Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Chương 17



Em nhìn thấy hai con nhím cô đơn,

Lảo đảo dìu nhau bước đi trên con đường cao tốc dưới bầu trời đầy tuyết.

Những chiếc xe qua lại có thể đâm chúng bất cứ lúc nào.

Nếu tình yêu là một căn bệnh,

Thì hai con nhím ấy đã hết phương cứu chữa.

Mục Thần Chi rất ít khi về nhà, chỉ thỉnh thoảng xuất hiện như ghé thăm. Mỗi lần anh ta quay về, đều bị tôi làm cho tức giận mà bỏ đi. Tâm trạng anh ta lúc nóng lúc lạnh, tính tình ngày càng nóng nảy, rất dễ nổi giận nên tôi cũng không khó khăn đạt được mục đích của mình. Phản kháng thì tôi không dám nhưng làm cho anh ta nổi giận thì tôi lại tìm ra cả một bộ quy luật, anh ta càng căm ghét điều gì thì tôi lại thỏa sức làm điều đó, còn làm nó với một tâm trạng rất phấn khích. Ví dụ như, Mục Thần Chi rất ghét Thịnh Hạ nên cứ gặp nhau là tôi lại nhắc đến cái tên ấy, thế là Mục Thần Chi lại nổi trận lôi đình, nhiều lần còn tức giận đến nỗi chân tay run rẩy.

Cách giày vò một người không phải là giết chết, mà chính là lạnh nhạt với họ, coi như họ không tồn tại, phớt lờ với mọi thủ đoạn họ giở ra, khiến họ tuyệt vọng, sống không được mà chết cũng chẳng xong.

Đây chính là câu nói của Mục Thần Chi, anh ta đã áp dụng cách thức ấy để dằn vặt tôi. Tôi giờ đây chẳng qua cũng chỉ là cướp nước cờ quen thuộc của Mục Thần Chi thôi, nên tôi chẳng thấy thương hại anh ta chút nào.

Một năm sắp trôi qua, những tháng ngày thảnh thơi hiếm có của tôi cuối cùng cũng kết thúc vào một buổi chiều.

Phòng vệ sinh với ánh sáng nhợt nhạt, trong giây phút nhìn thấy hai vạch đỏ chói mắt trên chiếc que thử thai, tôi đã mất đi năng lực phản ứng, thẫn thờ ngồi bệt xuống đất, trong lòng trào lên nỗi thất vọng và đau khổ chưa từng có.

Tôi không biết phải làm thế nào, một mình lang thang trên phố mà không biết phải đi về đâu. Trời đột nhiên mưa như trút nước, bong bóng mưa cũng nổi khắp mặt đường, cái này vỡ ra lại có cái khác thay thế, cứ tiếp diễn không ngừng. Mọi người nháo nhào đổ về tứ phía tìm chỗ tránh mưa, chỉ mình tôi vẫn ngây ngô đứng đó, ngẩng mặt nhìn bầu trời xám xịt, mặc cho những hạt mưa thỏa sức táp lên mặt, lên má. Nước mưa trượt theo cằm, chảy xuống dưới, nhỏ vào ngực khiến trái tim tôi lạnh giá, cái lạnh đủ cướp đi tất cả sinh lực của tôi.

Tôi đang ngồi trên chiếc ghế đá dài trong công viên thì mẹ gọi điện đến, giọng nói rất vui: “Hôm nay mẹ nấu món sườn sốt mật ong, coi với Tiểu Mục bao giờ thì về? Mẹ ngày nào cũng ăn cơm một mình chán lắm…”

Về sao? Không về được nữa rồi. Chúng con sẽ không thể về được nữa.

Tôi cố cười: “Anh ấy dạo này rất bận, việc học của con cũng căng thẳng lắm nên không nghỉ được. Chúng con sẽ về ngay nếu thu xếp được thời gian.”

“Mật Mật, giọng của con nghe lạ quá! Con và Tiểu Mục dạo này thế nào?”

“Con bị cảm thôi mà.” Tôi áp tay lên gò má nóng bỏng, xem ra bị bệnh cũng có cái tốt. “Mẹ cứ yên tâm, con với Mục Thần Chi rất hạnh phúc.”

Tắt điện thoại, tôi bưng mặt khóc. Tôi gọi cho Tô Na Na, không đợi cô ấy kịp nói gì đã nức nở: “Na Na, tớ sắp không chịu nổi nữa rồi, tớ không còn chỗ nào để đi cả, tớ có thai rồi…”

Hơi thở đầu dây bên kia mỗi lúc một nặng nề, tôi còn đang hoang mang thì nghe thấy giọng nói của Thiệu Bỉnh Hàm: “Phó Tiểu Mật?”

Tôi bỗng vô cùng rối bời, nhanh chóng lấp liếm: “Không phải, không phải, tôi gọi nhầm số!”

Tắt máy, những cơn gió lạnh ùa đến, quyện với mồ hôi lạnh túa ra trên khắp cơ thể khiến người tôi như mọc thêm những tơ nhện lằng nhằng, dày kín, vô cũng nhớp nháp nhưng không thể dứt đi nổi, tất cả tạo thành cảm giác chán ngán và bất an.

Tô Na Na và Thiệu Bỉnh Hàm đang ở bên nhau? Chẳng phải tôi gọi điện thoại là gây thêm phiền nhiễu cho họ sao? Thiệu Bỉnh Hàm mà biết chuyện này thì biết đâu lại tìm Mục Thần Chi tính sổ…

Tôi hận một nỗi không thể khâu miệng mình lại, chỉ biết nằm co ro trên ghế đá, mặt ghế được lau khô rồi lại ẩm ướt. Nếu ngủ qua đêm ở đây, e rằng tôi sẽ thật sự bị nổi mốc. Tôi cố sức co hai chân lên nhưng vẫn thấy lạnh đến ghê người.

Tôi lôi mấy trăm tệ trong ví ra đếm đi đếm lại rồi bật cười chua chát. Số tiền quá ít ỏi, liệu có đủ để qua mấy đêm trong nhà trọ hay không?

Công viên rất ít người qua lại, lá cây rụng bị gió thổi xào xạc trên mặt đất. Tôi bị một cánh cửa xe bỗng mở chắn hết lối đi, tưởng là có ai đó xuống xe nên tôi vội vàng xin lỗi rồi lùi lại phía sau vài bước tránh đường. Trong xe, một giọng nam quen thuộc vọng ra, giọng nói ẩn chứa sự tức giận: “Lên xe!”

Tại sao hai lần tôi rơi vào tình trạng thê thảm nhất đều gặp anh ta? Nhưng lần này tôi chẳng có dép lê mà ném vào đầu anh ta nữa.

“Không cần, không tiện đường!” Tôi cố nặn nụ cười, ý thức được rằng đôi mắt đỏ mọng của mình có thể tiết lộ tất cả nên tôi lập tức cúi đầu bước đi.

Thiệu Bỉnh Hàm không xuống xe, nghiến răng nghiến lợi cười nói: “Đi đâu mà không tiện đường?”

“Về nhà.”

“Đứng lại cho ta! Cô thử đi thêm hai bước nữa xem!” Giọng nói tức giận của Thiệu Bỉnh Hàm cũng thật đáng sợ, nhất là lúc anh ta đẩy cửa xe, trừng mắt tiến lại phía tôi, tôi chỉ biết cúi đầu thật thấp.

“Xem cái bộ dạng hèn nhát của em đi! Muốn trốn cái gì chứ?” Thiệu Bỉnh Hàm nắm cánh tay tôi rồi kéo về phía cửa xe.

“Không cần anh quan tâm đến tôi!”

“Anh không để ý đến em, vậy ai để ý đến em đây?” Anh ta nhíu mày rồi ấn tôi ngồi vào xe.

Mục Thần Chi cũng nói thế với tôi, nhưng cuối cùng anh ta đánh tôi, ức hiếp tôi, hung tợn hơn bất kỳ ai khác!

Cửa xe bị khóa lại, tôi mệt mỏi nói: “Thật sự là không có chuyện gì, anh về nhà đi! Muộn thế này rồi, Na Na…”.

“Còn nói luyên thuyên nữa thì ta sẽ xé xác!” Thiệu Bỉnh Hàm nói những lời độc ác, đạp mạnh chân ga, chiếc xe vút đi như tên bắn.

Căn chung cư của Thiệu Bỉnh Hàm nằm trong tòa nhà xa hoa nhất của thành phố S. Đây là lần đầu tiên tôi đến nơi này, vừa bước vào nhà thì cái ý niệm về câu nói thỏ khôn đào ba hang cứ ám ảnh trong đầu óc tôi. Tôi nhăn mặt chán ngán.

“Dù em có vào thì một lát nữa cũng sẽ đi khỏi.”

“Không đi vào thì cũng đừng mong đi khỏi.” Có vẻ Thiệu Bỉnh Hàm rất giận dữ, đẩy mạnh tôi vào trong nhà.

Tôi đang ốm, cơ thể mềm yếu chẳng khác nào bùn đất, vừa bị anh ta đẩy mạnh thì loạng choạng chúi về phía trước. Anh ta nhanh chóng kéo tôi vào lòng, vòng tay siết chặt, giọng nói run run: “Anh đã nói với em như thế nào? Đừng đối xử bất công với chính bản thân mình, đừng có tệ bạc với bản thân như thế! Sao lúc nào em cũng không nói gì với anh?”.

Nói với anh thì giải quyết được gì chứ? Mọi chuyện đã thành ra thế này thì càng không thể nói với anh được. “Anh bỏ tay ra đi, em không sao.”

Thiệu Bỉnh Hàm đằng hắng một tiếng rồi vòng một tay xuống khuỷu chân tôi. Trong chớp mắt, anh ta bế thốc tôi lên rồi lấy chân đá cánh cửa khép lại, sau đó đi thẳng vào trong phòng.

Tôi ôm chiếc chăn mỏng ngồi thu lu trên ghế sô pha, nhìn anh ngồi bên cạnh gọi điện đặt đồ ăn sẵn mang tới: “Làm sao mà tôi biết gọi món nào chứ! À, món nào mà bà bầu hay ăn ấy, phải bổ dưỡng vào! Ừm, được, vậy món đó đi! Nhanh nhanh một chút!”

Đồ ăn được đem đến rất nhanh, nhìn điệu bộ Thiệu Bìỉnh Hàm lúc ăn cơm còn căm phẫn giữ chặt điện thoại trong tay, tôi biết, anh ta định gọi điện cho Mục Thần Chi để tính sổ, thế là vừa ăn xong, tôi liền lau miệng đứng dậy. “Cám ơn. Em tự bắt xe về…”

Thiệu Bỉnh Hàm gõ điện thoại lên đầu tôi. “Ngồi yên. Còn nói luyên thuyên nữa là anh sẽ cho điện giật chết em đấy!”

Anh ta định biến điện thoại thành côn cảnh sát sao?

Tôi nghe thấy tiếng khóa trái cửa. Lúc trở vào, Thiệu Bỉnh Hàm lôi từ trong tủ ra một đĩa nhạc, rồi như tự nói với chính mình: “Tâm trạng không vui thì phải nghe nhạc.”

Tiếng dương cầm thánh thót dạo đầu bài hát, là một ca khúc của Lương Tịnh Như:

Em nói, em yêu phải người không nên yêu, trái tim em đầy rẫy những vết thương.

Em nói, em phạm lỗi lầm không nên mắc, trái tim tràn đầy nuối tiếc.

Em nói, em đã nếm trải đủ mọi khổ đau của cuộc sống, không tìm được người em có thể tin tưởng.

Em nói, em cảm thấy vô cùng đau khổ, thậm chí là bắt đầu nghi ngờ số mệnh…

Nét mặt vẫn bình thản, nhưng chỉ có tôi mới biết, bàn tay mình giấu kín dưới chăn đang run rẩy. Hai câu hát cuối cùng đã động chạm đến những dây thần kinh nhạy cảm nhất của tôi.

“Em không nghe bài này đâu!”

“Đây là bài Khi tỉnh cơn mơ, em phải nghe!”

Thiệu Bỉnh Hàm chỉ ngồi ghé nửa mông vào ghế sô pha đối diện, nụ cười thâm thúy còn mang theo cả hàm ý giận dỗi, lại còn nhẩn nha hát theo:

Vẫn biết rằng đau thương là khó tránh, mỗi lúc tỉnh cơn mơ, có những điều em không cần phải hỏi, có những người em mãi mãi cần chờ đợi.

Hai giọng hát hòa vào nhau như hai đợt sóng lớn thi nhau xô đến khiến tôi chao đảo. Tôi tức quá quát lên thì những giọt nước mắt cũng thi nhau tuôn chảy. “Thiệu Bỉnh Hàm, rốt cuộc là anh có ý gì? Anh biết tôi hèn nhát, yếu đuối, cho dù tôi có đáng đời thì anh cũng đừng khiêu khích tôi như vậy chứ!”

Thiệu Bỉnh Hàm tắt máy hát rồi nhảy qua bàn, dang hai tay ôm tôi vào lòng: “Ôi, thật đáng thương, em khóc nức nở thế này sao? Bề ngoài thì trông giống hệt sói, vậy mà lại có con thỏ đế ẩn nấp bên trong.”

Bàn tay của anh ta hơi lạnh, những ngón tay luồn qua mái tóc tôi giống như hạt mưa đậu trên những cánh hoa lê. Tôi khịt mũi. “Mấy ngày trước em mới đi cắt kiểu đầu này, nếu em có khóc thì cũng phải khóc giống hoa lê trong mưa chứ đâu giống sói. Anh giữ chút khẩu đức có được không?”

“Thế ban nãy ai gầm gừ như sói chứ?” Một tay anh ta nâng mặt tôi lên, tay kia giúp tôi lau nước mắt. “Hừm, mặt vừa trắng vừa đỏ, đúng là một cây hoa lê bị mưa quật cho tơi tả. Còn đôi mắt này à, xem ra vẫn là mắt thỏ.”

Vừa nghe anh ta nhắc đến mắt đỏ như mắt thỏ tôi chợt nhớ ngay đến “hai củ cà rốt” trong lần đầu gặp.

“Nữ thí chủ quảng kết thiện duyên, lấy từ bi làm cốt cách, không nên chấp nhặt với một con khỉ.” Giọng nói của Mục Thần Chi cứ vang vọng bên tai, tôi quay mặt đi, muốn thoát khỏi vòng tay Thiệu Bỉnh Hàm.

“Ôm một tí thì chết hay sao? Em đã đến đây thì không được phép đi khỏi!”

“Thế thì chết quách đi cho xong! Muộn thế này rồi em ở đây thì ra thể thống gì chứ? Na Na sẽ giận đấy.”

“Sao em cứ thích lo cho người khác thế? Em nghĩ cho bản thân mình một chút có được không?” Thiệu Bỉnh Hàm mím miệng vẻ không vui.

“Chính là nghĩ cho bản thân nên em mới không ở lại đây. Bây giờ anh đã là bạn trai của Na Na rồi.”

Thiệu Bỉnh Hàm đứng dậy đi rót một cốc nước, uống ừng ực từng hớp rồi cất giọng đều đều: “Anh và cô ấy đã chia tay rồi, anh chưa bao giờ thích cô ấy.”

Tôi tức tối hỏi lại: “Sao anh lại như vậy? Đã không thích thì sao còn muốn Na Na làm bạn gái anh?”

“Bạn đồng hành thôi! Cũng không phải là anh không cho cô ấy tiền!”

Tôi biết ý nghĩa của cái gọi là “bạn đồng hành”. Những người đàn ông như anh ta thay “bạn đồng hành” như thay áo. Có người chỉ đi cùng trong một tối, người nào lâu nhất cũng không được một tháng. Cho dù sau này những cô gái ấy gây phiền phức thế nào thì họ chỉ cần bỏ ra một món tiền là có thể dẹp yên mọi chuyện.

Nhưng tôi thì thật sự không chịu nổi, vì tôi nghĩ đến chính bản thân mình, nghĩ đến những tờ ngân phiếu mà Mục Thần Chi ném vào mặt tôi, bỗng nhiên sự phẫn nộ trong lòng bừng lên, tôi nghe thấy giọng nói lanh lảnh nhưng vỡ vụn của chính mình:

“Sao anh có thể như thế? Cô ấy yêu anh thật lòng mà!”

“Yêu anh? Nhưng anh không yêu cô ấy!” Thiệu Bỉnh Hàm cợt nhã đáp lại.

“Vậy tại sao ban nãy anh còn ở trong phòng của cô ấy, nghe điện thoại của cô ấy? Sao anh không có trách nhiệm gì cả thế? Anh dựa vào cái gì mà dám làm tổn thương cô ấy?”

Thiệu Bỉnh Hàm kéo chăn lên cho tôi. Trong chốc lát, anh ta chưa thể trả lời tôi câu hỏi ấy, chỉ tần ngần túm chặt một góc chăn. Thấy tôi khóc như sắp hụt hơi, anh ta vội sán lại cưng nựng.

“Anh sai rồi, anh sai rồi! Em đánh anh đi!” Anh ta cười đùa cợt nhã, lôi tay tôi vỗ lên mặt mình. “Đánh nhẹ một chút! Khuôn mặt này là một tác phẩm nghệ thuật đấy!”

Anh ta càng thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra thì tôi càng bực, cố sức đẩy mặt anh ta ra. “Sai rồi thì đi tìm cô ấy đi!”

“Não em bị điện giật rồi à? Anh nói anh sai là vì đã làm em khóc, chứ có liên quan gì đến cô ấy!” Thiệu Bỉnh Hàm bực bội giật mạnh chiếc khăn giấy từ trong hộp ra, lau mặt cho tôi rất mạnh. “Em cứ đẩy anh ra đi! Bạn gái của anh chỉ có một chỗ duy nhất là dành cho em thôi, chưa bao giờ có ai khác!”

Vậy thì không thể ở đây được, tôi cầm túi xách lên nói lời cảm ơn rồi tạm biệt Thiệu Bỉnh Hàm. Anh ta cũng không ngăn cản nhưng khi tôi vừa đi được hai bước thì anh ta ôm bụng rên xiết.

“Sao vậy?”

“Anh bị thương rồi.” Thiệu Bình Hàm tỏ vẻ đáng thương chớp chớp đôi mắt hoa đào, nhăn mặt kêu đau. “Tại em đánh đấy!”

“Anh không sao chứ?” tôi quay lại, vừa rồi tôi có lấy chắn đập lên người anh ta nhưng chiếc chăn đó rất mềm, làm gì có chuyện khiến bụng anh ta bị thương chứ?

Lúc khóe môi của anh ta nhếch lên nụ cười nham nhở thì tôi mới biết mình vừa bị mắc lừa, còn bị người ta ôm vào lòng thật chặt, tôi trừng mắt gỡ tay anh ta ra. “Chẳng phải anh bị thương sao?”

“Nội thương”, Thiệu Bỉnh Hàm mím môi, thản nhiên nói. “Em là người gây chuyện nên phải ở lại chăm sóc anh.”

“Thiệu Bỉnh Hàm, anh đừng như thế nữa được không? Anh như thế, chẳng phải đang làm khó em sao? Em với Tô Na Na là bạn.”

Thiệu Bỉnh Hàm nổi giận xổ một tràng dài. “Em ngốc thật sao? Chuyện tình cảm thì phải xuất phát từ hai phía, không thể miễn cưỡng. Anh không thích cô ấy, em lại một mực gán ghép anh với người ta, thế chẳng phải là đang hại anh sao? Em tàn nhẫn với anh thì cũng phải có giới hạn chứ.”

“Anh biết rõ rằng tình cảm không thể miễn cưỡng. Em và anh cũng thế.”

“Không giống.”

“Có gì không giống?”

“Em không giống!”

“Em cũng có hai con mắt, hai cái mũi.”

Thiệu Bỉnh Hàm phì cười. “Những hai cái mũi lận thì có giống được không?”

Tôi cứng lưỡi, đành lấp liếm: “Anh nghiêm túc một chút có được không? Em và Mục Thần Chi vẫn chưa chia tay, em phải về”.

Thiệu Bỉnh Hàm bỗng túm lấy cánh tay tôi, ánh mắt tóe lửa. “Năm vết ngón tay trên mặt em, vết thương ở bàn tay, ở cả cánh tay nữa, em không nhìn thấy sao? Anh không mù! Anh nói cho em hay, em đừng mong là có thể ra khỏi đây.”

“Em không thích anh, tại sao anh không để em đi?” Dựa vào cái gì mà ai cũng muốn tước đoạt sự tự do của tôi?

“Em không thích thì liên quan gì đến anh? Sao lúc nào em cũng luôn mồm nói ra điều đó?” Thiệu Bỉnh Hàm trợn tròn mắt, rồi kéo tôi ra ngoài cửa. “Muốn về hả? Được! Chúng ta cùng về hỏi Mục Thần Chi tại sao đánh em đến nông nỗi này.”

Tôi hoàn toàn chịu thua, mệt mỏi cúi đầu. “Em ở lại! Anh đừng đi tìm anh ấy!”

Thiệu Bình Hàm thu dọn sạch sẽ căn phòng, khi tôi tắm xong trở ra thì không tìm thấy quần áo đâu nên phải mặc tạm đồ của anh ta. Thiệu Bỉnh Hàm cao một mét tám, mặc đồ của anh ta mà tôi cứ ngỡ mình đang khoác trên người một bao tải, rộng thùng thà thùng thình. Lúc thay đồ xong xuôi đâu đấy thì đã là mười hai giờ đêm, Thiệu Bỉnh Hàm chẳng nói chẳng rằng, ngồi trong phòng khách hút thuốc, những đầu thuốc vứt bừa bộn trên nền nhà.

Nghe tiếng bước chân của tôi, anh ta cũng không ngẩng đầu lên, hít sâu một hơi thuốc, sau đó nhỏ nhẹ: “Đến đây ngồi với anh một chút!”

Tôi rót một cốc nước rồi đến ngồi cạnh Thiệu Bỉnh Hàm, lúc anh ta nhìn tôi, hai hàng mi khẽ chớp, rồi úp úp mở mở chỉ tay ra một vị trí khá xa, nói: “Ngồi xa anh một chút”.

“Hở?”

Anh ta chán nản bưng cốc nước lên miệng: “Hở cái gì? Nghe mà phát chán!”

“Ừm.” Tôi nhìn anh ta nghi hoặc, miệng anh ta không rời khỏi cốc nước. Lúc len lén liếc sang thì bắt gặp ánh mắt của tôi, liền vội vàng nhíu mày rồi quay mặt đi chỗ khác, gương mặt đỏ như cà chua.

“Nhìn cái gì mà nhìn! Anh chỉ nóng mặt chút thôi! Em ăn mặc như thế ngồi trước mặt anh, lại còn ậm à ậm ừ, anh không phát sốt lên mới là lạ.”

Thiệu Bỉnh Hàm uống ừng ực liền một mạch ba cốc nước, vừa ngẩng đầu lên đã thấy tôi ngồi ra chỗ khác thì đặt cốc nước lên bàn lẩm bẩm:

“Ngồi xa thế làm gì? Anh cũng có nói là mùi trên cơ thể em khó ngửi đâu, chỉ là ngửi vào hơi choáng thôi.”

“Tuân lệnh! Em đi ngủ đây, anh cũng ngủ sớm nhé!”

Tâm trạng hôm nay của Thiệu Bỉnh Hàm rất không tốt, lại hét toáng lên: “Tội trạng còn chưa được làm rõ, ngủ gì mà ngủ!”

Tôi đâu có phạm pháp, người phạm pháp là Mục Thần Chi nhưng tôi lại không thể khai báo tội trạng của anh ta cho Thiệu Bỉnh Hàm, bởi sợ Thiệu Bỉnh Hàm sẽ dùng cực hình xét xử anh ta.

“Em mệt rồi.” Tôi đi vào phòng ngủ, sau lưng còn vang vọng bước chân vội vàng của Thiệu Bỉnh Hàm. Anh ta đứng dậy, bước nhanh đuổi theo rồi ôm chặt lấy tôi từ phía sau. Hơi thở gấp gáp của anh ta phả lên cổ tôi rất khó chịu. tôi rất sợ, gỡ từng ngón tay của anh ta ra. “Này bánh nướng, là bạn bè thôi, anh đừng như vậy!”

“Không như vậy cũng được, nhưng nếu nàng không bẩm báo toàn bộ sự thật thì trẫm sẽ cho nàng làm bạn đồng sàng đêm nay.” Anh ta cười khẽ. “Đương nhiên, nàng có thể phản kháng.”

Thấy tình hình không thể giấu giếm sự việc được nữa, tôi hít một hơi thật sâu rồi ra điều kiện: “Nói với anh cũng được, nhưng anh phải hứa là không động tay động chân với em nữa, cũng không đi tìm Mục Thần Chi tính chuyện, còn nữa, sau này hai chúng ta phải có giới hạn rõ ràng.”

Tôi bình tĩnh tường thuật lại toàn bộ sự việc, nhưng khi nhắc đến bố thì tôi không thể ngăn nổi nước mắt, đến lúc nhắc đến đứa trẻ trong bụng, tôi càng khóc không thành tiếng.

Thiệu Bỉnh Hàm siết chặt bàn tay, không ngừng run lên, anh ta thở mạnh như con mãnh thú bị chọc giận, vớ lấy chiếc đèn bàn trên giường ném “choang” một tiếng, chiếc đèn thủy tinh trắng va vào tường rồi rơi xuống thành đống vụn vỡ.

Tôi cúi đầu chết lặng, nhưng khi thấy sự căm phẫn trong lòng Thiệu Bỉnh Hàm đã lên đến cực điểm, vội vàng sải bước ra ngoài thì tôi nhanh chóng chồm tới ôm chặt eo anh ta.

“Anh đã hứa là sẽ không đi tìm anh ấy cơ mà!”

Thiệu Bỉnh Hàm thật sự giận dữ, hất tôi ra. “Anh nói mà không giữ lời đấy! Nếu không xử anh ta thì anh không mang họ Thiệu.”

Đầu tôi đập vào cánh cửa rồi sưng u một cục, rất đau, tôi ngồi thụp xuống, ôm đầu khóc hu hu. “Anh đã hứa với em rồi mà!”

Nắm tay của Thiệu Bỉnh Hàm từ từ nới lỏng, anh ta khom người xuống xoa đầu cho tôi. “Em bảo vệ anh ta để làm gì? Có anh ở bên, xem anh ta còn dám ức hiếp em nữa không?”

Điện thoại đổ chuông, Thiệu Bỉnh Hàm nhấn nút nghe. “Có chuyện gì thì nói mau.” Sau đó anh ta dìu tôi ngồi vào ghế sô pha, vừa không ngừng xoa vết thương cho tôi vừa hỏi han ân cần: “Còn đau không?”

Điện thoại trên mặt bàn trước ghế sô pha phát ra giọng nói rành mạch của Thịnh Hạ, còn có cả nụ cười đầy ẩn ý:

“Này, không làm lỡ việc của cậu chứ?”

“Không, nói nhanh đi, tớ đang bận.” Thiệu Bỉnh Hàm giục giã rồi quay lại xin lỗi tôi: “Đều tại anh, vừa rồi anh không chú ý. Em cố chịu đau chút, sưng to thế này kia mà”.

Mặt tôi giống như quả cà chua bị dầm nát, tôi trừng mắt lườm thì Thiệu Bỉnh Hàm lại cười hi hi. Thịnh Hạ ngừng lại giây lát rồi nói tiếp, ngữ khí có chút bực bội: “Cái giọng này của cậu, tớ nghe mà chẳng êm tai chút nào. Cậu nói xem, Mục Thần Chi dạy cho tớ một bài học đã đành, đằng này hễ tớ chuyển đến bệnh viện nào thì y như rằng anh ta truy sát đến đó. Hôm nay thì hay rồi, phòng khám chúng ta lập ra cũng bị anh ta làm cho tơi bời. Tớ thấy anh ta muốn cày nát da mặt cậu với tớ đến cùng đấy.”

Tôi không hề hay biết về những thủ đoạn đê tiện mà Mục Thần Chi giở ra sau lưng tôi. Anh ta định hại tất cả những người ở bên tôi theo kiểu nhổ cỏ thì phải nhổ tận gốc đây mà.

Thiệu Bỉnh Hàm nhìn sắc mặt tôi dần trắng bệch, có vẻ anh ta đã quyết tâm đấu lại Mục Thần Chi đến cùng. Anh ta nói thẳng với Thịnh Hạ: “Thỏ con đang ở chỗ tớ!”

Thịnh Hạ bỗng yên lặng, một lát sau mới hỏi: “Bây giờ cô ấy sao rồi? Có còn sốt không?”

“Sốt thì chẳng nói, cô ấy còn bị Mục Thần Chi đánh nữa! Mặt mũi sưng húp lên, thương tích đầy mình, máu me be bét, thảm thương lắm!”

Tôi vội lên tiếng giải thích: “Thịnh Hạ, anh đừng nghe những lời thổi phồng sự thật ấy. Em không sao”.

“Hay là tớ ghé qua đó, đem cho cô ấy ít thuốc dành cho thai phụ. Một lát sẽ…”

“Cậu đừng đến làm phiền chúng tớ! Tớ có thể chăm sóc tốt cho cô ấy! Cậu cứ ngủ đi, chuyện này chưa xong đâu!” Thiệu Bỉnh Hàm lập tức ngắt lời Thịnh Hạ, hai người nói thêm vài câu nữa thì cúp máy.

Anh ta cười, giải thích: “Ý anh là chuyện của anh và em chưa xong. Em và Mục Thần Chi chia tay thì chia tay, em còn anh đây! Em và đứa bé, anh nuôi được hết!”

Tất nhiên tôi không thể để anh ta nuôi được. Mấy ngày gần đây Thiệu Bỉnh Hàm rất bận, nhân lúc anh ta không có ở nhà, tôi đã thu dọn đồ đạc và lén bỏ đi. Lúc ngồi trên taxi, điện thoại trong túi xách bỗng đổ chuông.

“Này thỏ, cậu đến…” Giọng nói sặc mùi rượu của Tô Na Na truyền đến. “Tớ say rồi, cậu phải đến cứu tớ!”

Tôi không kịp nghĩ ngợi nhiều, hỏi địa chỉ của cô ấy rồi đến thẳng đó. Lúc đặt chân vào quán bar, tim tôi bỗng đập thình thịch, rõ ràng là không trộm cắp gì nhưng tôi thấy lo lắng. Cho dù là Thiệu Bỉnh Hàm và Tô Na Na đã chia tay, Thiệu Bỉnh Hàm cũng không yêu cô ấy, thế mà tôi vẫn cảm thấy việc mình làm không phải lẽ cho lắm. Nếu Tô Na Na có hỏi thì tôi cũng sẽ giải thích cho cô ấy hiểu. Dù cô ấy và Thiệu Bỉnh Hàm có thể tiếp tục được nữa hay không, tôi cũng không thể đón nhận tình cảm của anh ta.

Tôi đẩy cánh cửa bước vào căn phòng, mùi thuốc lá và rượu xộc thẳng lên mũi, tôi liền lấy tay bịt miệng vì chỉ muốn nôn ọe. Tô Na Na đang ngồi trên sô pha, xung quanh là một đám đàn ông lạ mặt, tất cả ánh mắt đều dừng lại trên cơ thể tôi, tôi bỗng trở nên lóng ngóng. Bộ dạng của Na Na cho thấy cô ấy vẫn rất tỉnh táo, ngồi rất ngay ngắn trên sô pha, gương mặt trang điểm đậm nở nụ cười diễm lệ. Nụ cười được ánh đèn màu phản chiếu lại càng giống một bức tranh sơn dầu vô cùng diễm lệ nhưng lại vô hồn. Trong giây phút ấy, nụ cười của Tô Na Na khiến tôi cảm thấy đau buồn, còn có sự dằn vặt.

“Đứng đó làm gì? Đến đây!” Tô Na Na vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, ngoắc tay ra hiệu tôi lại gần. Người đàn ông ngồi cạnh liền tránh sang bên nhường chỗ, ánh mắt anh ta vẫn chưa rời khỏi cơ thể tôi.

Chỉ có điều, ánh mắt bất nhã ấy lại vô cùng quen thuộc, chẳng khác nào những ánh nhìn săm soi khi tôi còn làm vũ công trong hộp đêm ngày trước. Là vì tối hôm đó Thiệu Bỉnh Hàm nghe được điện thoại rồi đi tìm tôi, còn bặt tăm mấy ngày nên cô ấy mới tụ tập cùng đám đàn ông này. Lúc đưa tay ra nắm tay Tô Na Na, tôi cảm thấy hơi do dự và có phần lo lắng. Nhưng không như tôi dự liệu, cô ấy không hất tay tôi ra mà nắm thật chặt.

“Đi thôi! Cậu say rồi.” Tôi không muốn Tô Na Na bị sa chân ở những nơi như thế này.

“Say là cái cớ để gọi cậu đến thôi, cậu tưởng thật à?” Tô Na Na bật cười, tay phải cầm chai rượu tu ừng ực, còn tay kia vẫn nắm chặt tay tôi, giọng nói bất mãn: “Cậu vẫn ngốc như thế! Tớ lừa mà cậu cũng không biết!”

“Đừng uống nữa.” Tôi bỗng đau lòng, giật chai rượu khỏi tay cô ấy.

“Cậu cũng uống đi!” Tô Na Na lấy một chai rượu trên bàn đẩy về phía tôi, cười duyên dáng giới thiệu với mọi người: “Cô em đây là hoa khôi của trường em, tửu lượng khá lắm đó.”

Những người đàn ông bên cạnh lập tức hớn hở chêm lời, còn có người rót rượu mời tôi.

“Sao lại xinh đẹp thế cơ chứ? Đúng là hoa khôi! Mà có thể miêu tả như thế nào đây nhỉ? Da trắng, mịn màng như trứng gà bóc!”

“Mấy năm trước tôi có gặp một em gái trong hộp đêm, dáng cực chuẩn, múa đẹp khỏi chê, rất giống với em này!”

Tôi bất giác giật mình, sợ bị người ta nhận ra, đã cúi đầu xuống rồi mà đôi môi vẫn không ngừng run rẩy. Tôi nắm tay Tô Na Na, nói khẽ: “Chúng ta đi thôi!”

Âm thanh trong phòng quá lớn nên cô ấy hoàn toàn không nghe thấy tôi nói gì. Lúc chai rượu đẩy đến trước mặt, tôi suýt nữa thì giật mình kêu lên.

“Sợ gì chứ? Lo lắng sao?” Tô Na Na ghé sát vào tai tôi, nói thật nhỏ.

Âm thanh hòa cùng hơi thở nồng nặc mùi rượu khiến tim tôi vô cùng rối loạn, ngước ánh mắt đầy lo âu về phía Tô Na Na. Cô ấy bỗng cười, nói: “Hi, cậu sợ cái gì chứ? Cậu có làm gì sai đâu, tớ và Thiệu Bỉnh Hàm chả liên quan gì đến nhau, tớ không hề thích anh ta.”

Nếu Tô Na Na hất tay tôi ra, chửi tôi một trận thì có lẽ tôi đã nhẹ lòng hơn một chút. Nhưng đằng này, cô ấy chỉ cười, cười đến mức khiến tôi sợ hãi.

Tô Na Na cúi đầu xem đồng hồ, cười nói: “Tớ vào nhà vệ sinh một lát, cậu cứ vui vẻ nhé!”

Ghế sô pha hơi rung theo động tác đứng lên của cô ấy. Các dây thần kinh của tôi bỗng chốc trở nên nhạy cảm lạ thường, vội túm lấy tay Tô Na Na. Cô ấy quay lại nhìn tôi rồi rút tay ra khỏi tôi từng chút một.

“Tớ có thể làm hại cậu sao? Lát nữa tớ quay lại.”

Giây phút Tô Na Na rút từng ngón tay ra khỏi tay tôi, tôi bỗng cảm thấy buồn đau tê tái, như thể nếu hai bàn tay rời khỏi nhau thì thế giới này sẽ tách thành hai bờ riêng biệt. Tô Na Na sẽ không hại tôi, lát nữa cô ấy sẽ quay lại. Tôi quá nhạy cảm rồi! Trên đời này, ngoài cô ấy ra, không còn ai đáng để tôi đặt niềm tin trọn vẹn đến thế.

Nhưng rất lâu sau vẫn không thấy Tô Na Na quay lại. Cửa phòng bị đóng chặt, một đám đàn ông với đôi mắt của hổ dữ chòng chọc, lăm le bên tôi. Tôi bỗng có dự cảm chẳng lành, vừa nhấc người lên đã bị kéo lại chỗ cũ.

“Còn chưa uống mà, vội vã thế sao?”

“Tôi muốn đi vệ sinh.”

“Thế thì uống đã, uống xong rồi đi.” Người đàn ông kề chai bia lên môi tôi.

“Tôi thật sự không biết uống!”

“Vậy thì hút một điếu thuốc.” Hắn ta rút ra một điếu thuốc, ngậm lên miệng, châm xong rồi nhét vào miệng tôi.

Tôi quay mặt né tránh. “Xin lỗi, tôi muốn ra ngoài hít thở một chút, lát nữa vào rồi uống được không?”

Bọn họ quá đông, mình tôi không thể chống đỡ nổi.

“Nóng thì cởi ra đi, đều là người một nhà cả mà.” Hắn ta cười, những gã đàn ông xung quanh cũng gật đầu cười theo.

Tôi lại vùng dậy nhưng bị một cánh tay lôi trở lại sô pha, chiếc cúc áo trên người bật ra, tôi vội lấy tay che lại thì bị hắn ta gạt tay ra rồi kề chai bia lên môi tôi.

Vị cay của bia xộc thẳng vào miệng khiến tôi sặc sụa. Không phải là tôi không biết uống nhưng tôi không muốn uống một giọt nào, cố gắng phản kháng đến mấy cũng vô dụng. Hắn ta quàng tay qua cổ rồi cứ thế đổ ầng ậc bia vào miệng tôi khiến nước bia, bọt bia chảy đầy trên mặt.

Từ khi bị thương ở vùng eo, sức khỏe của tôi rất kém. Tôi cao một mét sáu mươi lăm mà nặng chưa đầy bốn mươi cân nên rất dễ bị họ khống chế. Khi bị những bàn tay bẩn thỉu ấy giữ chặt lấy cơ thể, tôi không biết lấy đâu ra nhiều sức lực đến thế, đẩy họ bật ra và loạng choạng nhào ra ngoài, cũng không biết mình va phải những vật gì.

Nhưng cánh cửa lại bị một gã khác chặn lại, tôi gắng gượng trấn tĩnh nói: “Mấy anh đừng quá trớn nữa, lát nữa Tô Na Na sẽ quay lại, chẳng phải mấy anh là bạn cô ấy sao?”

“Chính vì các anh đây là bạn của cô ấy nên hôm nay mới phải chỉnh đốn em một trận!”

Một lũ người không khác gì bầy sói đói chồm lấy tôi. Tôi bị túm tóc rồi ngã nhào xuống sàn nhà. Đầu tôi bị đập vào cạnh bàn đến tóe máu. Họ văng ra những lời độc địa rồi đổ đầy bia lên người tôi trong khi tay chân không ngừng đấm đá.

Toàn thân tôi đau ê ẩm, tưởng chừng như xương cốt sắp vỡ vụn. máu trộn với bia chảy ngược vào mắt, tôi co người lại, hai tay ôm chặt lấy bụng. “Không được đá vào bụng của tôi, tôi xin các anh!”

Thật ra tôi định hôm nay sẽ đến bệnh viện để lấy đứa trẻ ra, nhưng trong giây phút này, tôi lại ra sức bảo vệ sinh linh bé bỏng ấy. Trong lúc hoảng hốt, tôi nhìn thấy cảnh tượng của buổi chiều hôm ấy, khi tất cả mọi người trên thế giới này ruồng bỏ tôi thì chỉ có Mục Thần Chi chầm chậm đưa bàn tay ra, cơ thể anh như được bao bọc bởi ánh nắng mặt trời. Hôm ấy mây rất trắng, bầu trời trong xanh và nụ cười của anh thật ấm áp.

“Nào, đưa tay cho anh, anh sẽ đưa em đi xem hạnh phúc.”

Mơ hồ, càng lúc càng mơ hồ, nước mắt tôi cuối cùng cũng vỡ òa. Khoảnh khắc họ nhấc bổng tôi lên, cơ thể tôi như chơi vơi giữa không trung, những giọt nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống sàn rồi vỡ vụn.

“Đừng đánh mạnh quá, không thì diễn kịch không xong lại xảy ra chuyện thật!”

Đúng lúc quần áo tôi bị xé toạc thì cánh cửa đổ ập xuống sau một âm thanh kinh thiên động địa, tất cả mọi người trong phòng đều sững sờ.

Rồi “ầm” một tiếng, chiếc bàn bị đá bay khỏi vị trí cũ.

Tôi kinh ngạc đưa mắt nhìn, nước mắt chảy xuống cổ rồi tiếp tục trượt xuống ngực nhưng tôi lại cảm thấy ấm áp.

“Cút hết cho tao!” Mục Thần Chi thét như xé họng, rồi như người bị điên, vớ phải ai cũng đánh.

Tiếng nhạc trong căn phòng vẫn chưa dừng, tiếng bước chân hỗn loạn chạy ngoài hành lang, chúng cùng lúc lọt vào tai nhưng tôi không hề thấy chát chúa. Tôi đưa tay ra cầu cứu Mục Thần Chi. Mục Thần Chi hất phăng ra, mu bàn tay tôi đau rát, cánh tay như sắp rời khỏi cơ thể. Tôi nghe thấy cả tiếng máu ngưng tụ trong huyết quản, càng lúc càng chậm và lạnh lẽo, hông biết bao giờ mới ngừng lại.

Mục Thần Chi nhìn chăm chăm vào thân hình đầy thương tích của tôi, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa. “Em luôn thích chà đạp bản thân!”

Tôi tự lừa mình rồi lừa người, tự chuốc lấy nhục nhã! Anh ta hận tôi đến thế thì sao lại đến cứu tôi? Tôi muốn cài lại cúc áo nhưng chúng đều bị rơi hết từ lúc nào, chỉ còn cách kéo hai bên áo lại. Khắp mặt tôi đầy máu, chỗ nào cũng màu đỏ, vừa sợ hãi vừa mơ hồ. Mấy lần tôi cố gượng dậy nhưng lại ngã ra đất. Tôi không thể tự mình đứng lên được, còn Mục Thần Chi vẫn như bức tượng băng đứng yên tại chỗ, nhìn tôi đầy khinh miệt.

Tôi cắn răng, muốn chống tay dậy nhưng lòng bàn tay lại đè lên những mảnh thủy tinh vỡ trên sàn nhà, chúng cứ thế đâm vào da thịt tôi. Tôi sợ máu, tôi không dám nhìn lòng bàn tay đầm đìa máu ấy nên có đau đến mấy cũng không dám rút những mảnh thủy tinh đó ra.

Khuỷu tay, đầu gối, tôi không biết còn chỗ nào bị thương nữa không, chắc là thương tích đầy mình, chắc là bộ dạng tôi lúc này rất đáng sợ bởi tôi nghe thấy những người đứng ở ngoài cửa vừa nhìn thấy tôi đều kêu thét lên.

Tôi giống như một bóng ma, loạng choạng lê ra phía cửa nhưng chưa đi được bao xa thì đã bị Mục Thần Chi bế thốc lên, đôi đồng tử đen nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Bỏ tôi xuống! Tôi có thể tự đi được.” Tôi nấc lên, cảm nhận rõ ràng lồng ngực anh ta phập phồng lên xuống do phải cố gắng kìm cơn tức giận.

“Cô đi đâu? Đến nhà Thiệu Bỉnh Hàm hay nhà của bất kể một thằng đàn ông nào khác?” Mục Thần Chi cắn răng cười lạnh lùng. “Phó Tiểu Mật, tôi nói cho cô hay, cô có thể gây bất cứ chuyện gì nhưng chỉ được ở bên cạnh tôi thôi!”

Bác sĩ tiến hành kiểm tra sức khỏe toàn diện cho tôi, còn tiêm cho một mũi an thai. Rất nhiều loại thuốc tôi không được phép dùng trong khi thương tích toàn thân. Tôi chỉ còn biết cố chịu đựng, nằm trên sô pha rên rỉ.

Đã quá nửa đêm, Mục Thần Chi từ thư phòng bước ra, vừa đi vừa nói chuyện điện thoại: “Cái gì nên giữ thì giữ, những thứ khác thì cứ theo nguyên tắc cũ mà tiến hành”.

Mục Thần Chi vốn là người luôn giữ sắc mặt tỉnh bơ, nhưng lại lén ra tay, thủ đoạn thâm hiểm, cú điện thoại vừa rồi chắc hẳn là liên quan đến việc xử lý những tên lưu manh trong quán bar ấy. Những tên nên giữ lại chính là những kẻ đã chạm vào người tôi, anh ta muốn đích thân xử chúng.

Thấy tôi nằm rên rỉ, Mục Thần Chi cúp điện thoại rồi nhìu chặt đôi mày hơn, các ngón tay từ từ co lại thành một nắm đấm khiến điếu thuốc đang cầm trong tay nát vụn, những sợi thuốc lá rơi xuống tơi tả. Mục Thần Chi tiện tay gạt luôn chiếc gạt tàn văng xuống đất. Tôi sợ hãi nhìn tàn thuốc vương vãi nền nhà. Giọng nói do anh ta cố gắng nén giận vang lên khiến tôi thấy nhói tai: “Sao trước đây tôi không nhìn ra gan của cô lại to đến thế nhỉ?”

Tôi đau đớn khắp người, anh ta đã hiểu lầm, lại còn chửi tôi, những chua xót trong lòng tôi biến thành nỗi giận dỗi tủi hờn. “Thứ anh không thể nhìn ra còn nhiều lắm!”

Mục Thần Chi nhảy xổ đến bóp cằm tôi rồi nâng lên cao hết cỡ, hơi thở nặng nhọc. “Có thai sao cô không nói cho tôi biết?”

Tôi sợ anh ta ép tôi bỏ đứa trẻ nhưng vẫn cố gắng che đậy sự lo lắng và nỗi sợ hãi trong tim, bộ dạng của anh ta thực sự làm người ta chết khiếp, hai mắt tưởng chừng như sắp phun ra máu. Tôi như không nhận ra giọng nói của chính mình: “Đứa con ấy không phải của anh.”

Bốp! Cái bạt tai nảy lửa giáng xuống má tôi. Mục Thần Chi nghiến răng, gằn giọng nói. Từng câu chữ như ngọn lửa bùng bùng: “Cô còn lừa tôi?”

Tôi ôm gò má rát bỏng, điên cuồng hét lên: “Lừa người đều là do tôi học từ anh! Tôi nói cho anh hay, anh đừng mong động vào đứa trẻ này. Nó không phải con anh, anh không có tư cách động đến.”

Mục Thần Chi sững sờ, đôi mày từ từ dãn ra, định nói thêm điều gì thì từ ngoài hành lang vọng đến những âm thanh hỗn tạp. Trước tiên là giọng nói sợ sệt của Huệ Tử: “Thưa anh, anh không thể vào được!”

Ngay sau đó là tiếng cười nói giễu cợt của Thiệu Bỉnh Hàm: “Ha ha, hắn ta coi nơi này là hoàng cung thật sao? Mục Thần Chi, mày thò mặt ra ngay cho tao”, giọng nói của Thiệu Bỉnh Hàm cao vút như thể khiến cả trần nhà lắc lư.

Mục Thần Chi từ từ đứng dậy trong khi Thiệu Bỉnh Hàm đã xông vào tận nơi, vừa nhìn thấy thân thể đầy thương tích của tôi, anh ta đã nhảy qua ghế sô pha tiếng lại ra tay với Mục Thần Chi.

Không giống như lần trước, Mục Thần Chi không những trả đòn, mà còn lôi ra toàn đòn độc. Hai người đàn ông bất chấp hình tượng thường ngày lao vào đánh nhau, ghế sô pha bị đạp đổ, đồ đạc trên bàn cũng rơi loảng xoảng. Huệ Tử và các gia nhân khác thì ra sức can ngăn.

Với võ thuật và sự điên cuồng, Mục Thần Chi và Thiệu Bỉnh Hàm trở thành hai gã điên thật sự. Tôi sợ họ có thể làm hại đến đứa bé trong bụng nên lùi ra xa. Hai người vừa đánh đấm vừa chửi bới:

“Tao muốn giữ chút thể diện cho mày mà mày lại càng được thể làm càn, mày đừng tưởng ai cũng phục tùng mày!”

Mục Thần Chi cũng vô cùng tức tối, giọng nói nảy lửa:

“Người phụ nữ của tao, không cần mày quan tâm đến!”

Thiệu Bỉnh Hàm bật cười lạnh tanh. “Tao chưa bao giờ nhận cô ấy là người phụ nữ của mày!”

“Cô ấy có chết cũng là của tao!”

“Cô ấy là con chó của mày để mày trói chặt rồi vừa đánh vừa chửi sao?”

Những lời nói ấy như một con dao sắc đâm mạnh vào tim, tôi bịt tai hét lên: “Đủ rồi!”

Căn phòng bỗng yên ắng trở lại nhưng trận cuồng phong vẫn chưa lắng xuống. Huệ Tử và những gia nhân khác cũng không dám tiến lại thu dọn bãi chiến trường, đứng nép ở một góc rất xa. Mục Thần Chi ngồi trên ghế sô pha bị lật đổ, tay run run rút ra một điếu thuốc, còn chưa châm đã vò nát rồi ném xuống đất.

“Khốn khiếp!”

“Thích chửi thì cứ chửi đi, ông nội đây nghe tuốt. Mày hóa trang cũng tử tế lắm, lợi hại thật.” Hai con mắt của Thiệu Bỉnh Hàm dù đã sưng tím mà vẫn cố đưa đẩy nhạo báng Mục Thần Chi.

“Mày câm mồm lại cho tao!” Mục Thần Chi tức tối quát đám gia nhân: “Gọi điện báo cảnh sát, tóm cổ thằng lưu manh này lại.”

“Không cần gọi.” Thiệu Bỉnh Hàm bước nhanh đến nắm lấy tay tôi nói: “Về nhà với anh… à không, với chồng!”

Nghĩ đến việc Tô Na Na hại mình, cơn giận trong tôi trào lên, đỏ mặt tía tai, tôi hất mạnh tay anh ta. “Đừng động vào tôi!”

Thịnh Hạ chắc là đứng đợi ở ngoài, bây giờ mới hốt hoảng chạy đến, nhìn chiến trường một lượt rồi quay sang nhìn tôi, chẳng nói chẳng rằng kéo tay tôi ra ngoài. Tôi không phản kháng, chỉ nghe giọng nói giận dữ uy hiếp của Mục Thần Chi ở phía sau: “Phó Tiểu Mật, cô nghĩ kỹ đi, ra khỏi cánh cửa này thì cô sẽ thảm hại như thế nào!”

Tôi cười quay đầu lại, đi đến trước mặt anh ta, khẽ “hừ” một tiếng rồi lại tiếp tục cười. “Tôi ở lại cũng được, anh chấp nhận bị mọc sừng, chấp nhận nuôi con người khác, những thứ ấy tôi cầu còn chẳng được nữa là! Anh giữ tôi lại thì chẳng phải là anh sẽ đau đớn đến tận xương tủy sao? Tôi nói cho anh biết, đứa trẻ này là con của Thịnh Hạ.”

Mục Thần Chi giơ tay giáng cho tôi một cái bạt tai, tôi lảo đảo ngã gục xuống, một bên má rát bỏng. Tôi bật dậy chồm tới cấu xé quần áo, đấm đá anh ta. Những sợi tóc dính lại nơi khóe miệng, tôi điên cuồng gào khóc. “Anh đánh chết tôi đi! Đánh chết luôn cả đứa trẻ nữa.”

Mục Thần Chi đứng yên thẫn thờ như thể bị mất hết hồn phách, cơ thể chỉ còn lại lớp vỏ bọc, cứ thế nhắm mắt để mặc tôi đấm đá, đôi môi lắp bắp tự nói với chính mình, lặp đi lặp lại một câu duy nhất: “Chẳng còn ý nghĩa nữa rồi!”

Một giọt nước mắt trào ra ngoài khóe mắt rồi rơi xuống bàn tay tôi. Tôi cũng không cào cấu nữa, chất lỏng nóng rực lan rộng theo các đường vân tay, lại có những giọt nước mắt mới rơi xuống, liên tiếp không ngừng, vô cùng bỏng rát. Mỗi một giọt nước mắt đều là một nhát dao tẩm độc cứa vào cơ thể tôi rồi hòa vào máu, tự do chảy trong huyết quản. Toàn thân tôi ê ẩm, đau như nát ruột xé gan, đau đến nỗi không thiết sống nữa.

Mục Thần Chi, anh thật độc ác! Đến giờ mà vẫn còn dùng nước mắt để đánh lừa tôi. Bao nhiêu việc tốt đẹp trước đây đều là giả dối, nước mắt của anh cũng là giả dối. Nếu anh chưa bao giờ đối tốt với tôi thì có lẽ tôi đã không hận anh đến thế, anh có biết không? Những ngày tháng ở bên anh, khi tất cả đều là đống vỡ vụn thì chúng lại như độc tố cắm sâu vào trái tim tôi, khiến tôi không thể quên nổi, cứ nghĩ đến là lại đau! Anh tàn nhẫn với tôi như thế đấy! Anh đã thành công trong việc dùng những hành độn đẹp đẽ để khống chế trái tim tôi, làm han gỉ mạch máu trong tôi! Anh đã thắng rồi.

Dường như tất cả nước mắt đều tuôn, bao nhiêu sức lực cũng đều bị tiêu sạch, tôi bị Thịnh Hạ và Thiệu Bỉnh Hàm lôi đi ngay trước mặt Mục Thần Chi. Hình ảnh của anh ta cũng biến mất trong phút giây cánh cửa đóng sầm lại. Tôi cảm giác tất cả bóng đèn trên thế giới này đều tắt lịm, đến cả bóng hình cũng không còn tồn tại.

Khi đến nhà Thịnh Hạ, tôi cũng không đem chuyện bị Tô Na Na hãm hại kể cho Thiệu Bỉnh Hàm nghe. Tất cả đều bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra, dường như chỉ là những ảo giác. Cho dù Mục Thần Chi có đến tìm bọn lưu manh nọ thì chắc họ cũng không tiết lộ.

Tôi biết Mục Thần Chi vẫn theo dõi mình, rất nhiều lần tôi nhìn thấy chiếc xe của anh ta đậu trong bãi đỗ xe của khu vực này. Vẫn là con siêu xe lòng đỏ trứng mà không phải chỉ có tiền là mua được. Anh ta không xuất hiện trước mặt tôi, tôi cũng không muốn gây chuyện với anh ta.

Ăn xong bữa tối, Thịnh Hạ đi trực tăng ca. Nhận được điện thoại của Tô Na Na, tôi không do dự đi đến chỗ hẹn. Tôi phải làm rõ, tại sao trong mắt cô ấy, tình bạn bỗng chốc trở nên rẻ mạt đến thế, tại sao cô ấy lại trở nên xa lạ và nhẫn tâm đến thế vậy.

Tại tầng hai của quán cà phê, Tô Na Na kiều diễm ngồi đối diện tôi, nhìn cốc sữa trước mặt tôi rồi bật cười nói: “Sao? Sợ tôi đầu độc cậu? Không sao, sữa này không ảnh hưởng gì tới đứa bé trong bụng cậu đâu”.

Cô ấy sẽ không hạ độc! Chúng tôi dù sao cũng là bạn bè, đã từng là bạn!

Tô Na Na cười nói: “Tôi sớm đã nhắc nhở cậu, tôi hận cậu, có thể hãm hại cậu, là tại cậu không tin, cậu ngu ngốc!”

Tim tôi nhói đau nhưng vẫn mỉm cười. “Tôi chỉ muốn biết tại sao cậu hận tôi, bởi vì Thiệu Bỉnh Hàm sao?”

“Cô gái nào có bề ngoài càng trong sáng thì càng dễ quyến rũ người khác, đặc biệt là cậu với sự trong sáng đến ma mị. Cậu có biết cái bộ dạng cúi đầu cắn môi của cậu trông ghét lắm không?” Tôi chưa bao giờ tưởng tượng nổi người bạn tốt nhất của mình lại có thể cười độc địa đến thế. Khi Tô Na Na nói ra những lời đó, tôi tự nhủ lòng rằng chắc chắn mình đang nghe nhầm.

“Cậu làm bộ dáng đáng thương cho ai xem? Tôi biết, cậu không hề giả tạo, cậu vốn dĩ đã đáng thương, Thịnh Hạ cũng nói cái vẻ rụt rè, đáng thương của cậu vô cùng thu hút người khác. Cậu xuất hiện ở đâu là nơi đó có mùi vị của sự thê lương, ấy chính là thứ gia vị hấp dẫn bọn đàn ông.”

“Tôi chẳng đi quyến rũ ai cả, cũng không cần ai bảo vệ mình.”

“Đúng thế, cậu đều đã cự tuyệt người ta. Nhưng cậu không biết sao? Loại phụ nữ với dáng vẻ tội nghiệp như cậu, cự tuyệt lại là một liều thuốc độc phản tác dụng.”

Tôi cười khổ. “Dù có nói thế nào thì tôi đều có lỗi.”

“Ha ha, tôi quên mất là cậu chưa bao giờ biết tới sự đau đớn. Vậy để tôi nói thêm cho cậu vài chuyện nữa, tôi hãm hại cậu không chỉ lần này, người ném cậu vỡ đầu trong phòng luyện tập hôm đó chính là tôi, người ngáng chân khiến cậu ngã trong cầu thang cũng là tôi. Hành tung của cậu đều là tôi tiết lộ với Mục Thần Chi, mâu thuẫn của các người cũng đều do tôi giật dây từ phía sau. Cậu cho rằng tôi điều tra cái chết của bố cậu là giúp cậu? Tôi muốn từ từ đẩy cậu ra xa anh ta, mà anh ta cũng biết cách giữ thể diện cho tôi. Cậu không biết rằng, thấy hai người bất hòa như thế, tôi vui thế nào đâu! Anh ta xuất hiện trong quán bar cũng đúng lúc phải không? Anh ta đánh cậu, hiểu lầm cậu, những cảm giác ấy dễ chịu chứ?”

Tôi cố gắng không để hai hàm răng va vào nhau phát ra tiếng, nhìn thẳng Tô Na Na, nói: “Tôi không hề yêu anh ta, cậu không làm tổn thương tôi được đâu.”

Tô Na Na nở nụ cười khinh miệt. “Cậu không yêu anh ta sao? Ha ha ha, tôi nói cậu ngốc, hóa ra cậu ngốc thật! Đến bản thân yêu ai cũng không biết! Cậu có đáng sống nữa không? Nhưng cậu cũng không thể yêu anh ta, nằm dười kẻ thù đã giết chết bố mình, rồi bị anh ta hết lần này tới lần nọ chơi xỏ, cậu không thấy như vậy là rất thô bỉ sao? Sao cậu có thể vô liêm sỉ đến vậy?”

Tôi cảm giác lục phủ ngũ tạng của mình đều bị cô ta xé nát, chỉ cần một cơn gió thổi đến là có thể cuốn hết đi trong chốc lát. Tôi đứng dậy đi ra cầu thang thì bị Tô Na Na lôi lại: “Cậu vội gì chứ? Tôi vẫn chưa nói xong!”

Không muốn, tôi không muốn nhìn cô ấy nữa, tôi không quen con người này. Tô Na Na của tôi là người mà cho dù là chuyện gì xảy ra cũng bảo vệ tôi, đi cùng tôi, là người có thể cùng tôi đắp chung chăn hàn huyên thâu đêm suốt sáng, là người mà sau này cả hai có biến thành những bà lão thì vẫn gọi nhau bằng biệt danh. Tại sao tình cảm của con người lại mong manh đến thế?

“Có phải cậu muốn nói cậu không hận tôi? Ha ha, cậu vẫn luôn như thế, lại còn tự cho mình là Thánh Mẫu! Cậu dựa vào cái gì chứ? Cậu nhu nhược, đớn hèn. Xảy ra chuyện gì cũng chỉ biết khóc! Rốt cuộc cậu có điểm gì tốt? Tại sao bao nhiêu người phải chạy theo cậu mà cậu lại không biết quý trọng? Vì sao mà trong tim Thiệu Bỉnh Hàm chỉ có mình cậu? Cứ nghĩ đến mỗi câu nói của anh ta với tôi, từng câu từng chữ đều là muốn lợi dụng tôi để tiếp cận cậu là tôi lại thấy hận cậu! Nhưng tôi còn ngốc hơn cả cậu, biết rõ anh ta không yêu mình mà vẫn còn ở cùng anh ta.” Giọng nói của Tô Na Na bỗng có thêm những tiếng nấc nghẹn. Cô ấy cố kìm nước mắt, mỉm cười. “Cậu nghĩ mỗi tối anh ta ở nhà tôi để làm gì? Anh ta đến để hỏi thăm tình hình của cậu, anh ta muốn tôi bỏ đứa bé đi! Tôi cũng đang mang đứa trẻ của anh ta. Đó là con của anh ta! Nhưng anh ta vì cậu, vì đứa con của người khác mà chỉ nghe một cuộc điện thoại liền bỏ đi, tôi có khóc thế nào thì anh ta cũng mặc. Anh ta ra sức đối đầu với Mục Thần Chi cũng vì muốn bảo vệ cậu. Còn tôi thì sao? Ai lo cho tôi? Tôi không bằng một ả tình nhân của anh ta!”

Nước mắt của Tô Na Na càng lúc càng tuôn ra dữ dội. “Dựa vào đâu mà tình yêu của cậu đòi loại người như anh ta bố thí? Phó Tiểu Mật, Phó Tiểu Mật, từng lời anh ta nói ra đều là tên của cậu, vì sao lại là cậu? Vì sao lại luôn là cậu?”

Tô Na Na trước nay kiêu hãnh kiên cường, lúc nào cũng bảo vệ tôi nhưng cô ấy lại không tự bảo vệ nổi mình, không thắng nổi tình yêu, tất cả đều vì một kẻ thua kém cô ấy đủ mọi mặt như tôi. Cảm giác ấy chẳng khác nào nữ vương bị thua một con thỏ đế. Đương nhiên, cô ấy không thể chịu nổi. Là tôi, là tôi đã vô tình hủy hoại lòng tự tôn và tình yêu của cô ấy, cho dù thật sự là tôi không hề cố ý.

“Rất tốt! Bày kế hãm hại cả tôi cơ đấy!”, giọng nói của Mục Thần Chi đột ngột cất lên.

Ánh sáng trải lên thân hình cao lớn ấy, bên cạnh màu vàng là chiếc bóng màu đen, anh ta như từ trên trời giáng xuống, chầm chậm, tiến lại, ánh mắt không rời Tô Na Na. Mục Thần Chi đang cười, trong đôi mắt đẹp đẽ ấy có cả sự ghê tởm và căm phẫn, hận một nỗi không thể róc xương lóc thịt cô ấy.

“Cậu đi đi!” Tôi muốn đưa Tô Na Na ra xa khỏi vòng nguy hiểm nhưng không kịp, bụng tôi bỗng đau quằn quại khiến ngay cả việc đưa tay ra cũng hết sức khó khăn. Tôi ngước lên nhìn thẳng vào mắt Tô Na Na, tại sao, tại sao lại bỏ thuốc độc vào trong cốc sữa?

Tô Na Na lạnh nhạt nhìn xuống bàn tay đang ôm chặt lấy bụng của tôi mỉm cười. Tôi hiểu rồi, đứa bé trong bụng cô ta không còn nữa, cho nên đứa con trong bụng tôi cũng phải chết.

Tại sao? Tô Na Na, tại sao cô phải làm như thế?

Tôi cảm thấy trời đất như sắp sụp đổ, cả thế giới điên đảo quay cuồng, vết thương thể xác không đau bằng vết thương lòng. Tôi thẫn thờ nhìn cô ta, nước mắt không ngừng chảy, tôi không thể đững vững được. Cô ta lại cười rồi nhẹ đẩy tôi ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.