Vân Long Phá Nguyệt

Chương 109: Tiên đồng trong mộng



Vân Tâm Nhược cảm giác tựa hồ mình đã ngủ một thời gian rất dài, mở hai mắt, nhìn xung quanh, nàng có cảm giác thật đúng là nàng còn chưa tỉnh giấc, màn che màu xanh nhẹ nhàng đung đưa trên đỉnh đầu, chăn được làm từ băng tàm ti đắp trên người nàng, ngay cả trong không khí cũng ẩn ẩn hương trúc

Nơi này không phải Phủ tướng quân,cũng không phải Vân phủ

Lòng bàn tay truyền đến cảm giác ấm áp, đây là…..ấm áp mà nàng cảm nhận được lúc ngủ. Cảm giác thực chân thật, nàng chậm rãi quay đầu, nhìn về phía tay mình

Tay nàng lúc này đang nắm một bàn tay to

Nàng có chút kinh ngạc. Sau đó cố hết sức nắm chặt lại bàn tay đó…..

Đôi mi thanh tú nhíu chặt lại, ngay cả đôi mắt tựa hồ cũng u trầm hơn

Nàng sao lại…..không có cảm giác…..

Hoàn toàn không có cảm giác? (Không cảm giác được Hàn ca đang nghĩ gì)

Cảm nhận được động tác trong tay, Tiêu Thanh Hàn nhìn về phía giường, cùng Vân Tâm Nhược bốn mắt nhìn nhau

Một cái thánh khiết, một cái thanh nhiên

Một cái phiêu miểu xuất trần, một cái ôn nhuận như gió

Vân Tâm Nhược nhìn nam tử trước mắt, không khỏi thất thần, ý thức có chút mông lung, nàng hoài nghicó phải mình còn đang ở trong mộng không? Nếu không sao lại có thể thấy một nam tử xinh đẹp như vậy, bất giác thốt ra:

“Tiên đồng…..”

“Tiên đồng.” Minh Phong nhìn khuôn mặt đẹp đến mức có lẽ ánh trăng thấy cũng phải ghen tị của Tiêu Thanh Hàn, hai chữ tiên đồng quả nhiên vô cùng chính xác

Bất quá, nha đầu này chắc là chưa tỉnh ngủ nên mới nhìn Quốc sư thành tiên đồng, Thanh Hàn quốc sư nổi tiếng thiên hạ, khí chất thanh cao không ai bằng. Ai mà không biết, ai mà không ngưỡng mộ

“Ha ha……”Minh Phong đột nhiên cười ha hả, Tiêu Thanh Hàn quét mắt liếc hắn một cái, đầy ý cảnh cáo

Nghe được tiếng cười, Vân Tâm Nhược nhìn về hướng phía sau Tiêu Thanh Hàn, thấy một nam tử mặc hồng y, nàng hơi nhíu mi một chút, rất khó hình dung nam tử trước mắt….

Khổng tước…..không giống. Yêu tinh……cũng không phải. Gay…..cũng không có khả năng.

Là cái gì nhỉ?

Yêu….cái gì yêu?

“Yêu nghiệt……..”Nàng đột nhiên nghĩ tới từ đó, cũng thuận miệng bật ra.

“Ách……yêu nghiệt…….” Minh Phong thiếu chút nữa bị chính nước miếng của mình sặc chết. Tuy rằng hắn thừa nhận mình quả thật có chút bản chất yêu nghiệt. Nhưng bị người ta nói thẳng ra như vậy, đúng là có chút khó tiếp thu a

Hơn nữa, vì sao Quốc sư là Tiên, mình lại thành yêu nghiệt chứ. Không công bằng, rất không công bằng, quá mức nặng bên này nhẹ bên kia

Tiêu Thanh Hàn cười nhẹ một cái, như dòng nước thánh khiết, chậm rãi chảy vào lòng người nhìn, ôn hòa ấm áp…..

Hắn nhìn về phía hai bàn tay, thần sắc tối lại, nhẹ nhàng kéo tay về, ấm áp trong lòng bàn tay biến mất, có chút trống rỗng

Không còn cảm giác ấm áp, Vân Tâm Nhược cũng khẽ nhắm mắt lại, hình như trong mắt có chút hơi nước, khi mở mắt ra, nàng bắt đầu nhìn nhìn bốn phía, mới phát hiện đây không phải là giấc mộng, là thật…..

“Đây là đâu?”

Nàng nghi hoặc hỏi

“Phủ quốc sư, Thanh trúc viên” Tiêu Thanh Hàn nhẹ giọng trả lời

Minh Phong tức đến mức đỏ mặt. Nha đầu này bây giờ mới hỏi đây là đâu. Vậy nãy giờ nàng ta nghĩ cái gì vậy? Không lẽ thực sự nghĩ mình đang nằm mơ? Vậy mà Quốc sư còn có thể bình thản trả lời nàng ta, hai người này đúng là người tung kẻ hứng

“Phủ quốc sư?” Vân Tâm Nhược lại đánh giá nam tử trước mắt, vừa rồi nàng nghĩ là trong mơ, mới có thể gặp được nam tử có tuyệt thế dung nhan như vậy, giờ mới phát hiện ra, trên người nam tử này có một cỗ khí chất kì lạ mà nàng chưa bao giờ gặp qua, thì ra, hắn chính là Thanh Hàn quốc sư, ý trung nhân của Vân Thiển Y

Nhưng vì sao nàng lại ở đây? Đầu óc hỗn loạn nhất thời thanh minh lại

Ngày đó, nàng bị Hồng Nhiên dụng hình, nàng nhớ trước khi mình hôn mê, hình như có người cứu nàng…..

“Không cần nghĩ, là Quốc sư cứu ngươi” Minh Phong vừa bưng chén thuốc lên lại bị Thanh Hàn lấy mất

Vân Tâm Nhược nhìn chén thuốc đen sì sì trước mắt, chán ghét ra mặt

Thực khó ngửi….. vậy lại càng khó uống

Chén thuốc vẫn ở đó như cũ, Tiêu Thanh Hàn không nói câu nào, chỉ bưng chén thuốc để trước mắt nàng. Bình tĩnh nhìn Vân Tâm Nhược. Một lúc sau, Vân Tâm Nhược đành phải nhận lấy chén thuốc. Do dự nửa ngày, mới há miệng uống một ngụm to

Quả thật đúng như tưởng tượng….

Thực khó uống……

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.