.

Một ngày mùa thu đẹp trời.

Hai đứa nhóc nhà họ Lâm cuối cùng cũng chào đời.

Một trai, một gái.

Đứa bé trai là anh, tên Lâm Thiên Vũ.

Đứa bé gái là em, tên Lâm Thiên Vân.

Thiên Vũ có đôi mắt màu xanh đen giống hệt ba.

Thiên Vân có đôi mắt màu xanh lá cây giống hệt mẹ.

Hai đứa nhóc là sự kết hợp vẻ đẹp của ba và mẹ nên từ nhỏ đã rất rất đẹp, ai nhìn cũng thích.

Nhưng hai đứa nhóc nhà họ Lâm lại cực kì lạnh nhạt với người ngoài.

Từ bé đã không thích hóng chuyện, ăn no lại lăn ra ngủ, không quan tâm ai cả.

Tuy vậy, nhưng chúng nó lại rất được cưng chiều.

Ông bà nội thương như báu vật, lúc nào cũng giành nhau bế. Ông nội bế Thiên Vân, bà nội bế Thiên Vũ. Không lúc nào chịu rời hai đứa cháu.

Thiên Vy và Thiên Duy cũng cực kì cưng hai đứa nhóc, cưng hơn cả con trai nhà mình nữa kìa.

Lần đầu tiên nhìn thấy Thiên Vân, Thiên Vy đã tuyên bố một câu rằng sau này phải bắt nó về làm con dâu nhà họ Hàn.

Chỉ tội cho thiếu gia bé nhỏ nhà họ Hàn, luôn luôn bị ba mẹ bỏ rơi không thương tiếc.

1 tuổi, chỉ biết làm bạn với Mark và Rain.

Đứa bé trai nào đó, sau này lớn lên, luôn miệng gào thét bất công, nhưng cũng chẳng có ích lợi gì.

Thiên Lâm, Minh Châu và cô Marina cũng rất thương hai đứa nhóc, lúc nào đến nhà cũng luôn miệng đòi bế cho bằng được.

Thiên Phong và Thiên Nhi dở khóc dở cười.

Này, tụi nó là con chúng tôi đấy!

***

Thiên Vân và Thiên Vũ càng lớn càng đáng yêu, càng lớn càng hiểu chuyện.

Thiên Vũ càng lớn càng giống ba. Thiên Vân càng lớn càng giống mẹ. Và càng có nhiều nét giống nhau.

7 tháng bắt đầu bi ba bi bô gọi tiếng ba, tiếng mẹ đầu tiên, hại cặp vợ chồng nào đó, mừng suýt khóc.

10 tháng, chập chững tập đi từng bước.

Thiên Vũ biết đi sớm hơn Thiên Vân. Còn vô cùng hào hiệp dắt em gái tập đi nữa kìa.

Ừm, hai đứa nhóc có tố chất của dân thời trang từ nhỏ.

Điển hình là Thiên Vũ, 1 tuổi.

Nhìn thấy đống bản thiết kế ba Phong khó khăn lắm mới lựa chọn ra cho bộ sưu tập sắp tới, để ở trên bàn phòng khách.

Đại thiếu gia siêu cấp đáng yêu của nhà họ Lâm tò mò đến nhìn ngó, chăm chú nhìn rất kĩ, rồi nhân lúc ba không để ý, dùng bàn tay bụ bẫm đáng yêu, xé tờ giấy thành mười mấy mảnh, rồi tung tăng trốn đi chơi. Làm cho người cha nào đó nộ khí xung thiên nhưng tìm mãi không ra đứa con cưng.

Thiên Vân thì ngoan hơn một chút, chỉ nhìn thôi, nhưng sau nhiều lần bị hấp dẫn bởi hành động của người anh trai nào đó, cũng tò mò làm theo.

Lâm Thiên Phong lửa giận ngút trời quyết tâm phải cho 2 đứa một trận, thế mà nhìn thấy ánh mắt long lanh long lanh giống hệt Rain của con trai và con gái, thì lại không nỡ xuống tay.

Cuối cùng vẫn là bị mẹ Thiên Nhi mắng cho một trận, cả cha lẫn con.

Người cha nào đó vô cùng oan uổng mà chẳng làm được gì.

***

Thiên Vân và Thiên Vũ 3 tuổi

Một hôm Thiên Nhi đang mắng hai đứa con vì tội phá hư hết đồ chơi.

Thiên Vân từ nhỏ đã thích búp bê, ừm, hình như là để tập may quần áo cho nó.

Còn Thiên Vũ, thì cái gì cũng chơi được, máy bay, ô tô, tàu hỏa, siêu nhân,... nhưng chơi cũng chỉ được đến lần thứ 2 thì hoặc là ném ra ngoài, hoặc là bẻ gãy hết, làm hai bạn ba mẹ cực kì khổ tâm.

- “ Anh ngày xưa có nghịch như thế này không?” - Thiên Nhi hỏi.

Thiên Phong cực kì vô tội mà lắc đầu.

- “ Anh đâu có phá đến mức này. Mà có phá cũng không ngốc như nó. Anh chỉ toàn phá đồ chơi của thằng Duy thôi...”

- “ ... “

- “ ... “

- “ ... “

Bà mẹ và hai đứa con nào đó đồng loạt câm nín.

- “ Thiên Vũ, con nghe ba con nói chưa, sang nhà chú Duy, tìm đồ chơi của anh Huy mà phá, phá đồ chơi của mình là rất ngốc.”

Lâm Thiên Vũ cực kì có nghĩa khí, gật đầu.

Ngày hôm sau, nhà của Thiên Duy và Thiên Vy chính thức thành bãi rác.

Hàn Thiên Huy, vô cùng buồn bã tìm ba mẹ mình nói lý lẽ.

- “ Lâm Thiên Phong, mày còn có thể quá đáng hơn được nữa không hả? Ngày xưa mày phá đồ chơi của tao, bây giờ mày xúi giục con trai phá đồ chơi của con trai tao là sao hả?” - Thiên Duy quạ bay đầy đầu, gọi điện thoại cho bạn nào đó chất vẫn.

Bạn nào đó thong thả mỉm cười khiêu khích.

- “ Duy ạ, ngày xưa là mày ngốc. Còn bây giờ, là vợ tao xúi chứ không phải tao, thế nhé!”

Bạn Thiên Duy cực kì ấm ức, gục đầu vào vai vợ.

- “ Vợ ơi, vợ chồng bọn họ bắt nạt chúng ta.”

Thiên Vy rất không có nghĩa khí mà vỗ vai chồng an ủi.

- “ Ai bảo anh sinh ra để bị bắt nạt làm gì? Làm em và con liên lụy theo.”

- “ ... “ - Bạn nào đó bị tổn thương nghiêm trọng, trốn vào một góc tường tự kỉ.

***

Thiên Vũ 3 tuổi rưỡi

- “ Ba, ba cho Thiên Vũ, giấy và bút chì đi.”

Thiên Phong cực kì tự hào vì đứa con từ bé đã có tinh thần tự giác, yêu thích nghiệp làm thời trang.

- “ Thiên Vũ muốn lấy giấy và bút chì làm gì?”

- “ Vẽ ạ.”

Đưa giấy và bút cho con trai

- “ Thiên Vũ vẽ đi, để ba xem.”

- “ Không được, ba đi ra chỗ khác đi con mới vẽ, nhìn mặt ba con không thể tìm ra chút cảm hứng nào.”

Người ba nào đó cực kì tổn thương đi tìm vợ, cuối cùng vẫn bị vợ phũ phàng buông một câu 'con trai chúng ta có con mắt rất tốt'.”

Tổn thương chồng chất tổn thương, Lâm Thiên Phong bế con gái cưng vào lòng.

- “ Vân Nhi, con nói xem, ba như thế nào?”

Lâm Thiên Vân dùng bàn tay bé bé xinh xinh, sờ lên mặt ba mình.

- “ Ba là người đẹp trai nhất con từng gặp.”

- “ Đúng là con gái ba có khác, có mắt nhìn người rất tốt. Thế con nói xem, ba với anh Vũ thì ai đẹp trai hơn?”

Thiên Vân nghĩ nghĩ đôi chút

- “ Tất nhiên là ba rồi. Anh Vũ nhìn đi nhìn lại còn chẳng đẹp bằng con nữa là so sánh với ba.”

Lâm Thiên Phong cực kì vui vẻ bế con gái cưng đi chơi. Từ đó, độ cưng chiều của người ba nào đó với con gái tăng lên một bậc, với con trai giảm xuống 2 bậc.

Lâm Thiên Vũ vẫn vô cùng vô tư, không biết mình đã bị phân biệt đối xử.

Thiên Vân ngày ngày nhìn thấy anh trai cắm cúi vẽ gì đó, một lần tò mò chui vào phòng anh trai, xem những bức vẽ.

Tâm trạng đầu tiên là ba chấm, xem tiếp tăng lên 4 chấm, xem đến khi hết thì lên đến mấy chục dấu chấm.

Anh Vũ vẽ hoa, vẽ lá, vẽ cỏ cây, vẽ chó, vẽ quần áo, họa tiết hình con chó.

Ừm, nếu là bình thường thì không sao, nhưng mà nét vẽ, phải gọi là thảm họa của nhân loại.

Lâm Thiên Vân 3 tuổi rưỡi, lần đầu tiên nhìn thấy tranh vẽ con chó mà y như con gà, à chỉ là nó có 4 chân.

Thế là bé gái xinh xắn đáng yêu của nhà họ Lâm, một buổi chiều nọ, tính cách trẻ con nổi lên, dùng bút nguệch ngoạc mấy nét, biến những bức vẽ người nào đó dầy công tìm cảm hứng nghĩ ra thành một đống hỗn loạn không rõ hình thù, sau đó vui vẻ trốn sang nhà cậu Lâm chơi.

Lâm Thiên Vũ sau khi phát hiện sự lạ, lại không tìm thấy em gái yêu quý đâu cả, ủy khuất đi khóc lóc với ba mẹ.

Mẹ Thiên Nhi ra sức an ủi con trai, còn ba Thiên Phong thì ngược lại, ra sức bảo vệ con gái, ai bảo Thiên Vũ dám chê ba nó.

Kể từ hôm đó, anh Vũ chính thức giận bé Thiên Vân, mặc cho bé nịnh nọt, làm bao nhiêu thứ cũng không chịu bỏ qua. Cho đến khi, bé Thiên Vân thẳng thừng tuyên bố một câu

- “ Anh cứ giận đi, em sang chơi với anh Huy, cả đời này cũng không thèm chơi với anh nữa. Anh Vũ là đồ xấu xa.”

Khi đó mới chịu hết giận.

Hai đứa nhóc nhà họ Lâm, ra ngoài thì cực kì lạnh nhạt, người lạ hỏi gì cũng chẳng thèm quan tâm. Chẳng thèm giao du với đám trẻ con khác ngoại trừ Thiên Huy - con trai Thiên Duy, và Thiên Tuyết - con gái Thiên Lâm. Nhưng về đến nhà là bắt đầu dở tính trẻ con, bám riết lấy ba mẹ, không tha.

Từ nhỏ, Thiên Phong và Thiên Nhi không hề nghiêm khắc với hai đứa nhóc, mặc cho chúng muốn làm gì thì làm. Thiên Phong thường xuyên chỉ dạy cho con trai mấy trò phá phách ngày xưa anh từng chơi, làm cho vô số người khóc không ra nước mắt.

Nhưng hai nhóc nhà họ Lâm cực kì hiểu lý lẽ, lại vô cùng thông minh, không phụ sự kì vọng của ba mẹ và họ hàng.

***

Thiên Vân và Thiên Vũ 5 tuổi, bắt đầu đi học.

Vì rất thông minh, từ bé lại hay tò mò nên học rất nhanh.

Một lần, ba Thiên Phong giảng giải về ý nghĩa của những cái tên cho 2 đứa con nghe.

Mẹ Thiên Nhi là bầu trời, ba Phong là gió, Thiên Vũ là mưa, Thiên Vân là mây.

Một gia đình quy tụ các hiện tượng của thiên nhiên.

Thiên Vũ nghe rất hăng say, gật gù một lúc, và từ đó, bé Thiên Vân được anh trai gọi bằng cái tên là Mây. Nhất quyết không chịu thay đổi.

Lúc nào cũng “Mây ơi, mây ơi, ra đây anh cho xem cái này.”

Hại bé Thiên Vân cực kì ấm ức.

***

Thiên Vân vốn rất xinh, nên từ bé đã là tâm điểm của mọi sự chú ý, được vô số đứa trẻ yêu thích.

Có những đứa còn chặn đường tỏ tình ngay khi tan học.

Thiên Vân cực kì không thích, nên về méc với anh trai.

Ngày hôm sau, Lâm Thiên Vũ và cậu bé kia đánh nhau một trận.

Đánh nhau thì nhiều nhưng cậu bé rất thông minh, không để ba mẹ biết.

Tuy vậy, có một lần đánh nhau rất lớn, ba mẹ cậu bé kia hình như cũng là người làm lớn thì phải, yêu cầu Thiên Vũ phải mời phụ huynh đến xin lỗi mới bỏ qua.

Lâm Thiên Vũ cực kì bất cần, hừm, ba mẹ cậu rảnh rang lắm sao mà đến.

Thấy đứa nhóc mới được mấy tuổi mà thể hiện thái độ đó, phụ huynh của bên kia rất bực mình, quát nạt một lúc.

Lâm Thiên Vân trưng ra vẻ mặt thách thức

- “ Bác à, bác già rồi thì bớt nói một chút đi, cho con cái noi gương.”

Người phụ nữ ấy nhìn lại mình, chỉ mới có 30 tuổi, già sao?

Thấy thế lại tiếp tục mắng hai đứa nhóc không có lễ phép.

Lâm Thiên Vân cực kì chán ghét, nói với anh trai

- “ Anh Vũ, anh xem, bà ta vừa già vừa xấu, còn nói nhiều nữa. Chẳng trách đứa con nhìn đã thấy không thiện cảm chút nào. Cái mặt thế mà cũng đòi thích em, trèo cao quá rồi!”

Người phụ nữ ấy á khẩu ngay lập tức.

Thiên Vân rút điện thoại gọi mẹ yêu.

- “ Mẹ ơi, có người mắng con và anh Vũ.”

Thiên Nhi ở bên kia đang làm dở một bản hợp đồng, ngay lập tức nhíu mày. Có ai có gan dám mắng con cô?

- “ Ai mắng con? Giờ con đang ở đâu?”

Thiên Vân sụt sùi nước mắt, giọng điệu vô cùng đáng thương.

- “ Con đang ở trường, một bà cô vừa già vừa xấu, mắng chúng con không biết lễ phép. Mẹ ơi, Vân Nhi ngoan mà mẹ...”

- “ Đứng yên ở đấy, ba mẹ đến ngay.”

- “ Vâng ạ.” - Thiên Vân tắt điện thoại, cười với anh trai.

- “ Mẹ nói ba mẹ sẽ đến ngay anh ạ.”

Thiên Vũ xoa đầu em gái

- “ Giỏi lắm, Mây không sợ ba mẹ mắng sao?”

Thiên Vân bĩu môi.

- “ Ba thương em lắm, không mắng đâu, mẹ mà mắng thì ba sẽ bảo vệ em.”

- “ Vậy anh thì sao?”

- “ Anh Vũ yên tâm Thiên Vân sẽ bảo vệ anh.”

Thiên Vũ phì cười.

20' sau, mẹ Thiên Nhi vội vàng chạy đến, nhìn thấy 2 đứa con cưng của mình không làm sao mới thở phào nhẹ nhõm.

Thiên Vân sụt sùi đến gần mẹ.

- “ Ba đâu hả mẹ?”

- “ Ba con đang tìm chỗ đậu xe, lát nữa sẽ vào. 2 đứa làm sao vậy? Ai mắng hai con?”

Thiên Vân chỉ vào người phụ nữ kia

- “ Bà ấy mắng tụi con không biết lễ phép.”

Thiên Nhi nhíu mày nhìn người phụ nữ ấy, ừm, vừa già vừa xấu trong con mắt của Vân Nhi nhà cô hình như cũng... khá đúng, bởi vì tụi nhóc luôn lấy cô làm hình mẫu để đánh giá người khác nên cũng có thể xem như thế. Bên cạnh cô ta còn có một người đàn ông, và một người con trai, chắc lớn hơn Thiên Vũ, nước mắt nước mũi tèm lem.

Người phụ nữ ấy cũng ngạc nhiên tròn mắt nhìn Thiên Nhi.

Thiên Nhi năm nay 28 tuổi, nhưng khuôn mặt chỉ như 18, 20, cùng với bộ váy màu xanh nhạt cực cá tính, nhìn chỉ như một cô nhóc ở tuổi thiếu niên, vậy mà đã là mẹ của 2 đứa trẻ?

- “ Xin hỏi chị là?”

- “ Chào cô, hai đứa bé này là con cô?”

- “ Đúng vậy!”

- “ Vậy thì tôi nói thẳng luôn, con trai cô đánh con trai tôi ra nông nỗi thế này, mà không chịu mở miệng xin lỗi. Cô dạy con kiểu gì đây?”

Thiên Nhi nhíu mày

- “ Ừm, tôi nghĩ trình độ giáo dục của tôi tốt hơn gấp trăm lần của chị.”

- “ Cô...”

- “ Thiên Vũ đánh nhau sao?”

- “ Vâng ạ.” - Thiên Vũ không hề sợ sệt nhìn mẹ.

- “ Vì sao lại đánh nhau?”

- “ Không vừa mắt thì đánh thôi ạ.”

Thiên Nhi nhíu nhíu mày, thằng nhóc này

- “ Vân Nhi, nói cho mẹ nghe lý do anh hai con đánh nhau.”

- “ Tại cậu ta cứ bám lấy con, phiền phức chết đi được nên anh Vũ mới đánh ạ.”

Khóe môi Thiên Nhi khẽ cong lên.

Quay sang đứa bé đang mặt mũi tèm lem đó

- “ Con bị đánh có đau không?”

- “ Có... đau... đau...một chút ạ.”

Thiên Nhi nhướn mi

- “ Thiên Vũ có bị đánh không?”

- “ Mẹ nghĩ con là ai? Con mà để bị đánh à?”

Thiên Nhi xoa đầu con trai

- “ Con chẳng có chút đáng yêu nào con trai ạ.”

- “ Chẳng phải mẹ luôn khen Thiên Vũ đáng yêu nhất nhà sao? Đáng yêu hơn ba nữa mà.”

- “ Hừm, con nhìn bạn kia xem, sao con lại đánh người ta như thế?”

Người phụ nữ kia tưởng Thiên Nhi đang giáo dục con trai nhưng câu nói tiếp theo của cô chính thức làm cô ta á khẩu.

- “ Con có biết đánh như thế làm tốn thời gian của mẹ lắm không hả? Mẹ dặn này, lần sau con có muốn đánh nhau ấy, thì đánh cho mạnh vào, ít nhất cũng phải nhập viện để không phí thời gian của ba mẹ, nghe không?”

- “ Nghe ạ.” - Thiên Vũ cười nhìn mẹ.

- “ Sau này ấy, nếu như có ai có gan bám theo em gái con, thì cứ việc đánh, nhưng nhớ điều kiện tiên quyết là phải đánh đến mức nhập viện, nhớ rõ chưa?”

- “ Rõ rồi ạ.”

- “ Lâm Thiên Vũ!”

- “ A, baaaaa...”

Thiên Vân chạy nhanh, lao vào lòng ba, Thiên Phong bế con gái cưng tiến về phía vợ và con trai.

- “ Ba tính mắng con chứ gì?”

- “ Đúng thế! Ai dạy con đánh nhau thế hả?”

- “ Con...”

- “ Nói cho con biết, lúc bằng tuổi con, ba đánh nhau, một là cho đối phương nhập viện, hai là cho nó bò để về nhà luôn. Chứ ai như con, nhìn đi, con đánh nhau kiểu gì mà chỉ làm con người ta ra như thế hả? Con còn chưa bằng được chú Duy của con ngày xưa nữa kìa.”

Thiên Vũ cực kì ủy khuất nghe ba mắng.

- “ Ba, ba đừng mắng anh Vũ, anh ấy sợ làm phiền ba mẹ thôi.”

- “ Hừm, hôm nay về ba sẽ dạy con đánh nhau, nếu muốn con có thể tập cùng Thiên Huy, ba ngày xưa cũng thế đấy!”

Thiên Vũ phì cười, ba à, ba có thể bớt ăn hiếp người ta được không?

- “ Ba, ba, bế.”

- “ Lâm Thiên Vũ, con 6 tuổi rồi còn đòi bế gì nữa?”

Lâm Thiên Vũ bĩu môi.

- “ Mây cũng 6 tuổi kìa, con nhẹ hơn em ấy nhiều. Ba mau bế con đi.”

Thiên Phong dở khóc dở cười, một tay bế con trai, một tay bế con gái.

Hai vị phụ huynh nhà kia bị đả kích nặng nề, bây giờ mới lên tiếng.

- “ Con trai hai người phải xin lỗi con trai chúng tôi đi chứ.”

Lâm Thiên Phong trưng ra vẻ mặt bất cần.

- “ Nếu hôm nay, con trai anh chị nhập viện, chúng tôi sẽ xin lỗi.”

- “ Các người... chúng tôi sẽ kiện các người.”

- “ Vợ à, luật sư của tập đoàn chúng ta dạo này cũng đang rảnh rỗi, đảm nhận mấy vụ này cũng không khó đâu nhỉ?”

Thiên Nhi bật cười.

- “ Vợ à, em chẳng thương anh gì hết vậy? Đưa danh thiếp cho bọn họ đi rồi chúng ta về, hai tiểu quỷ này nặng muốn chết.”

Thiên Nhi rút tấm danh thiếp, đưa cho bọn họ

- “ Chúng tôi sẽ đợi nói chuyện với luật sư của anh chị.”

Nói rồi, gia đình 4 người vui vẻ rời đi.

Bỏ lại cặp vợ chồng đang đứng chết sững khi nhìn vào tấm danh thiếp.

Lâm Thiên Phong - Chủ tịch tập đoàn thời trang cao cấp Thiên...

***

Một câu chuyện nhỏ: Nụ hôn đầu của Lâm Thiên Vân

Thiên Vân 18 tuổi, bắt đầu dấn thân vào con đường nghệ thuật.

Là một cô gái đa tài, một tài nữ của giới giải trí.

Vừa là người mẫu, là diễn viên, vừa là ca sĩ, rất nổi tiếng.

Thiên Vân đam mê thời trang, nhưng cũng có ước muốn dấn thân vào sự nghiệp giải trí để thử sức.

Quyết định ấy, bị anh trai Thiên Vũ cật lực phản đối, ba mẹ không cấm nhưng cũng có ý ngăn cản, bởi giới giải trí, hào quang thì ít mà thị phi thì nhiều.

Thiên Vân bướng bỉnh không nghe lời. Từ đó, Thiên Vũ nhất quyết không nhìn mặt cô nữa.

***

Hôm nay, là buổi họp mặt bàn về kế hoạch cho video ca nhạc sắp tới của Thiên Vân.

Thiên Vân dấn thân vào giới giải trí, không lấy tên thật, cũng không với thân phận là con gái nhà họ Lâm, mà mọi người chỉ biết cô qua nghệ danh Vanessa.

Buổi họp bàn kế hoạch, có rất nhiều thành viên trong ekip, đến cả giám đốc công ty giải trí mà cô đang đầu quân cũng có mặt.

Ừm, đặc biệt, có một nhân vật không ai ngờ tới. Hàn thiếu - Hàn Thiên Huy.

Tình cờ gặp Thiên Vân mấy ngày trước, và giờ chỉ có bám theo.

Ekip đang ra sức thuyết phục nhân vật phong vân, nổi danh này tham gia làm nhân vật nam chính trong video ca nhạc mới của Vanessa. Trong khi ý định ban đầu chính là ngài tổng giám đốc công ty giải trí, đồng thời cũng là một nam ca sĩ nổi danh nhất hiện nay. Người đang vướng tin đồn tình ái với Vanessa.

Thiên Vân hờ hững không thèm quan tâm, Thiên Huy cũng mặc kệ bọn họ, nhưng đắn đo suy nghĩ một lúc, anh hỏi

- “ Trong video ca nhạc đó có cảnh hôn chứ?”

Ekip đồng loạt câm nín, điều kiện tiên quyết mà Vanessa đặt ra cho kịch bản là không có cảnh hôn.

- “ Không có!” - Thiên Vân nói.

- “ Viết lại kịch bản đi, có cảnh hôn thì tôi đóng.”

- “ Còn lâu!” - Thiên Vân.

- “ Vanessa, cô cân nhắc một chút được không? Mời được Hàn thiếu đóng thật sự rất có lợi.”

- “ Không phải tôi đã nói không hy sinh nụ hôn đầu tiên cho màn ảnh rồi sao? Không được.”

Thiên huy bỗng nhiên cười cười.

- “ Vân Nhi, anh cũng là nụ hôn đầu mà.”

- “ Quỷ mới tin được anh.”

- “ Thật đấy, từ bé đến lớn, anh giữ thân như ngọc vì em, chưa từng hôn qua ai khác, thật đấy!”

- “ Kệ anh!”

- “ À mà khoan, nụ hôn đầu của anh... mất rồi.”

Thiên Vân bĩu môi. Cầm lấy ly nước từ từ uống.

- “ Biết ngay mà.”

Thiên Huy trưng ra vẻ mặt ủy khuất.

- “ Không phải là em cướp nụ hôn đầu của anh sao?”

Lâm Thiên Vân chính thức phun ra số nước vừa uống. Ho sặc sụa.

- “ Anh... anh đừng có mà vu oan cho em, em hôn anh hồi nào chứ?”

- “ Còn không nhớ sao? Từ nhỏ em đã thông minh lắm cơ mà.”

- “ Không có thì lấy gì mà nhớ chứ?”

- “ Vậy để anh nhắc lại cho em nhớ. Năm đó em 4 tuổi, anh 5 tuổi. Hôm đó anh bị ba mẹ đuổi sang nhà em chơi để dành không gian riêng cho họ. Anh sang chơi cùng em và Thiên Vũ. Nhớ chứ?”

- “ Anh sang chơi biết bao nhiêu lần, làm sao mà em nhớ được?”

- “ Ok, để anh kể tiếp. Hôm đó Thiên Vũ đang vẽ vời cái gì đó. Em kéo anh đi xem tivi. Đó là một bộ phim tình cảm rất nổi tiếng, trong phim có một cảnh nhân vật nam hôn nhân vật nữ. Em xem xong, liền chạy đến chỗ Thiên Vũ, hỏi họ đang làm gì. Cậu ấy nói họ hôn nhau, em nói em cũng muốn thử. Nhưng với Thiên Vũ thì không được, nên em kéo anh đi làm vật thử nghiệm.”

Lâm Thiên Vân trợn tròn mắt vì ngạc nhiên, cô có lần quá đáng đến thế sao?

- “ Ngang nhiên cướp đoạt nụ hôn đầu của anh, hôn xong em còn dám nói, toàn mùi dâu, con trai mà lại ăn kẹo dâu. Trong khi cây kẹo dâu đó là em ép anh ăn cho bằng được. Em đúng là đồ quá đáng, cướp nụ hôn đầu của anh rồi, giờ phải chịu trách nhiệm với anh đi.”

Lâm Thiên Vân há hốc mồm vì ngạc nhiên, cô... cô... từng làm ra loại chuyện mất mặt đó sao?

Toàn bộ ekip và những người có mặt ở đó cũng ngạc nhiên không kém.

- “ Em... em không tin.”

- “ Hừm, biết ngay mà, may mắn là khi đó có Thiên Vũ làm chứng, cậu ta còn vô cùng thông cảm cho anh nữa kìa. Vậy cho nên, mau viết kịch bản có cảnh hôn đi, nụ hôn đầu của em mất từ lâu lắm rồi.”

Lâm Thiên Vân tạm thời vẫn chưa tiêu hóa hết những gì vừa nghe được.

Tạm thời đang trong trạng thái đờ đẫn, không kịp phản bác.

Thế nên, cuối cùng kịch bản vẫn theo hướng mà chàng trai gian ác nào đó mong muốn.

.....................

***

Cuộc sống của gia đình 4 người ấy, tuy rằng có rất nhiều chuyện, vui có, buồn có, nhưng khó khăn tất cả cũng qua.

Hạnh phúc bình yên là được nắm tay nhau đi đến hết cuộc đời...

------ Vẫn có một người đợi em nơi cuối con đường ------

------ Hoàn -------

-------------------------

Lời tác giả: Cuối cùng 'Vẫn có một người đợi em nơi cuối con đường' cũng đi đến hồi kết thúc. Viết xong chứ 'hoàn' mà tâm trạng của mình đủ loại đan xen, vui nhưng cũng buồn.

Lúc đầu có ý tưởng viết câu chuyện này, chưa từng nghĩ là sẽ hoàn thành nó.

Nhưng cuối cùng cũng có một ngày viết ra được chữ hoàn.

Câu chuyện này là câu chuyện đầu tay mình viết, văn phong còn non nớt lắm. Nhưng mình hy vọng sau này sẽ trưởng thành hơn :3

Cuối cùng, cảm ơn vì đã đọc đến đây! Have a nice day!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.