Vân Long Phá Nguyệt

Chương 124: Duy trì



“Làm sao muội có thể. . . . . .” Vân Thiển Y sắc mặt càng thêm tái nhợt, sợ sắp té xỉu rồi. Tại sao có thể như vậy? Cùng Vân gia đoạn tuyệt quan hệ là không thể nào, không thể nào. Tam muội sao tuyệt tình như vậy.

“Vân Tâm Nhược!” Từng chữ từng chữ từ trong kẽ răng cắn ra. Lê hân buông Vân Thiển Y, giống như dã thú, ánh mắt hàm chứa khổng lồ hận ý, hai tròng mắt đỏ lên. . . . . .

“Ngươi nói thêm một chữ nửa thêm?”

Vân Tâm nếu ôm lấy vò rượu, cũng không thèm nhìn Lê Hân một cái, nàng nhàn nhạt mở miệng: “Xin hỏi tướng quân, ngươi muốn làm cái gì? Roi, hay dùng tay, hay dùng cái gì?

Lê Hân đột nhiên sửng sốt, nắm chặt quả đấm của đột nhiên bỏ xuống, tròng mắt đỏ lừ cũng chầm chậm biến mất.

Tim của hắn, lúc này hoàn toàn rối rắm. . . . . .

“Ha ha ha. . . . . .” tiếng cười liều lĩnh, từ bốn phương tám hướng truyền ra, từ một phía hồng y đỏ rực như lửa, đột nhiên xuất hiện ở trước mắt mấy người, nam tử khuynh thành yêu mị.

Minh Phong một tay tiếp lấy vò rượu từ Vân Tâm Nhược, một tay mở vò rượu. Ngửi lấy mùi rượu. Giọng mang oán trách, môi đỏ mọng cong lên, nam nhân yêu mị cố tình làm ra một bộ dáng hài tử đáng, nhìn thế nào cũng thấy kỳ quái.”Tiểu Nhược Nhược, nhờ ngươi cầm rượu, sao ngươi trễ như thế, ngươi muốn làm cho bản công tử chết khát sao?”

Nói xong, hắn nhìn Vân Thiển Y đang tựa vào người nha hoàn, thật vô dụng, hắn nhìn thế nào cũng không giống chủ nhân Phách Nguyệt là ả, tại sao có thể xứng với trong trẻo lạnh lùng như nguyệt, kinh tài tuyệt diễm quốc sư đây, khó trách quốc sư sẽ nói, có vật, nhưng không có hồn.

Hắn lại quan sát Lê Hân, nhếch miệng cười, đánh Nhược Nhược thành như vậy, hắn không độc chết hắn ta là may rồi, vừa rồi hắn ta nên cảm tạ hắn dừng tay kịp lúc, nếu không, hắn bất kể tướng quân gì gì đó. Không phế tay phế chân, thì hắn không phải là hồng y tu la.

Quay đầu nhìn Vân Tâm Nhược, hắn cười như không cườ, “Tiểu Nhược Nhược, cha như vậy, nhà như vậy, không cần còn hơn, phủ quốc sư sẽ là nhà của ngươi!”

Vân Tâm Nhược tức cười, nhìn Minh Phong. Nhưng mà, người này bình thường nhìn như vẻ mặt cợt nhả, nhưng hắn cũng có tâm đến thế, như vậy mà duy trì, bảo vệ nàng, nàng không thể không cảm động, cúi đầu, trong mắt nhưng có chút hơi ấm.

Minh Phong lại hít lấy mùi rượu, quá thơm rồi. Thật là đem thì hắn thèm lắm rồi, đều do mấy người này, hại hắn chưa uống được rượu.

Hắn cười nhạt nhìn Vân Thiển Y, khá lắm, tỷ muội tình thâm. Có một số việc. Tiểu Nhược Nhược không để ý, hắn nhưng để ý vô cùng.”Vân cô nương, cô nương không phải muốn hỏi tại sao Nhược Nhược ở phủ quốc sư ư? Vậy thì phải làm phiền Lê đại tướng quân giải thích cho nàng ấy mới được nha!”

Miệng của hắn khẽ đóng mở, lời nói ra đều giống như dao găm,”Tiểu Nhược Nhược là do quốc sư tự mình ôm trở về đây.” Hắn nhấn mạnh chữ “ôm”, hài lòng nhìn ánh mắt Vân Thiển Y khẽ biến.”Ta nhớ lần đầu tiên nhìn thấy Tiểu Nhược Nhược thì… chậc chậc. . . . . . Lưng a! Không có một khối da nào hoàn hảo, vết thương gì cũng có, đáng tiếc da thịt mịn màng, vì chữa khỏi cho nàng. Bản công tử hao hết tâm lực rất nhiều, mới chữa trị cho nàng hoàn hảo vô khuyết.”

Hắn nói tiếp. Kể những vết thương mà Vân Tâm Nhược phải chịu đựng, mà hắn lại cỡ nào tận tâm. Không phải là tỷ muội tình thâm à. Hiện tại hắn phải xem cái tình thâm này ra sao chứ?

Vân Thiển Y nhìn về Lê Hân, đôi mắt đẫm không thể tin làm thân thể Lê Hân căng thẳng, bị người ta rạch vào vết sẹo mà hắn muốn quên cộng với nước mắt giai nhân trước mặt, hắn tức giận, hắn áy náy, hăn chua xót, và hắn không có đất dung thân . . . . .

Vân Tâm Nhược lắc đầu một cái, xoay người. Lơ đãng cùng một đôi mắt sâu như biển băng nhìn nhau, áo trắng như tuyết , ngọc thụ lâm phong, nàng ngửa đầu, lông mi lay nhẹ. . . . . .

Lá trúc khẽ động, tà áo bị gió cuốn tung nhẹ lên, nam tử tựa như trong tranh bước ra, lỗi lạc phiêu dật, hai tròng mắt thanh lãnh khẽ xẹt qua một ít gợn sóng. . . . . .

Lúc này hắn làm cho nàng có cảm giác. . . . . .

Hắn đang thương tâm, tại sao?

Vân Tâm Nhược nghiêng đầu, nhìn hàng trúc bên kia, nhằm lơ đi ánh mắt thương hại của hắn.

“Thanh Hàn!” hơi thở quen thuộc không ngừng truyền đến, Lê Hân là người thứ hai nhìn thấy hắn. Tiêu Thanh Hàn chậm rãi đến trước mặt bọn họ, trong mắt Vân Thiển Y vẫn còn nước mắt, nhìn nam tử giống như thiên thần đang đi đến gần.

Lông mày của hắn, mắt của hắn, bạch y của hắn, sự cao quý của hắn. . . . . .

Một nam tử tuyệt trần như vậy làm sao nàng lại không yêu chứ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.