Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Chương 18



Yêu anh là một sai lầm,

Em không sợ đau khổ, tự nguyện dấn thân vào con đường lạc lối

Anh đi đường anh, em vờ như không biết,

Em biết anh có những nỗi lòng không thể nói ra,

Lẽ nào anh thật sự không bận tâm?

Chiếc giường vừa nhỏ vừa lạnh, tôi cảm giác như mình sắp bị đông cứng, chẳng khác nào một tảng đá cứ chìm dần xuống vực thẳm của bóng đêm, rồi lơ lửng trong không trung, không thể rơi hẳn xuống. Cơ thể tôi như bị thanh sắt lạnh khuấy đảo không ngừng, tưởng chừng lục phủ ngũ tạng dần bị lôi hết ra ngoài.

Trong vùng lạnh giá và tối tăm ấy, có một người luôn nắm tay tôi rất chặt, rất xót xa, vô cùng dịu dàng và thân quen. Tôi thật sự hồ đồ mất rồi, trong cơn mê man tôi cứ nghĩ rằng, chỉ cần người ấy không buông tay tôi ra thì tôi cũng sẽ không bao giờ buông. Cũng chỉ có trong giờ phút này đây, tôi mới không chút băn khoăn do dự, đặt bàn tay mình trong vòng tay ấy. Ánh đèn trắng nhức mắt, khi ánh sáng phụt tắt, thứ quý giá nhất trong bụng tôi, thứ tôi ra sức bảo vệ đã bị người ta cướp đi trắng trợn.

Lúc tỉnh dậy, tôi nhìn thấy gương mặt anh ta với chiếc cằm đã lún phún râu. Lần đầu tiên tôi cảm thấy nhìn bộ dạng khi anh ta để râu thật đẹp. Bao nhiêu những lần đầu tiên của tôi đều đành hết cho anh ta, tiếc rằng anh ta không phải là người tôi nên cho đi điều ấy.

Đôi mắt của Mục Thần Chi sáng lên lộ rõ niềm vui, thấy tôi trở mình quay lưng lại, bàn tay anh ta nắm chặt hơn rồi hỏi: “Tại sao?”.

Tại sao cái gì? Hai lần tôi bị người ta đẩy từ trên cầu thang xuống, tôi cũng muốn biết là tại sao. Tôi không làm điều gì sai trái, tại sao lại đối xử với tôi như thế? Tại sao tôi không bảo vệ được mình? Ngay cả đứa con trong bụng cũng không giữ được?

Anh ta sắp kết hôn rồi, anh ta hoàn toàn không yêu tôi,khinh bỉ tôi, muốn tôi cút xéo, thế mà bây giờ anh ta lại xuất hiện ở đây, tại sao chứ?

“Đứa bé không phải con anh, là tôi không cẩn thận nên vấp ngã.” Trong phòng bệnh chỉ có chiếc đèn nhỏ, ánh sáng yếuớt, không thể soi tỏ được thứ gì. Hai tay anh ta đặt lên hai vai tôi, cả thân hình lầm lũi che lấp ánh sáng. Tôi thấy gương mặt tăm tối của anh ta trông rất đáng sợ.

“Em lại lừa anh nữa sao?” Sự ghê tởm trong mắt anh ta đủ để xuyên thấu tất cả.

“Anh ở lại đây chẳng phải vì tôi đã làm mất đứa con của anh sao? Tôi nói cho anh biết, là tôi cố ý ngã trước mặt anh, tôi không hề muốn có đứa trẻ này.”

Mục Thần Chi nâng tôi dậy, đôi mắt hằn những tia máu đã không còn đẹp đẽ như bình thường, những đường gân trên cánh tay cũng nổi lên xanh lét: “Em thử nói lại lần nữa xem!”

Kim giây trên chiếc đồng hồ đeo tay của anh ta vẫn không ngừng tích tắc bên tai tôi. Không khí đầy mùi thuốc sát trùng. Trong không gian yên tĩnh đến quái gở này, tôi lại không thấysợ hãi, chỉ có cảm giác buồn chán bởi tại sao tôi vẫn còn sống?

Đầu óc tôi như chiếc ống kính máy quay chuyển động chóng mặt, mấy nghìn bức thư anh ta viết, còn có cả nụ cười mỉa mai của Tô Na Na.

Nhưng cậu cũng không thể yêu anh ta, nằm dưới kẻ thù đã giết chết bố mình, rồi bị anh ta hết lần này đến lần nọ chơi xỏ, cậu không thấy như vậy là rất thô bỉ sao? Sao cậu có thể vô liêm sỉ đến vậy?

Tôi rất buồn, thật sự rất buồn, nhưng vẫn phải mỉm cười.

“Một nghìn lần cũng thế cả thôi. Tôi không yêu anh, tôi hận anh! Anh muốn có con thì sẽ có người đẻ cho anh. Chúng ta không còn liên quan gì tới nhau nữa.”

Bàn tay Mục Thần Chi túm chặt vạt áo tôi không ngừng run rẩy, ngay cả đôi môi cũng run run. Anh ta cười nhạt.

“Em có thể rời bỏ anh?”

“Ha ha ha, tùy anh thôi! Mẹ tôi, Tiêu Hàn Ý, hay là cả Tô Na Na, ai cũng được, anh đều có thể uy hiếp. Tôi nghĩ gây ra một vài chuyện không có gì là khó. Ví như việc lén lút báo thù Thịnh Hạ, hoặc là xăm thêm vài đường trên cánh tay đềuđược! Dù sao những chuyện như thế này tôi đã làm không biết bao lần, chỉ cần anh chịu đựng được! Mà nếu anh thấy chán thì cũng có thế giết tôi.”

Hai bàn tay anh ta bóp vào cổ tôi, như một chiếc vòng sắt cứ thế khép chặt lại. Tôi không có bất kỳ phản ứng nào, chỉ chăm chăm nhìn lên trần nhà, vài giọt nước mắt chảy ngược vào tai, còn một số khác lại rơi xuống gối.

Con người, hóa ra lại có nhiều nước mắt đến thế.

Tại sao hận một người như vậy mà lại có thể rơi nước mắt vì họ?

Không biết Mục Thần Chi buông tay ra từ lúc nào, chỉ ngồi nhìn những vết bầm tím trên người tôi như kiểu đang suy tư gì đó. Bao nhiêu vết thương đều do anh ta để lại. Có lẽ đó chính là những vết thương mà anh ta để lại nên tôi mới không còn cảm thấy đau đớn.

Ngón tay anh ta dịch chuyển theo ánh mắt, từ tốn chạm lên gương mặt đẫm nước mắt của tôi. Đôi môi mím chặt khẽ nhếch lên, nở nụ cười khó nhọc, chẳng biết đó là biểu cảm gì nữa.

“Em càng ngày càng hay khóc.” Nói xong những lời ấy, anh ta vội quay mặt đi, chỉ có những ngón tay chạm trên gương mặt tôi là vẫn ở lại, khẽ run rẩy: “Sau này, anh sẽ không làm em khóc nữa!”

Là anh ta muốn trả tự do hay là đang đe dọa tôi? Những câu nói của anh ta, tôi luôn không hiểu.

Anh ta nói, sau này tôi không phải khóc nữa, lúc bỏ đi, anh ta cũng không đóng sầm cửa lại, nhưng những giọt nước mắt lạnh lẽo, ẩm ướt trên gối tôi lại không thể khô.

Mục Thần Chi không xuất hiện nữa.

Nửa tháng sau, vừa ra khỏi bệnh viện tôi đã đến trường làm thủ tục nghi học. Tôi không cảm thấy có lỗi với Tô Na Na, cũng chẳng hận cô ấy, chỉ có điều không còn muốn gặp lại cô ấy nữa.

Tôi đến làm việc tại một khu giải trí, quán cà phê và quán bar là hai nơi hoàn toàn cách biệt, không gian yên tĩnh và vô cùng trang nhã, tôi hát cũng an toàn, vả lại thù lao cũng khá.

Hát cả buổi tối khiến cổ họng tôi khô rát, vừa bước ra từ phòng thay đồ, Thiệu Bỉnh Hàm đã bất ngờ đặt tay lên đầu tôi.

“Ha ha ha, trùng hợp quá!”

Tôi giật nảy mình, vỗ tay lên ngực cho hoàn hồn rồi khép cửa lại, đi thẳng ra ngoài. “Anh mai phục ở đây bao lâu rồi?”

“Em chẳng bao giờ nghe điện thoại, mai phục là đường sống duy nhất của anh đây. Đã mười tiếng đồng hồ rồi, nếu thấy cảm kích thì đi ăn cùng ca ca nhé!” Thiệu Bỉnh Hàm đi bên tôi, bước chân chậm lại, tự ý khoác tay lên vai tôi.

“Anh mời nhé!” Đúng lúc tôi đang đói.

Thiệu Bỉnh Hàm không có thói quen ngồi ăn cơm một mình, tôi chỉ còn cách nghe theo. Chưa đi hết hành lang thì chúng tôi gặp Sở Tây Thừa và Minh Thiên Diệu, hai người này lúc nào cũng phong lưu, đa tình. Mồm miệng thì độc ác đến mức khiến người khác trở nên đáng thương, nếu đi ăn cùng thì chắc chắn tôi sẽ lĩnh đủ hình phạt.

Sở Tây Thừa nói: “Phó tiểu thư hát hay thật đấy, chả trách Thiệu Nhị của chúng tôi chết mê chết mệt, ngay cả huynh đệ cũng không cần nữa”.

Thiệu Bỉnh Hàm thản nhiên cười nói: “Tớ tự nguyện chết mê chết mệt đấy chứ!”.

Minh Thiên Diệu cũng cười theo, lúc lâu sau mới chêm vào: “Công ty của gia đình Phó tiểu thư quy mô không lớn. Sau khi bố cô ấy mất mà có thể kinh doanh phát đạt được như ngày hôm nay thì quả là kỳ tích. Gia đình cô cũng thuộc hạng khá giả rồi, chẳng lẽ không cung cấp đủ tiền cho cô tiêu sao? Thế mà cô còn đi làm thêm, niềm đam mê và hăng say với âm nhạc của cô thật khiến người ta khâm phục”.

Mặt tôi nóng ran, vẫn giữ nụ cười bình thản. “Cám ơn anh đã chỉ dạy. Em cũng biết hoàn cảnh gia đình mình khó khăn, tuy em tiêu tiền vung tay qua trán nhưng chưa bao giờ xin từ gia đình một xu nào.”

“Đúng vậy! Phó tiểu thư đây thật có bản lĩnh, không cần phải ca hát mà cũng mê hoặc được trái tim người khác, khiến họ nguyện sống nguyện chết.” Sở Tây Thừa liếc sang Thiệu Bỉnh Hàm như ám chỉ.

Tiếng “ồ” được Minh Thiên Diệu kéo dài giọng khiến tôi có cảm giác như chiếc roi da bất chợt quất lên mặt mình.

“Phó tiểu thư đương nhiên là không cần xin tiền gia đình, tiền người khác cấp cho cũng đủ tiêu rồi còn gì. Ý tôi là trước kia có Mục Thần Chi cấp, còn đương nhiên bây giờ thì Thiệu Nhị tiếp quản. Đúng rồi, còn có cả Thịnh Hạ nữa. Cô thật có bản lĩnh đấy! Ngay cả cậu ba của Thịnh gia cũng cam tâm tình nguyện ném tiền lên người cô. Tôi rất tò mò, không biết ba người họ sẽ phân chia lịch như thế nào đây?”

Thiệu Bỉnh Hàm không tức giận mà còn cười nói: “Ồ, thảo nào Anna sang Mỹ, chắc chắn bị cái mồm thối của cậu đầu độc nên phải chạy trốn đây mà!”.

Vốn là người điềm tĩnh, không thích khoác lác, nhưng khi Thiệu Bỉnh Hàm nói vậy, Minh Thiên Diệu cũng bốc hỏa, chiếc ghế bên cạnh lập tức bay vèo.

“Haizzz! Anna ơi là Anna, Nhị ca, chẳng lẽ cậu không biết cái tên này bị cấm nhắc đến sao?”, Sở Tây Thừa sợ hãi nhắc nhở.

Lửa giận bốc lên ngùn ngụt, Minh Thiên Diệu quát lớn: “Câm mồm, muốn đánh nhau sao?”.

Sở Tây Thừa trề môi. “Liên quan gì đến tôi.”

Những tiếng cá được chiên trực tiếp trên bàn phát ra những tiếng kêu xèo xèo. Thịt bò đựng trong chiếc nồi sứ cũng không ngừng phì ra những bong bóng nhỏ, lúc gắp lên vẫn còn nóng hổi. Vì nấu quá lâu nên các thớ thịt cũng trở nên dai nhách trong miệng. Dù không muốn ăn nhưng đã lỡ cho vào miệng rồi nên không thể nhè ra được. Lúc cố gắng nuốt xuống, bàn tay tôi bất giác nắm lại, lòng bàn tay đẫm mồ hôi.

“Những lời ấy, Lãnh Bích Dao sớm đã nhắc nhở em rồi. Cô ấy còn nói thẳng hơn hai người nữa đấy. Em biết thân biết phận nên có bao giờ đũa mốc đòi chòi mâm son đâu. Xã hội bây giờ là xã hội nịnh bợ và thực dụng, tôn nghiêm cũng có thể biến thành những thứ vô giá trị. Nhưng em vẫn luôn nghĩ rằng, tình cảm của con người với nhau thì không nên như vậy. Nếu hôm nay các anh muốn nhục mạ, khiêu khích em thì các anh đã đạt được mục đích rồi. Em không bản lĩnh đến thế, cũng không thể giả vờ cao ngạo, kiên cường. Em sở dĩ vẫn còn ngồi ở đây chỉ vì nghĩ các anh là bạn của Thiệu Bỉnh Hàm, mà anh ấy lại là bạn của em.”

Nhưng giây phút sau đó trôi đi trong im lặng, gần như mọi người đều dừng mọi động tác. Tôi không cho rằng, trên đời này sẽ có người vì một câu nói mà thay đổi quan niệm cố hữu của họ. Đối với tôi mà nói, sống trên đời đã là một việc rất khó khăn, tôi chỉ muốn ăn bữa cơm này trong yên bình, rồi yên bình trở về nhà, yên bình sống hết cuộc đời của mình. Đến tận ngày hôm nay, thứ mà tôi muốn chỉ gói gọn trong hay chữ “yên bình” ấy.

“Thỏ con.” Tôi sững sờ, không tin vào tai mình nữa, nhưng tiếng gọi ấy địch thị là phát ra từ chính miệng của Minh Thiên Diệu.

“Thỏ con, Thần Chi và Thiệu Nhị đều gọi em như thế. Bây giờ em đi thăm Thần Chi đi, anh ấy đang nằm viện.”

Tôi bỗng hoảng loạn, nhưng chỉ một giây sau đo đã lấy lại bình tĩnh. “Xin lỗi! Chuyện đó không liên quan đến em.”

“Anh không biết giữa em và Thần Chi đã xảy ra chuyện gì. Con người đại ca trước giờ không thích kể lể nhiều, kể cả những việc mà anh ấy thầm lặng giúp em. Cho nên em hay suy nghĩ kỹ, em đến thăm anh ấy đi. Anh nghĩ, anh ấy đang cần em.”

Trở về nhà, cả đêm tôi trằn trọc, tôi không biết rằng Mục Thần Chi đã bị tai nạn ô tô trong chính cái đêm rời xa tôi. Anh ta vốn lái xe rất cẩn trọng. Tôi cũng không biết Mục Thần Chi âm thầm giúp tôi những thứ gì.

Ngày hôm sau, đứng trong cửa hàng hoa, tôi vẫn do dự.

“Hoa nhung tuyết, ở đây có loại đó không?” Mục Thần Chi không thích những thứ như số đông vẫn thích, có lần anh ta nói là thích hoa nhung tuyết.

“Có đấy!” Cô bán hàng vừa gói hoa một cách thành thục vừa tán chuyện với tôi: “Tặng người yêu chứ gì?”.

“Cháu thăm bệnh nhân!” Tôi vội đáp, bỗng thấy mình thật buồn cười. Tại sao trước mặt một người xa lạ mà cũng ra sức giải thích quan hệ với anh ta?

“Ồ, cô tưởng là người yêu. Thông điệp của hoa nhung tuyết là nhớ mãi không nguôi, là hồi ức quan trọng nhất.”

Thảo nào mà anh ta thích. Mấy nghìn bức thư tình ấy nhất định là nhớ mãi không nguôi. Chứ bằng chừng ấy tuổi đầu thì ai còn viết thư nữa chứ? Rốt cuộc là ký ức ấy quan trọng thế nào mà anh ta lại nhớ nhung sâu đậm đến vậy? Quan trọng đến mức có thể khiến một người lạnh lẽo, vô tình như Mục Thần Chi cũng phải viết mấy nghìn bức thư tình rồi không gửi.

“Chuyển đến theo địa chỉ này giúp cháu ạ! Cảm ơn cô!”

Lúc rời khỏi, tôi còn ngoái lại nhìn, những bông hoa trắng vẫn đọng nước, mịn màng, hệt như những bông tuyết nhỏ. Tim tôi nhói đau nhưng rồi cảm giác ấy tan biến trong chốc lát.

Một tuần sau, tôi đến bệnh viện vì cuộc điện thoại của Tô Na Na. Mục Thần Chi nằm trên giường bệnh, còn đang phải truyền nước. Cho dù nhắm mắt thì gương mặt nhợt nhạt vẫn chau lại. Cái vẻ lạnh lùng ngạo nghễ ấy khiến người ta phải chùn bước. Một tháng không gặp, anh ta gầy đi nhiều quá.

Cứ tiến thêm mỗi bước chân là hơi thở của tôi cũng theo đó mà gấp gáp thêm một phần.

“Vô ích thôi, cô đi đi. Tôi đã quyết rồi, tôi chỉ cần mình cô ấy” Giọng nói của Mục Thần Chi đột nhiên vang lên trong không gian tĩnh mịch, rõ ràng và đột ngột, trên gương mặt vô hồn ấy chỉ có sự ngoan cố.

Chắc là cô ta!

Tôi đứng ngây tại chỗ, nước mắt bỗng rưng rưng nơi khóe mi. Tôi quay người rất nhanh nhưng không hiểu tại sao, chân tôi không thể nhấc lên được.

“Mật Mật?” Mục Thần Chi có vẻ rất vui mừng.

“Tôi nói xong thì sẽ đi ngay.” Tôi cúi đầu nhìn xuống chân.

“Nói!” Chỉ một chữ, ngữ khí đã rất không tốt.

Tôi cứ đứng quay lưng về phía Mục Thần Chi, không dám quay đầu lại nhìn rồi lấy hết dũng khí nói: “Mặt Tô Na Na đã bị hủy hoại rồi, xin anh làm ơn tha cho bố cô ấy”.

“Em đến tìm anh chỉ là vì chuyện đó thôi sao?” Mục Thần Chi cười nhạt, rồi ra lệnh: “Cút đi!”.

Tôi bước những bước thật nhanh, khi vừa chạm đến cánh cửa thì trong đầu lại vang lên tiếng khóc bất lực của Tô Na Na. Tôi quay trở vào, đến gần Mục Thần Chi, vẫn mỉm cười, giọng nói rất khẽ: “Em đến để van xin anh, Thần Chi”.

“Cút!” Anh ta tức giận gạt tất cả những đồ đạc trên giường và trên kệ xuống.

Tôi khom người, nhặt những đồ đạc vừa rơi xuống.

“Chỉ cần anh tha cho Tô Na Na và gia đình cô ấy. Em có thể chấp nhận bất kỳ điều kiện nào.” Giọng tôi lạc hẳn đi. Lúc đứng dậy, nhìn mình qua cửa kính thấy gương mặt trắng bệch như thể không còn giọt máu nào, vô cùng nhợt nhạt.

Đôi mắt Mục Thần Chi lộ rõ sự mỉa mai đến kịch điểm, anh ta nhìn tôi nói: “Phó Tiểu Mật, cô nghĩ mình là ai? Tôi cho cô ta một bài học vì chính đứa con của tôi đấy, liên quan gì tới cô chứ? Cô là thứ gì mà đến cầu xin tôi? Tôi chỉ đơn giản muốn chơi cô, chơi chán rồi thì thôi! Cô tưởng tôi thật sự thích cô sao?”.

“Em chỉ vì Tô Na Na, xin anh!”

Mục Thần Chi bỗng cười lớn. “Chẳng phải cô có chết cũng muốn rời bỏ tôi sao? Ngay cả đến đứa bé, cô cũng không cần. Giờ chỉ vì Tô Na Na mà cô chạy đến van xin tôi? Thiệu Bỉnh Hàm không cho cô đủ tiền sao? Hay là anh ta chán cô rồi nên cô mới đến tìm tôi? Sao cô có thể đê tiện đến vậy?”

Tôi đúng là tiện nhân, rõ ràng biết anh ta sẽ nhục mạ mình mà vẫn tới. Đây là lần đầu tiên trong đời, tôi hạ mình van vỉ, thậm chí còn năn nỉ ỉ ôi chỉ vì một câu nói “Tha cho bố tớ, tớ xin cậu!” của Tô Na Na.

Bố…

Chữ ấy thật đơn giản, hồi nhỏ ngày nào tôi cũng hét bao lần, tiếc là đến giờ tôi mới hiểu ra.

Ngày ấy, tất cả thời gian tôi đều dùng vào việc giận dỗi, cãi lại bố đến cùng. Khi tôi hiểu ra được tình cảm đó thì lại là lúc bố đã mất. Tôi mãi mãi không còn cơ hội nhận lỗi hay bù đắp. Trên đời này có những sự việc, những con người, không phải ta muốn quý trọng hay muốn níu kéo là đều sẽ có cơ hội. Tôi không thể cứu được bố, nhưng tôi không muốn Tô Na Na cũng phải chịu đau đớn, giày vò như mình.

“Xin lỗi, làm phiền anh rồi!”

Tôi lặng lẽ đi ra, cảm thấy hơi thở cũng thật khó khăn, đau đớn như xương thịt đều bị rạn vỡ. Lúc đi đến cửa thì Mục Thần Chi bỗng túm chặt cánh tay tôi từ phía sau. Tôi từ từ quay đầu lại, khi hai ánh mắt chạm nhau, tay anh ta vẫn giữ chặt lấy tay tôi, còn tôi thì đã vô cùng rệu rã.

Thời gian chậm chạp trôi tưởng chừng như đã một thế kỷ, mới nghe thấy Mục Thần Chi chầm chậm nói: “Hai điều kiện”.

Tôi kinh ngạc nhìn bộ dạng mệt mỏi đến cực điểm của anh ta.

“Hai điều kiện. Anh sẽ buông tha cho em.”

“Được.” Buột miệng nói, tôi mới nghĩ mình con chưa biết hai điều kiện anh ta đưa ra là gì mà đã đồng ý. Vài giây sau, lực kéo của Mục Thần Chi đã khiến tôi bỗng chốc ở trọn trong vòng tay anh ta. Má tôi áp vào vầng ngực ấy chỉ cách lớp áo cotton mỏng, cảm giác như luồng hơi cay xộc vào mắt, anh đã đặt xuống đó một nụ hôn. Toàn bộ quá trình ấy chỉ vẻn vẹn vài giây, như hình bóng lướt qua, như áng mây bay thoảng và cũng chỉ là một khoảnh khắc.

Đột nhiên, bờ môi anh ta bỗng trở nên tham lam. Tôi không kịp phản ứng lại, Mục Thần Chi đã bế thẳng tôi đến giường bệnh, âm thanh phát ra trong khi hai bờ môi vẫn quấn quýt, vừa mơ hồ vừa mềm mại” “Không được phép khóc. Đó là điều kiện thứ nhất.”

Tôi càng bất ngờ, bờ môi Mục Thần Chi lại nhoẻn cười. “Ở bên anh hai tháng này, không được phép rời xa anh, không được khóc, lén lút khóc cũng là vi phạm.”

“Đây là điều kiện thứ nhất?” Rõ ràng là bao hàm mấy điều kiện bên trong nữa. Tôi bực bội giãy giụa ra khỏi vòng tay anh ta.

“Hãm hại em, anh thấy thú vị lắm sao?”

“Em ngốc! Nếu không đồng ý thì bây giờ có thể đi.”

Mục Thần Chi cười như không có chuyện gì xảy ra, nghĩ tôi là người có thể để bất kỳ người nào xâu xé, hai tay bắt đầu thăm thú khắp nơi trên cơ thể tôi.

“Đây là bệnh viện!” Tôi thấp thỏm lo sợ ngó ra ngoài cửa.

Mục Thần Chi đã thèm khát quá lâu, mạnh mẽ trên cơ thể tôi như con mãnh thú, lòng tôi bỗng trào lên một cảm giác đau thương đến bất lực. Trong suy nghĩ của anh ta, chắc tôi chỉ có chút công dụng này. Dựa vào xác thịt để giữ một người lại bên mình thật sự là điều vô cùng chóng váng. May mà chuyện sai trái này đang mau chóng kết thúc.

Ánh mắt tôi nhìn lên chiếc kệ đặt cách giường bệnh không xa, nơi đó đặt một bó hoa đã héo khô. Với người có địa vị như anh ta, nếu nằm viện thì lẽ ra ngày nào cũng phải có hoa tươi mới đúng. Vậy mà trong phòng này, chỉ có một bó hoa nhung tuyết đã khô héo, cũng chính là những bông hoa nhung tuyết tôi gửi tặng.

Mục Thần Chi dõi theo ánh mắt tôi, cười nói như một đứa trẻ giận dỗi: “Em thật keo kiệt!”.

Trong giây phút ấy, tôi bất giác ôm chầm lấy Mục Thần Chi. Có vẻ anh ta rất hài lòng khi tôi chủ động rồi đáp lại bằng cách siết chặt vòng tay. Chúng tôi đã rất gần nhau, anh ta ôm chặt tôi thêm chút nữa, càng lúc càng chặt, như thể muốn tôi hòa vào da thịt anh ta vậy. Tôi cảm nhận được hơi ấm mỗi lúc một trào dâng trên cơ thể Mục Thần Chi, hơi ấm ấy như có thể khiến cho da thịt tôi xuyên qua lớp quần áo để tan vào người đang rất gần tôi đó.

***

Xe chạy trên đường cao tốc thành phố W. Tôi ngồi trên đùi Mục Thần Chi suốt quãng đường, anh ta vòng tay ôm eo tôi, tì cằm lên đầu tôi. Thực tình mà nói, tư thế này có chút khó coi. Nhưng Mục Thần Chi đã muốn thế thì tôi phải nghe lời, tôi cứ ngồi yên như thế trong ba tiếng.

Chiếc áo nhung mà Mục Thần Chi mặc rất mịn màng và ấm áp. Nghe tiếng tim anh ta đập mạnh, những trải nghiệm trong hai tháng vừa qua tái hiện trước mắt tôi trong giây lát. Khoảng thời gian ấy, Mục Thần Chi đối xử với tôi rất tốt, những lúc tranh cãi cũng không nổi cáu. Tôi lầm tưởng rằng mình đã trở về quá khứ nhưng cũng có cảm giác đó chỉ là một thủ đoạn của anh ta mà thôi. Trước đây, anh ta đã lừa gạt tôi nhiều lần đến thế, bất kể lúc nào cũng có khả năng trở mặt.

Trong thang máy của bệnh viện, Mục Thần Chi mới nói cho tôi về điều kiện thứ hai. Lúc đó tôi đã tức giận vô cùng.

“Mục Thần Chi, tôi đã ở bên anh hai tháng trời, tại sao đến bây giờ anh mới nói?”

Mẹ của anh ta hai ngày trước phải làm phẫu thuật nối van tim. Tôi không những phải cùng Mục Thần Chi đến thăm Tần Vãn Chiếu, mà còn phải tỏ ra ngọt ngào, ân ái. Cái đó gọi là gì chứ? Tôi thật không chịu nổi.

Một giây trước đó còn cười dịu dàng như nước thì một giây sau, sự vô tình, độc ác đã xuất hiện trên gương mặt.

“Nói sớm hay nói muộn thì kết quả đều như nhau. Nếu em muốn bao nhiêu công sức bỏ ra bị đổ cả xuống sống xuống biển thì anh cũng không ý kiến.”

Tôi bỗng như bị người ta chặt đứt khí quản, hít thở khó khăn, không thể cất nổi lời. Tôi túm cổ áo anh ta rồi cứ giữ nguyên tư thế ấy, hai mắt trừng trừng giống hệt một con ác thú.

“Lại vô cùng buồn chán rồi hả?” Mục Thần Chi nhướn mày cười lạnh nhạt, đưa tay vỗ lên má tôi như muốn động viên. “Biểu hiện của em hai tháng qua rất tốt!”

Tôi biết anh ta muốn nói biểu hiện của tôi trên giường. Cứ nghĩ đến suốt hai tháng qua, bộ dạng anh ta bất kể ngày đêm làm tình với tôi là tôi lại thấy ghét, càng chán ghét mình hơn vì đã bán thân xác cho kẻ thù, tôi cuối cùng cũng phải rơi xuống địa ngục thôi. Tôi chỉ biết kiềm chế, tôi sẽ không hối hận, vì chỉ hết ngày hôm nay thôi là tôi sẽ không làm một con chó bị anh ta nhốt trong cũi nữa.

“Em đừng ngốc nghếch nữa!” Mục Thần Chi vuốt tóc rồi mỉm cười nhấn ngón tay lên mí mắt tôi. “Xem mắt em đỏ như mắt ma ấy, lát nữa khéo làm mẹ anh sợ chết khiếp. Ngoan, cười lên nào!”

Tôi cố gắng nhếch môi nhưng không thể nào nặn ra được nụ cười. Bốn phía trong thang máy đều là những tấm gương to, sáng rõ, Mục Thần Chi hôn tôi như chốn không người. Tôi giống như con rối vải, mình đầy thương tích mặc anh ta vần vò, mỗi cái hôn của anh ta đều khiến lòng tôi tan nát.

Tất cả máu trong người tôi đều đổ dồn lên não, tiếng tim đập thình thịch có thể tắt lịm bất cứ lúc nào. Một kẻ không có gì trong tay, lại hèn mọn như tôi thì không thể bảo vệ bản thân trước những lời khinh miệt đầy ác ý của anh ta, càng không thể nào phản kháng.

Đây là ngày cuối cùng, phải nhẫn nhịn, chỉ cần nhẫn nhịn thì mọi thứ sẽ qua.

Tần Vãn Chiếu nằm trong căn phòng cao cấp nhất của bệnh viện này, nó giống một căn hộ chung cư nhỏ hơn là một phòng bệnh. Thảm trải sàn màu cà phê khiến người ta có cảm giác như đang đi trên mây. Cả người tôi mềm nhũn như thể bị rút hết gân cốt, chỉ còn lại da với thịt.

Tần Vãn Chiếu vừa thấy tôi và Mục Thần Chi đã đứng dậy cười tít mắt, câu mở miệng là gọi tên tôi: “Mật Mật…”.

“Cháu chào bác ạ!” Tôi chỉ còn cách cười tươi để lấy lòng, dám chọc giận mẹ anh ta thì tôi chỉ có nước bị xẻ thịt chôn sống.

Ngồi đối diện với nhau, tôi cười máy móc, cười đến mức cơ mặt trở nên đau mỏi. Mục Thần Chi lại luôn bận rộn, lúc thì rửa trái cây, khi thì bưng trà, đúng là người con hiếu thảo, mẫu mực. Qủa nhiên người thân với kẻ thù, không thể đối đãi như nhau.

Tần Vãn Chiếu nhẹ nhàng dặn dò: “Thần Chi, con tranh thủ đi mua ít quả sơn trà về đây, Mật Mật thích ăn”.

“Chẳng phải vẫn còn đấy sao?” Mục Thần Chi chỉ vào đĩa hoa quả, giọng nói như một đứa trẻ: “Con không đi”.

Tần Vãn Chiếu vừa trừng mắt, anh ta đã ngoan ngoãn nghe lời đi ra ngoài, sau đó lại bỗng thò đầu vào qua khe cửa dặn dò:

“Mẹ, mẹ đừng kể hết mọi chuyện cho cô ấy.”

Mục Thần Chi đi rồi, Tần Vãn Chiếu nắm lấy tay tôi, điệu bộ của người đang muốn khuyên bảo gì đó. Tôi lắng tai đợi. Nhưng khi bà ta nắm tay tôi, trên gương mặt lại phảng phất đau thương: “Mật Mật, để cháu phải chịu ấm ức rồi”.

“Gì ạ?” Tôi không biết bà ta muốn ám chỉ điều gì.

“Chuyện đứa bé, bác rất đau lòng.” Bà ta đương nhiên thấy đau lòng, dù sao thì đứa bé cũng là cốt nhục của Mục gia. Lại còn giả vờ nhân từ, đúng là cả nhà đều giọi diễn kịch.

Tôi cười mà lòng đau xót. “Chuyện cũ rồi không nên nhắc lại nữa.”

Tư thế uống trà của Tần Vãn Chiếu rất tao nhã, lời nói điềm đạm: “Cháu chắc vẫn còn hận Thần Chi? Bác có thể nhìn thấy điều đó.”

Mục Thần Chi, đừng trách tôi diễn kịch không đạt, là tại anh có một bà mẹ quá thông minh.

“Thực tình thằng bé Thần Chi từ nhỏ tính tình đã gàn dở, có thể nói nó còn mắc thêm chứng tự kỷ. Thần Chi thường vài tháng liên tục không mở miệng nói lời nào, cũng không hề gọi mẹ, không bao giờ chơi với những đứa trẻ cùng trang lứa. Có khi, bác thấy nó quỳ trên đất, lấy cành cây lúi húi vẽ gì đó rồi lại lẩm bẩm một mình, bác cứ tưởng thằng bé bị bệnh gì. May mà từ nhỏ Thần Chi đã có những thành tích vượt trội, có thể sống tự lập một mình ở bên Mỹ từ năm mười tuổi. Nấu cơm, giặt giũ, nó đều làm được, chưa bao giờ khiến ai bận lòng…”

Tôi hoang mang không tin những gì mình đang nghe thấy. Đó là Mục Thần Chi sao? Tôi cứ nghĩ anh ta từ nhỏ đã kiêu căng, bá đạo, khinh người như rác, có tuổi thơ hạnh phúc. Đặc biệt, khi nghe Tần Vãn Chiếu nói Mục Thần Chi lấy cành cây vẽ gì đó trên mặt đất rồi lẩm bẩm một mình, tôi tưởng chừng như gặp lại chính hình ảnh của mình hồi nhỏ.

“Mục Thần Chi trở nên tự kỷ như thế hoàn toàn là lỗi của bác. Tình cảm của bác với bố nó rất gượng gạo. Hồi tiểu học, Thần Chi có viết trong một bài làm văn thế này: Tôi rất ghét mỗi khi ngủ dậy, sợ nhất là ngủ dậy, vì những lần ấy, tôi đều nhìn thấy bố mẹ cãi nhau. Từ khi còn rất nhỏ, nó đã biết về mối quan hệ của bác với bố cháu, nó luôn hận bác và hận cả bố cháu. Năm mười lăm tuổi, Thần Chi từ Mỹ trở về và lén đi tìm cháu. Bác không biết thằng bé đã làm gì với cháu nên đã mắng cho nó một trận tơi bời. Đêm đến, nó khóa mình trong phòng khóc. Thần Chi đã mười lăm tuổi nhưng đó là lần đầu tiên bác thấy nó khóc. Rồi suốt hai ngày sau nó không ăn uống gì, lúc bước ra khỏi phòng thì đã kiệt sức, trong phòng toàn là giấy trắng vương vãi khắp nơi, tất cả đều ghi tên cháu.”

Những cảm xúc kỳ lạ cứ quanh quẩn trong tim tôi. Hóa ra, Mục Thần Chi và tôi có một quá khứ giống hệt nhau. Tôi vô cùng đồng cảm. Chẳng trách anh ta lại hận tôi đến thế. Nhưng ngày ấy, đừng nói là anh ta đến tìm tôi gây chuyện bởi tôi hoàn toàn không biết đến sự tồn tại của anh ta.

“Kỳ lạ là, sau hôm ấy, Thần Chi trở thành con người khác hẳn. Nó đã hay cười và bắt đầu có bạn. Những đứa con trai khác đến tuổi trưởng thành đều có bạn gái, các cô gái theo đuổi Mục Thần Chi không phải ít nhưng nó không hề mảy may để ý. Bác cứ tưởng nó kiêu căng ngạo mạn, nhưng lại phát hiện thấy mỗi buổi tan học về, Thần Chi luôn nhốt mình trong phòng viết thư và nhật ký. Bác hỏi viết cho ai, Thần Chi không nói. Nhưng bác biết, chắc chắn thằng bé đang yêu thầm ai đó, bởi bộ dạng mỉm cười của nó mỗi khi viết thư có hương vị của tình yêu. Đến năm hai mươi tuổi, Thần Chi vẫn viết thư cho cô gái ấy. Bác thật sự rất tò mò. Nó chỉ nói: Em ấy hát hay như Đặng Lệ Quân và có nét gì đó sầu muộn. Khi nói câu ấy, Thần Chi ửng đỏ hai má.”

Tôi bỗng có cảm giác chán chường kỳ lạ. “Cháu không muốn nghe bác kể những chuyện này đâu.”

Chuyện Mục Thần Chi yêu sống yêu chết một cô gái thì có liên quan gì đến tôi?

“Cháu chưa đọc những bức thư đó sao?” Tần Vãn Chiếu ngạc nhiên nhìn tôi rồi nở nụ cười. “Thảo nào, cháu nên đọc chúng. Thần Chi thực sự rất yêu cháu. Bác biết, lúc đầu nó muốn trả thù. Bố cháu nhìn thấy ảnh của hai đứa chụp chung cũng đã rất tức giận, nhưng bác không ngờ, Thần Chi lại đến tìm gặp ông ấy...”

“Đủ rồi.” Tôi bịt tai lại, không muốn nghe thêm điều gì nữa, nước mắt đã ầng ậng nơi khóe mi. “Rốt cuộc tôi nợ các người những gì? Bố tôi đã chết nhưng tại sao các người còn muốn khiêu khích tôi? Tại sao nhất định không chịu buông tha cho tôi?”

“Mật Mật, Thần Chi tìm bố cháu để xin lỗi, thuyết phục ông ấy đồng ý cho các cháu đến với nhau. Lúc đầu, bố cháu cật lực phản đối nhưng rồi cũng đồng ý. Ông ấy còn rất vui vẻ, nói nếu có cơ hội thì cả nhà chúng ta cùng đi du lịch. Nhưng không biết tại sao ông ấy lại đột nhiên bị xuất huyết não.”

Tai tôi ù đi, đầu óc trống rỗng. Tất cả tại sao không giống với những gì tôi được biết? Không thể, Mục Thần Chi hận tôi như thế thì sao có thể yêu tôi chứ? Nhất định là bọn họ cấu kết với nhau để lừa gạt tôi.

“Có một buổi tối, Thần Chi gọi điện thoại rồi khóc lóc vớibác, nó nói: Mẹ, con đã thấy ân hận khi gửi tấm ảnh đi. Con biết mình sai nhưng cũng muộn mất rồi. Cô ấy hận con đến tận xương tủy, cô ấy không hề yêu con. Con nói gì cô ấy cũng không tin nữa. Con thật lòng rất yêu và muốn đến với cô ấy. Giờ con không biết mình phải làm gì nữa. Cả đời này, cô ấy sẽ không yêu con. Lần đầu tiên bác thấy nó khóc thê thảm đến thế. Một chàng trai đã hơn ba mươi tuổi mà lại khóc hu hu như đứa trẻ.”

Tôi nghe tiếng trái tim mình đập vừa gấp gáp vừa chánchường, bao nhiêu chuyện đối ngược nhau như thế, tôi không thể tiêu hóa hết được.

“Có lẽ cháu nghĩ Thần Chi hận cháu nên sẽ không bao giờ yêu cháu. Thực tình mà nói, thằng bé cũng từng hận cháu, muốn hãm hại cháu. Nhưng nó là đứa biết kiểm soát bản thân. Hận thì hận thật nhưng lại vô cùng yêu. Nó phân chia rạch ròi hai thứ đó, một khi đã nhận định rõ được tình cảm của mình thì không bao giờ hối hận, bình tĩnh, kiên quyết và không ai trên đời này có thể làm lung lay tình cảm ấy. Mật Mật, bác hy vọng cháu tha thứ cho Thần Chi.”

Tần Vãn Chiêu nắm chặt lấy tay tôi. Tay của bà giống hệt tay Mục Thần Chi, khô và hơi lạnh nhưng lại mềm mại hơn một chút.

Lúc từ bệnh viện đi ra thì trời đã tối đen. Tôi nói tìm một khách sạn ở tạm nhưng Mục Thần Chi không nghe, nhất quyết đòi về nhà.

Tôi cứ tưởng Mục Thần Chi thấy đôi mắt sưng mọng của tôi thì cho rằng tôi đã chọc giận gì Tần Vãn Chiêu nên thấp thỏm lo lắng đợi anh ta hạch tội. Nhưng mọi chuyện ngoài dự đoán, anh ta không hề tỏ ra bực tức, chỉ im lặng ngồi trong xe, chau mày suy tư. Các đường nét trên gương mặt đanh lại lạnh lùng như một tảng băng. Điệu bộ lạnh lùng với người khác của anh ta luôn khiến tôi sợ hãi, còn không dám nhìn anh ta lấy một cái.

Tôi nhắm mắt, gối lên đùi anh ta mà ngủ, vì nằm trong xe chật chội nên tư thế ngủ của tôi hơi kỳ quặc. Trong lòng vẫn bộn bề suy nghĩ nhưng tôi lại ngủ rất yên bình. Mục Thần Chi vẫn nắm tay tôi, lâu đến nỗi lòng bàn tay cũng túa đầy mồ hôi. Trong mơ màng, tôi nhớ đến bàn tay của bố.

Lúc tỉnh dậy, đã thấy mình nằm trên chiếc giường rộng rãi và êm ái, chính là chiếc giường trong nhà tôi. Lần đầu tiên của tôi và anh ta cũng chính tại nơi này. Cũng đã ở đây một thời gian rất dài. Những ngày tháng ấy, tôi không thấy vui vẻ, chỉ thấy thật yên bình. Anh ta thật sự muốn kết thúc rồi sao, cho nên đêm cuối cùng chọn ở nơi này?

Tôi không thể chợp mắt tiếp được, đợi mãi cũng không thấy Mục Thần Chi quay lại. Chiếc đồng hồ treo tường chỉ ba giờ sáng, tôi nghĩ chắc anh ta đã đi thật rồi. Cả ngày anh ta mệt mỏi bơ phờ như vậy mà cũng chỉ ngủ ở chỗ tôi vài tiếng.

Hai tháng vừa qua, mặc dù ngày nào Mục Thần Chi cũng làm chuyện đó với tôi mà không biết chán, nhưng cứ mỗi khi xong xuôi thì tôi lại ngủ thiếp đi, lúc tỉnh dậy đã thấy anh ta ngồi ngoài phòng khách hút thuốc. Tôi gọi, anh ta cũng không để ý. Đôi lúc lại đột nhiên nổi nóng. Tôi đã quá quen với tính khí thất thường của anh ta nên cũng không mấy bận lòng. Chỉ có điều, trông anh ta thật sự rất mệt mỏi, điện thoại từ công ty thì gọi đến liên tục, chắc là do công việc kinh doanh quá bận rộn.

Tôi đi xuống bếp rót nước, vừa đặt chân đến phòng khách đã thấy nhà bếp sáng trưng, tôi giật mình, bước lại thật khẽ.

Ánh đèn sáng chói mắt, lại có chút thê lương chiếu lên thân hình mệt mỏi của Mục Thần Chi, dây của chiếc tạp dề mà anh ta đeo có in hình đôi bướm, dài thõng xuống đung đưa theo từng cử động.

Mục Thần Chi đã thay bộ đồ khác, chiếc sơ mi hồng phấn rất quen thuộc. Tôi mơ hồ nhớ lại hai năm trước, trong một lần cùng Tô Na Na dạo phố, thấy chiếc áo màu hồng phấn rất đẹp nên quyết định mua về để nịnh nọt Mục Thần Chi. Lúc đó, anh ta nói chiếc áo ấy là hàng chợ, đường may không đẹp nên thẳng tay vứt vào tủ.

Có một lần, anh ta phải đi họp gấp mà lại chưa thay đồ liền quát nạt tôi: “Cái áo sơ mi màu hồng phấn đâu?”.

Lúc đó tôi cũng sững sờ, Mục Thần Chi là kiểu người có mới nới cũ điển hình, rất nhiều quần áo hàng hiệu với giá cả đắt đỏ mà anh ta chỉ mặc được mấy lần đã thấy chán và không bao giờ đụng đến nữa. Anh ta cũng rất chăm chỉ sắm đồ, có điều, chiếc áo sơ mi hàng chợ kia thì đã được mặc rất nhiều lần mà vẫn không bị vứt đi.

Khó khăn lắm mới có cơ hội, tôi liền trêu đùa: “Chẳng phải có ai đó nói rằng, đàn ông lớn tuổi mặc đồ màu hồng là cưa sừng làm nghé, sẽ bị thiên hạ đàm tiếu sao?”.

Mục Thần Chi vừa cài cúc vừa đủng đỉnh cười. “Hi hi, thỉnh thoảng cưa sừng làm nghé cũng được.”

Những kỷ niệm cứ ùa về, mắt tôi cay cay, tôi cứ ngỡ những chuyện thường ngày nhạt nhẽo ấy chỉ là mơ hồ, không ngờ lại nhớ rõ ràng đến thế.

“Sao không ngủ đi!” Mục Thần Chi quay lại nhìn tôi chằm chằm, những câu nghi vấn luôn bị anh ta biến thành câu cầu khiến.

Tôi cười rồi tiến lại anh ta gần hơn nữa. “Mục Thần Chi, nửa đêm rồi mà anh không ngủ, đang làm món gì ngon thế?”

Tôi muốn lấy lòng nên nét mặt tươi tỉnh nhưng Mục Thần Chi vừa nghe tôi gọi cả họ lẫn tên thì nhăn mặt, rồi lại quay đầu thản nhiên bỏ một chiếc bánh vào chảo dầu đang sôi xèo xèo, cất giọng nói vô cùng lạnh lùng: “Tránh ra đi”.

Tôi cứ sán đến thì lại bị Mục Thần Chi hất ra, chắc anh ta sợ tôi làm hỏng việc nên cũng không thèm kiềm chế sự bực tức như mọi khi. Tôi loạng choạng vài bước mới bám được vào góc bàn, lòng đau nhói.

Những lời Tần Vãn Chiếu nói chắc là để an ủi tôi thôi, bởi nếu anh ta có chút tình cảm với tôi thì sẽ không thể giận dữ trong cái đêm cuối cùng này.

Tôi cúi gằm mặt đi ra ngoài, mỗi bước đi đều uể oải, bỗng giọng nói của anh ta vang lên từ phía sau: “Sao em lười thế? Chưa bao giờ nghe người ta nói muốn ăn thì lăn vào bếp sao? Đến đây giúp anh một tay!”.

Tôi rõ ràng là lười, cũng chẳng biết làm việc nhà. Ở bên Mục Thần Chi đã hai năm nhưng công việc nội trợ đều do anh ta đảm đương. Tôi thì ngoại hình không xinh đẹp, gầy tong teo, học hành cũng chả đâu vào đâu, sao anh ta lại thích tôi được chứ? Cứ cho là anh ta ở bên tôi không phải vì muốn báo thù, vậy ắt là do tôi có những điểm tương đồng với bé gái mà anh ta thích.

Vì chất giọng của tôi rất giống Đặng Lệ Quân.

Ngẩng đẩu nhìn thấy sự giễu cợt trên gương mặt anh ta, tôi bị chính những suy nghĩ của mình làm cho hết hồn. Rời xa một hung thần ác ôn như Mục Thần Chi chẳng phải là điều mà tôi ngày lẫn đêm trông ngóng sao? Giờ tôi còn buồn chán nỗi gì chứ? Nhất định là tôi đã bị những lời nói ngon ngọt của Tần Vãn Chiếu làm cho mê muội rồi.

Nghĩ thế, tôi liền thấy thoải mái, vui vẻ tiến lại gần MụcThần Chi. “Em có thể giúp gì nào?”

“Em vui lắm sao?” Mục Thần Chi cầm chiếc bánh trong tay nhưng vẫn chưa cho vào chảo, chỉ nhìn tôi trừng trừng, ánh mắt lạnh lẽo bỗng càng thêm u ám. “Sắp được rời xa anh nên em vui như mở cờ trong bụng sao?”

Tôi thẫn thờ đứng đó, không biết trả lời ra sao thì anh ta đãchau mày nhìn tôi. “Khuôn bánh trên bàn ấy, chỉ cần ấn nút tạo hình là được”

“Ừm.” Tôi gật gù nghe lời, ấn nút xong mới biết Mục ThầnChi đang làm bánh quẩy.

“Anh cũng biết làm bánh quẩy sao?”

“Chẳng có gì là anh không biết làm”, Mục Thần Chi thản nhiên đáp.

“Vậy tại sao trước kia anh không làm cho em?

“Em có nói đâu.”

“Không nói không có nghĩa là em không thích.”

Thần Chi bỗng dừng tay, nhìn tôi dò xét. Lúc quay lại tiếp túc công việc thì bật cười mỉa mai. “Em cũng biết điều đó sao? Nhưng em biết thì có tác dụng gì chứ?”

Câu nói này có hàm ý sâu sắc, tôi bỗng có chút hoảng loạn, liền cười lấp liếm, thò tay nhón một chiếc bánh quẩy trong đĩa. Chiếc bánh vừa được vớt ra khỏi chảo nên vẫn còn nóng bỏng tay khiến tôi phải kêu lên xuýt xoa.

Mục Thần Chi vội vàng quay lại nắm lấy tay tôi, vừa thổi phù phù vừa quở mắng: “Ngốc nghếch như em thì mai mốt về già phải làm sao?”.

Không biết tại sao, trong giây phút này đây, tôi rất muốn ôm chầm lấy Mục Thần Chi. Những cảm xúc rối loạn trong lòng, tôi cũng không muốn làm rõ, không muốn suy nghĩ quá nhiều. Dù sao đây cũng là đêm cuối cùng, đến khi trời sáng thì sẽ phải nói lời từ biệt và tôi sẽ không phải nghĩ nhiều nữa. Tôi dang tay ôm chầm lấy Mục Thần Chi, thân hình anh ta rất đẹp, đặc biệt là vùng bụng, khiến người khác ôm vào cũng cảm thây si mê.

Còn đang khinh bỉ mình vì suy nghĩ nực cười ấy thì Mục Thần Chi cúi xuống hôn tôi. Hai năm nay, việc nhiều nhất mà chung tôi cùng làm chính là ái ân nam nữ. Tôi đón nhận biết bao nụ hôn từ anh ta, có lúc dịu dàng, khi lại quyết liệt khiến người ta hoảng sợ, đôi khi nụ hôn lại trở thành cắn xé. Nhưng không có lần nào như hôm nay, không phải dịu dàng mà là chan chứa tình cảm như mặt nước mùa thu, trong suốt và rõ ràng, dường như nụ hôn ấy có một mê lực mà người ta không thể cưỡng lại rồi cam tâm tình nguyện bị dòng nước nhấn chìm.

Bàn tay ôm eo tôi không ngừng nóng lên, hơi nóng đủ khiến người ta mụ mị. Tôi vòng tay qua cổ Mục Thần Chi, lần đầu tiên tôi chủ động, thậm chí còn nhiệt tình đáp lại từng cử chỉ của anh ta.

Mục Thần Chi sững sờ giây lát rồi nụ hôn càng thêm sâu nhưng bỗng chốc lại đẩy mạnh tôi ra. Tôi loạng quạng lùi lại ba bước rồi bị va vào cạnh bàn, rất đau.

“Phó Tiểu Mật, rốt cuộc cô có ý đồ gì?” Sắc mặt MụcThần Chi nhợt nhạt, sự tức giận khiến đôi môi khẽ run. “Cô muốn làm gì? Cô không thích tôi, chúng ta cũng sắp chia tay, cô còn muốn trêu chọc tôi sao?”

“Em...” Dường như có một bàn tay nào đó vừa luồn vàobóp chặt tim gan tôi, chặt đến mức tim tôi sắp vụn vỡ.

Mục Thần Chi cởi tạp dề vứt lên bàn rồi bước nhanh ra khỏi bếp. Lúc đi đến cửa thì dừng lại, cánh tay bám vào khung cửa, giọng nói ảm đạm vô cùng mệt mỏi: “Đến đây là hết, sau nay em đừng đến tìm anh nữa”.

Chảo dầu trên bếp vẫn đang chiên bánh quẩy, ban nãy vì vội quá nên Mục Thần Chi quên tắt bếp. Mùi khét bốc lên nghi ngút, tôi đứng thẫn thờ hồi lâu rồi mới sực nhớ, liền với tay ấn vào công tắc bằng nhựa cứng màu đen trên bếp, phát ra một âm thanh cực nhỏ: “Tạch”.

Cả căn bếp đều ngập tràn mùi bánh cháy khét, cho dù lửa đã tắt nhưng thứ mùi ấy vẫn quanh quẩn, tôi không thể phân biệt rõ mùi vị của nó, chỉ biết không khí hít vào toàn là thương đau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.