Vân Long Phá Nguyệt

Chương 166: Tỉnh lại



Thiếu nữ sâu kín tỉnh lại, tiếng vó ngựa không ngừng truyền đến, thân thể tựa sát vào một thân thể ấm áp, hương sen quen thuộc mơ hồ truyền đến, yên tâm đến gần hắn. Đem lấy toàn bộ sức nặng chính mình ném cho hắn.

“Đã tỉnh rồi hả?” một tay Tiêu Thanh Hàn ôm chặt cô gái trong ngực.

“Ừ.” Vân Tâm Nhược hít thật sâu một hơi, tựa vào hắn. Sau đó nàng nhìn bốn phía, bọn họ sao lại ở trong xe ngựa?

“Chúng ta đã đi ra khỏi rừng rồi, bây giờ đang trở về hoàng cung.” Tiêu Thanh Hàn đưa tay giúp nàng gạt sợi tóc qua một bên, giải thích. Sau đó, hắn lấy ra một hộp đựng thức ăn bên cạnh. Mở ra, mùi thơm của thức ăn lập tức truyền ra.

“Ngươi đói nên mới chóng mặt .” Tiêu Thanh Hàn lấy đôi đũa để trong tay nàng. Trong mắt có chút nụ cười thản nhiên, nhưng nhiều hơn là đau lòng. Mấy ngày nay thật khổ cực nàng.

Nghe được Tiêu Thanh Hàn nói như thế, mặt Vân Tâm Nhược có chút ửng đỏ, nàng lại để mình ngất vì đói, quả thật có chút mất mặt.

“Đứa ngốc.” Thấy nàng thẹn thùng, Tiêu Thanh Hàn khẽ cười một tiếng, cầm đũa lên, gắp một ít món ăn, đưa đến bên miệng nàng. Trong sơn động không ăn, không uống, ngủ say mấy ngày, vẫn không có hạt cơm nào vào bụng. Mới tỉnh lại đã chạy đi tìm hắn.

Hắn cảm động, nhưng cảm động xong, chính là đau lòng. Tiểu nữ tử này, hoàn toàn đem lòng của hắn chiếm lĩnh mất rồi. Bất tri bất giác, một khối lãnh địa trong lòng cũng biến thành của nàng.

Thế gian vạn vật, thay đổi liên tục, trong chốn rừng xanh sẽ có chúa tể, mặc dù Mạc tộc tai qua nạn khỏi, nhưng phải thay đổi

Phía Đông có đường, phúc hay họa thì không dám chắc.

Nhưng lần này nàng thật sự quá mệt mỏi.

Vân Tâm Nhược sau khi ăn xong, sờ sờ bụng có chút trướng, mấy ngày nay, nàng ăn no bụng.

“No rồi?” Tiêu Thanh Hàn đem lấy nàng ôm vào trong ngực, hỏi.

“Ừ.” Nàng dựa vào hắn, nhẹ giọng đáp lời. Xe ngựa không ngừng truyền tiếng vang đến, bên trong xe, chỉ có tiếng hít thở yên lặng của hai người, chợt, những thứ chưa từng suy nghĩ lại một lần nữa tràn ngập lòng của nàng.

Yên bình, không có nghĩa là sẽ không phát sinh

Trốn tránh, cuối cùng vẫn phải đối mặt.

Nàng chưa bao giờ là lừa mình dối người.

Khi đi ra khỏi rừng rậm, nàng cùng Thanh Hàn có thể có tương lai sao?

lời tiên đoán về Thanh Hàn, còn có chủ nhân Phá Nguyệt là Vân Thiển Y, khẽ nhắm mắt lại, không muốn để hắn nhìn thấy bản thân mình đau khổ.

Tiêu Thanh Hàn khẽ vuốt sợi tóc của nàng, xúc cảm trong tay cực kỳ giống như tơ lụa tượng đẳng.

“Tại sao không thử tin tưởng ta?” thanh âm Tiêu Thanh Hàn trong trẻo lạnh lùng từ đầu nàng đỉnh truyền đến, hơi mang theo một tia thở dài không rõ. Đối với ý định của nàng, tại sao hắn có thể không biết chứ.

Nàng ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau. Con ngươi nam tử sâu hút, dâng lên một mảnh sương mù, mông lung khó dò, đem lấy toàn bộ tâm thần của nàng hút vào.

“Tại sao không thử tin tưởng ta?” Lại là một câu này, hắn nhìn về chỗ sâu đáy mắt nàng, linh hồn của nàng như trắng trợn xích lõa, bại lộ trước mắt hắn.

Nàng không tin hắn. Hoặc giả, nàng không tin chính mình.

“Thanh Hàn. . . . . . Ta. . . . . .” môi Vân Tâm Nhược giật giật, thanh âm đứt quảng. Nàng thật có thể không?

Có thể quá hạnh phúc hay không.

Hạnh phúc giống như trong mộng.

Nàng sợ.

Vừa mở mắt

Giống như cảnh tượng huyền ảo, nhẹ nhàng chạm vào, sẽ lập tức biến mất.

“Tin tưởng ta, được không” ? trong mắt Tiêu Thanh Hàn vắng lạnh, có mong đợi, có đau lòng, cùng với tình yêu sâu đậm.

Hắn. Không cho phép nàng trốn tránh.

Vân Tâm Nhược trầm tư, qua trong giây lát, giống như qua một kiếp luân hồi. Rồi sau đó, cặp mắt trong veo thay đổi, sáng vô cùng, nàng đưa tay ôm lấy hông của Tiêu Thanh Hàn. Thanh âm tự trong miệng của nàng truyền ra. Trên xe ngựa lộ ra dưới ánh mặt trời, một tia một, sáng ngời ấm áp.

“Ta tin tưởng ngươi.”

Lúc này, nàng tin tưởng hắn, tin tưởng hắn đem tất cả các chuyện giải quyết xong, rồi sau đó mang nàng về nhà.

Nhà của bọn họ.

Tiêu Thanh Hàn ôm chặt lấy bả vai gầy gò của nàng, vươn tay, đẩy cửa gỗ trên xe ngựa, từ cửa sổ nhìn ra ngoài, ven đường là một cánh đồng lúa, đinh đinh đang đang, sức sống dồi dào. Mà không nơi xa, một cối xay gió hiện lên trong tầm mắt, không ngừng chuyển động.

“Nhược, ngươi xem.” Hắn khiến Vân Tâm Nhược nhìn phía ngoài cửa sổ.

Vân Tâm Nhược nghiêng đầu. Rồi sau đó cười một tiếng. Một chút cười, khiến ngũ quan thiếu nữ thanh tú thêm mấy phần.

Đây là guồng nước.

Guồng nước chuyển động, mơ hồ mang đến hơi nước, cho ruộng lúa mạch sinh mạng kỳ tích.

Đây là thứ thuộc về hắn cùng nàng .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.