Vẫn Mãi Yêu Người

Chương 3



Khi hai mẹ con về đến nhà, trời đã tối lắm. Bà Kim vội vàng kéo JaeJoong vào nhà và ngồi bên cạnh cậu trong khi cậu nói chuyện với ông Kim.

Nửa tiếng sau…

Mặc dù mệt mỏi vì phải ngồi xe xuống đêm nhưng JaeJoong tỉnh táo hẳn khi nghe những gì ông Kim vừa nói. Cậu thẫn thờ trên ghế, lắc đầu không tin vào tai mình. Không thể thế được… Papa thương cậu lắm mà, tại sao lại… Chuyện này có lẽ chỉ là mơ thôi, là mơ thôi… Bất chợt, JaeJoong quì xuống bên cạnh ông Kim và nắm lấy tay ông:

“ Papa à!!! Papa đang đùa con phải không??? Con không muốn lấy chồng đâu papa, con không muốn đâu!! Papa đừng ép con mà!!!” – JaeJoong nhìn vào mắt ông Kim buồn bã và sợ hãi. Rồi cậu lại quay qua cầu cứu mẹ.

“Mama à, papa đang giỡn với con phải không? Mama trả lời con đi mà, con năn nỉ hai người mà!!! Con không muốn đâu… Hic ………….hic …………….hic………….. “

Cậu mếu máo nhìn ông bà Kim, còn hai ông bà tránh cái nhìn của đứa con cưng cùng cảm giác tội lỗi đang dâng trào trong tâm hồn,

“ JaeJoong, những gì con vừa nghe là sự thật… Con sẽ lấy con trai nhà họ Jung. Ta xin lỗi con, vì ta không thể nào làm khác được! “ – ông Kim gục mặt vào bàn tay mà nói ,bà Kim ôm lấy cậu thay lời xin lỗi. Cả ông Kim và bà Kim lúc này đều khổ tâm khi thấy phản ứng của JaeJoong. Hai ông bà không cam tâm chút nào, nhưng chẳng còn con đường nào khác…

“ Nhưng tại sao lại là con chứ??? Con không muốn đâu!!! Con không muốn lấy anh ta đâu papa!” – JaeJoong khóc nức nở.

Không được, cậu không muốn thế!

Cậu cũng như bao người khác, cậu cũng có tự do, cậu cũng có cuộc sống riêng của mình cơ mà!

Tại sao lại bắt cậu phải cưới người cậu không yêu chứ?

“ Vì nhà họ Jung xin được cưới con, con hiểu không? Chính là con JaeJoong à!!!” – ông Jung thiểu não đáp.

Bây giờ thì JaeJoong đã hiểu tại sao papa và mama cậu lại có những biểu hiện, thái độ kì lạ từ khi cậu về đến nay. Có lẽ pama cậu đã khổ tâm nhiều lắm, suy tính nhiều lắm. Nhà họ Jung có ơn với nhà họ Kim, cậu là con trai nhà họ Kim và cậu cần phải trả ơn họ. JaeJoong tự trách mình đã quá vô tâm, không hề nghĩ đến pama chỉ lo cho bản thân mình.

Tuy đã từng nói cậu chỉ muốn lấy người cậu yêu nhưng giờ đây chắc không thực hiện được rồi. JaeJoong không cam tâm, JaeJoong không muốn, JaeJoong không đồng ý cuộc hôn nhân này!

Nhưng có lẽ bây giờ con đường duy nhất cậu có thể đi là cưới cái gã họ Jung đáng ghét đó. Cậu lau nước mắt ngồi lại ghế nhìn hai người. Vì cậu muốn báo hiếu cho papa và mama cậu, họ đã nuôi cậu khôn lớn, dạy dỗ cậu thành người. Giờ đây, chấp nhận kết hôn với một người không quen do sự sắp đặt của pama có lẽ cũng là một cách để báo hiếu đền ơn công dưỡng dục sinh thành của họ. Mặc dù không muốn, JaeJoong đành chấp nhận cho pama vui lòng vậy.

Gạt những giọt nước mắt sắp ứa ra trên khóe mi, JaeJoong nhìn ông Kim nói với giọng nghẹn ngào, cố nén những tiếng nấc nhẹ:

“ Papa, con… con…… đồng ý lấy anh ta… Papa hãy bảo với nhà họ Jung là… con đồng ý… Giờ con xin phép pama, con về phòng nằm nghỉ một chút… “

Nói rồi JaeJoong đứng lên bước về phòng mình. Nằm vật xuống giường, cậu khóc nức nở.

“ Mình không muốn lấy hắn ta!!! Tại sao lại thế cơ chứ? Mình chỉ muốn lấy người mình yêu thôi! Chỉ vậy thôi mà khó như thế sao???

Mình thật sự không muốn thế đâu! Nhưng mà… nếu mình không đồng ý, pama sẽ buồn và thất vọng vì mình lắm… Mình không muốn pama thất vọng. Mình thật sự không muốn! Tại sao lại là mình chứ? Mà anh ta có thật sự muốn lấy mình không? Hay cũng giống như mình, do ép buộc phải kết hôn? ……………

Mệt quá… Đáng ghét thật! Cuộc sống đúng là chẳng lường trước được điều gì cả… “

Suy nghĩ một lúc, JaeJoong chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Ở bên ngoài phòng khách lúc này, bà Kim khóc nức nở trên vai chồng mình, nghẹn ngào nói:

“ Anh à! Chúng ta đã làm sai rồi đúng không? Thái độ hồi nãy của thằng bé… em biết là thằng bé khó chịu nhưng … nó vẫn chấp nhận… là vì chúng ta … Chúng ta làm sai rồi đúng không anh? Anh nói cho em biết đi!!!… Chúng ta làm sai rồi phải không anh? Trời ơi con tôi, nó có tội tình gì mà phải chịu khổ vậy nè trời!!! “

Bà khóc vật vã ra ghế sofa mặc cho ông Kim ôm bà vào lòng và ra sức an ủi, dỗ dành. Ông Kim tuy im lặng, không nói câu gì nhưng trong lòng ông rất đau, ông biết mình đã sai khi đặt con mình vào cuộc hôn nhân sắp đặt này. Báu vật của ông, đứa con ông yêu thương nhất lại vì trả hiếu cho ông và umma nó chấp nhận lấy người nó không yêu.

Trời ơi!!! Đứa con bé bỏng của ông, nó làm gì nên tội mà nó phải chịu cảnh này? Chẳng qua vì mang ơn nhà họ Jung 18 năm trước đã cứu nhà ông , bây giờ ông trời bắt con ông phải trả! Tại sao không là đứa nào mà phải là nó, là Kim JaeJoong ngây thơ, là báu vật của ông???

Con ơi, ta xin lỗi. Là ta bất tài vô dụng, nếu năm xưa ta cương quyết không nhận sự giúp đỡ ấy thì giờ đây con đã không phải khổ thế này! Là lỗi ở ta JaeJoong à, ta xin lỗi, xin lỗi con!!!

………………

Lại nói về nhà họ Jung, ông Jung cực kì vui mừng khi nhà họ Kim báo là con trai họ – Kim JaeJoong đồng ý kết hôn, với ông tin đó là tin cực tốt lành trong ngày. Đi qua phòng vợ mình, ông muốn thông báo cho bà biết. Bà là người mong muốn cuộc hôn nhân này nhất, bởi lẽ bệnh của bà đến hồi nghiêm trọng, nhưng trước khi chết bà muốn nhìn thấy con trai mình – Jung YunHo lấy vợ. Có như thế bà mới an lòng nhắm mắt.

Kéo nhẹ cánh cửa, ông bước vào phòng vợ và đi đến chỗ bà nằm. Nắm lấy bàn tay gầy guộc của bà, ông bỗng thấy xót xa vô cùng. Từ khi nào bàn tay mịn màng năm xưa của vợ ông đã trở nên gầy rộc và trơ xương thế này? Mắt ông Jung bắt đầu hơi hoe đỏ, nhưng ông chùi ngay khi thấy vợ mình tỉnh giấc. Mỉm một nụ cười yếu ớt nhìn ông, bà Jung cố gắng vươn tay chạm vào mặt ông và nói:

“ Hoonie đừng khóc mà! Em không sao đâu, rồi em sẽ khỏi mà… Em còn phải nhìn thấy cháu nội của mình nữa chứ… “

“ Uhm, anh biết em vẫn luôn mạnh mẽ Kyo! “ – ngăn giọt nước mắt sắp rơi ra, ông hít một hơi rồi nói tiếp. –

“ Kyo, nhà họ Kim báo là JaeJoong đồng ý rồi, em sắp được gặp con dâu rồi! Em còn nhớ năm xưa em gặp thằng bé khóc vì lạc mẹ ở siêu thị không? Chính là nó đấy, em đã rất thích thằng bé còn gì! Nó dễ thương và mũm mĩm thật… Đúng ước nguyện của em rồi đó Kyo! “

“Uhm , em nhớ mà! Từ khi còn nhỏ thằng bé đã đẹp rồi, giờ lớn rồi chắc phải thành một mỹ nhân ấy chứ! Em vui lắm Hoonie à…”

Vừa dứt câu nói là một tràng ho liên tục khiến ông Jung xanh mặt, vội vàng lấy thuốc cho bà Jung uống. Trước khi chìm vào giấc ngủ do thuốc mang lại bà níu tay ông Jung và nói:

“ Hoonie nhất định phải bắt YunHo lấy thằng bé nhé, vì thằng bé là định mệnh của nó, nhất định là định mệnh của nó đó Hoonie… “

“Được rồi Kyo, anh nhất định sẽ làm theo lời em mà. Em nằm nghỉ đi… “ – Ông Jung trấn an bà. Đợi bà chìm hẳn vào giấc ngủ, ông mới đứng lên và đi về phòng làm việc sau khi sắp đặt người trông coi bà.

“ Đi tìm thằng Yunho về cho ta, còn nữa, hãy bắt cả con ả Tiffany gì đó về đây luôn! “ – Ông Jung ra lệnh rồi lạnh lùng bước đi về phía phòng đọc sách ngồi chờ.

Lát sau, có người vào báo:

“Chủ tịch, cậu hai đã về! Cả cô Tiffany, chủ tịch cần cũng đã có mặt! “ – Tên đàn em kính cẩn báo cáo rồi lui ra chờ lệnh.

“Bảo Yunho và cả con nhỏ kia vào đây, ta muốn nói chuyện! “ – Ông Jung bước lại sofa ngồi xuống, nhâm nhi tách trà nóng.

“ Appa, con về rồi đây ạ! Appa gọi con có chuyện gì không?” – Yunho bước vào, hắn kính cẩn chào appa mình và ngồi xuống.

“Cháu chào bác! Cháu là Tiffany Hwang, bạn gái của YunHo ạ!” – Tiffany đi vào, rụt rè nói nhưng không giấu được nỗi vui mừng khi được nhìn thấy chủ tịch Jung nổi tiếng lạnh lùng. Khẽ nhếch mép, ông Jung cười lạnh. YunHo thấy vậy rất lo, từ khi hắn nghe appa hắn muốn gặp ả thì hắn đã lo lắm, không biết appa hắn sẽ giở trò gì đây.

“ Tôi thật sự không dám nhận cô là bạn gái của con tôi đâu. “ – Ông Jung lạnh lùng nói. Ả hơi sượng mặt vì những lời nói của ông, thấy vậy ả liền liếc nhìn YunHo. Điều đó không qua được mắt ông Jung.

“ YunHo, con còn nhớ tuần trước ta với con qua nhà họ Kim để bàn về việc kết hôn giữa con và con trai họ không? “ – Ông Jung thăm dò, vừa nói vừa quan sát hắn và ả đang ngồi trên ghế. Hắn thấy vậy lắp bắp trả lời:

“Appa, con nhớ ……………….nhưng …………mà………. họ không đồng ý với mình … với lại ………….con cũng đã có người yêu ………..con …………”

“RẦM !” – Tiếng đập bàn của ông Jung làm hắn giật mình cúi gằm mặt xuống. Tiffany từ khi nghe ông Jung nói chuyện kết hôn thì vô cùng ngạc nhiên, ả nhìn ông Jung rồi quay sang hắn, nói từng tiếng khó nhọc:

“Bác……… cháu có nghe lầm không ạ? Anh ấy sẽ kết hôn ạ? Với con trai nhà họ Kim sao ạ? Nhưng thưa bác…… cháu yêu YunHo , xin bác hãy chấp thuận cháu…….. “ – Tiffany quì xuống van xin ông Jung.

“ Mày nên nghĩ đến umma mày kìa Yunho!!! Thằng bất hiếu, nếu mày muốn umma vui vẻ sống thì hãy chấp nhận đi!” – Ông Jung giận dữ nhìn hắn.

Ông chiếu ánh mắt lạnh lùng vào ả, gằn từng chữ.

“ Cô Hwang, những gì cô nghe thấy điều là sự thật. Tôi xin cô, hãy rời xa con trai tôi ra, nó còn phải vì umma nó nữa. Và tôi nói lần cuối, gia đình tôi không bao giờ chấp nhận hạng người như cô làm dâu nhà họ Jung. Tôi khuyên cô hãy tránh xa nó ra, nếu không muốn tôi làm gì tổn hại đến cô. “

“ ………..”  – Cả Yunho và Tiffany đều cứng họng chẳng nói được câu gì. Tiffany vô cùng tức giận, ả không ngờ có người lại có thể nẫng tay trên của ả ngang nhiên như thế. Tiền tài của ả, danh phận của ả, vậy là mất trắng vào tay tên nhóc họ Kim kia rồi! Thật đáng nguyền rủa!!!

Còn Yunho, hắn thẫn thờ nghĩ đến bà mẹ đáng thương của mình. Bà đang lâm trọng bệnh như vậy, ao ước của bà là thấy hắn kết hôn với con cái nhà lành. Nếu hắn không đồng ý cuộc hôn nhân này, mẹ hắn sẽ ra sao? Bà sẽ buồn rầu lắm, sẽ lo lắng lắm… Hắn không nỡ…

“ Người đâu ! Đuổi cô ta ra ngoài ! Đưa cậu hai về phòng! “ – Dứt lời ông Jung quay gót đi về phòng của mình. Yunho và Tiffany ngồi nhìn nhau cứng đờ trong phòng.

“ Anh Yunho, em yêu anh là thật lòng, không hề gian dối. Em không muốn đâu Yunho, em không muốn nhìn người em yêu cưới người khác đâu!!! Em thật sự không muốn mà… Hức ……………..hức …….hức………… “ –  Tiffany vừa khóc vừa nói trên vai hắn làm hắn thấy buồn bã và thất vọng vô cùng.

“Em yên tâm, anh sẽ thuyết phục umma cho anh và em ở bên nhau mà! “ – Yunho trấn an người tình. Bỗng…

“ Thưa cậu, bà và ông mời cậu sang phòng nói chuyện.” – Một tên đàn em chạy vào báo cáo. Yunho ra lệnh:

“ Được rồi, tôi sẽ qua ngay. Cho người đưa cô Hwang về nhà an toàn. “ – Nói rồi hắn quay lại hôn lên trán ả nói thầm.

“ Chờ anh nha. Anh sẽ thuyết phục được umma ! Bây giờ em về nhà nghỉ đi, tối nay anh sẽ qua gặp em sau. “

Tiffany gật đầu rồi theo đàn em ra xe về. Còn lại một mình, Yunho đi qua phòng umma để nói chuyện với pama hắn. Vừa bước vào phòng, hắn đã nhận một cái tát nảy lửa từ appa và một ánh nhìn thất vọng của umma. Hắn ngơ ngác không hiểu gì, lập tức nhận thêm một cái tát nữa. Bực bội, hắn nhìn appa với vẻ khó hiểu và oán trách. Thấy vậy bà Jung nói:

“ Ta thất vọng về con quá nhiều Yunnie à… “ – Bà vừa nói vừa lắc đầu ngồi dựa vào ghế nệm, thở từng cơn khó nhọc. Thấy vậy, Yunho định chạy lại bên bà thì ông Jung gầm lên:

“ĐỪNG CÓ ĐỤNG VÀO BÀ ẤY!!! THẰNG BẤT HIẾU, MÀY CÚT ĐI THEO CON ĐIẾM CỦA MÀY ĐI!!! BÀ ẤY KHÔNG PHẢI LÀ MẸ MÀY!!! CÚT ! CÚT KHỎI MẮT TAO NGAY!!! “

Yunho đứng yên cúi đầu hứng cơn thịnh nộ của ông Jung mà trong lòng vô cùng bất bình. Hắn rối trí chẳng biết phải nói sao…

“Tao nói cho mày biết, lần cuối! Một là cắt đứt với con nhỏ kia và lấy con trai nhà họ Kim, hai là mày ra khỏi nhà! Nếu mày muốn umma mày chết thì chọn cách sau đi!!! Mày đang giết umma mày đấy!!! Mày chọn đi, CHỌN ĐI!!!” – Ông Jung quát lên, nhưng tuy giận, giọng của ông đã dịu xuống một chút. Hắn quì xuống dưới chân umma, đau khổ nói:

“ Umma, con không yêu cậu ta, làm sao con có thể kêt hôn với cậu ta được? Người con yêu là Tiffany! Con và em ấy thật lòng đến với nhau, xin umma, appa hãy chấp nhận chúng con… “

“ Con ….con ……….thật …………là ……….ta ……….ta …………..” – Tức giận nhìn hắn, bà Jung nói lắp bắp, rồi chợt ngất xỉu vì không chịu những nổi những lời hắn nói. Hắn hoảng hốt ôm chầm lấy bà mà gào thét:

“ Umma ! Umma ! Umma!  Người đâu??? Chuẩn bị xe cho ta nhanh lên!!! “ – Yunho vội vàng hối thúc đám đàn em. Ông Jung vì lo cho vợ nên không nói đến chuyện Yunho nữa, chỉ lo chạy thục mạng hối thúc người làm nhanh nhanh đưa vợ đến bệnh viện.

Ngồi trong xe, Yunho ôm lấy bà Jung mà cầu nguyện:

“ Umma, tỉnh lại đi umma, con xin umma, hãy tỉnh lại!!! Lạy chúa, xin người hãy cứu umma con, con bằng lòng kết hôn với cậu ta, xin người!!! “

Yunho khóc. Hắn đã khóc. Một kẻ như Yunho, đã khóc. Hắn đồng ý lấy cậu Kim gì đó, hắn đồng ý! Chỉ cần umma hắn tỉnh lại, chuyện gì hắn cũng làm!!!

“ Chạy nhanh hơn nữa đi!!! “ – Ông Jung ra lệnh cho người tài xế. Sau đó, ông quay sang trấn an con trai.

“ Con bình tĩnh đi! Bà ấy không sao đâu, bà ấy rồi sẽ qua khỏi thôi! Cầu trời, hãy thương xót cho vợ con, bà ấy hiền từ không làm hại ai bao giờ, xin hãy cứu lấy bà ấy!“

Khi xe đến bệnh viện, Yunho vội ẵm bà Jung chạy như bay vào, vừa chạy hắn vừa la hét đòi bác sĩ om sòm:

“ Bác sĩ! Bác sĩ đâu? Mau cứu lấy bà ấy, nhanh lên! NHANH LÊN!!! “

Bà Jung được đưa vào phòng cấp cứu. Yunho muốn theo vào trong lắm nhưng không được, đành ngồi ở ngoài chờ. Hắn ngồi xuống ghế, chắp tay cầu nguyện cho bà qua khỏi cơn bạo bệnh. Nếu không, hắn sẽ cắn rứt lằm khi làm bà giận đến ngất đi như vậy.

“ Cạch “ – Bác sĩ đi ra, cả Yunho lẫn ông Jung đều chạy đến hỏi han dồn dập.

“ Bác sĩ! Umma tôi sao rồi? Bà ấy có bị gì không? “ – Yunho nhanh chóng hỏi.

“ Bác sĩ Shim! Vợ tôi ra sao rồi? “ – Ông Jung lo lắng.

“ Ông Jung, cậu Jung, xin hãy bình tĩnh. Bà Jung đã qua cơn nguy hiểm, nhưng có điều này xin ông và cậu đây chuẩn bị tâm lí. Vì tế bào ung thư đã di căn khắp cơ thể nên bà nhà chỉ sống khoảng được 2-3 tháng nữa, tôi khuyên ông và cậu đây chăm sóc bà kĩ hơn và lo chuyện…  “

Bác sĩ chưa nói hết, Yunho đã điên loạn gào lên:

“ Bác sĩ!!! Ông nói dối đúng không??? Umma tôi không bị gì phải không ??? Các người đã chẩn đoán sai cho umma tôi, umma tôi không bị gì hết, các người nói láo!!! Tôi không tin!!! Tôi không tin!!! “

“ Cậu Jung, xin hãy bình tĩnh. Thực sự bệnh của bà Jung không chữa được nữa… “ –  ngưng một chút, ông bác sĩ nói tiếp.

“ Bà Jung bị ung thư gan, tuy đã chữa được bảy tám phần, nhưng tế bào ung thư đã di căn đến khắp cơ thể, một phần do ảnh hưởng của bệnh tim bẩm sinh nên mạng sống bà ấy chỉ kéo dài được 2-3 tháng là cùng. Xin cậu bớt đau lòng! Hiện tại, để kéo dài mạng sống của bà thì người nhà nên tạo cho bà Jung có một tâm trạng thoải mái, tránh những việc buồn phiền vì nó ảnh hưởng rất lớn đến bệnh tình của bà, ngoài ra chúng tôi sẽ cố gắng hết sức của mình. Mong ông Jung và cậu Jung hãy lưu ý. Tôi xin phép đi trước “

Dứt lời, bác sĩ gật đầu chào ông Jung rồi đi. Ông Jung gật đầu tiễn bác sĩ rồi quay lại nhìn hắn:

“ Những gì cần nói bác sĩ đã nói hết rồi và con cũng nghe rồi đó. Umma con chỉ sống được 2-3 tháng nữa thôi. Con nên suy nghĩ về những gì mình nên làm từ bây giờ đi là vừa!!! “

Nói xong, ông Jung đi về phía phòng bà Jung đang nằm. Ngồi xuống cạnh bà, ông thì thầm nói:

“Kyo à ! sao em mang bệnh không nói với anh? Vì sao vậy em? Em có biết những gì bác sĩ nói với anh làm anh đau lắm không? Em nỡ bỏ anh mà đi sao Kyo? Em hứa với anh là sẽ sống thật khỏe rồi còn nhìn mặt cháu nội cơ mà? Sao lại định bỏ anh đi hả Kyo? “ – Vừa nói, ông vừa khóc nức nở.

“ Em phải sống để còn gặp con dâu em nữa chứ, thằng bé xinh đẹp giống em lắm Kyo à! Em còn nhớ khi em gặp thằng bé lần đầu tiên không, em đã nói với anh là em muốn sau này thằng bé là con dâu em, em muốn con em lấy thằng bé . Điều em muốn sắp thành hiện thực rồi đó. Hứa với anh là em sẽ sống đi! ”

Yunho đứng ngoài cửa, nghe tất cả gì mà ông Jung nói. Tự thâm tâm hắn, có một cái gì đó bùng lên như ngọn lửa. Hắn khuỵu xuống sàn nhà, bất giác khóe mắt hắn chảy dài theo từng suy nghĩ.


“ Chúa ơi, con xin người, con xin người hãy cứu umma con! Dù phải đánh đổi hạnh phúc của con, con cũng xin người hãy cứu umma con!

Umma à! Con xin lỗi umma, vì con cãi umma, vì con làm umma tức giận nên umma mới ra nông nỗi này. Umma à, con đồng ý lấy cậu ấy! Con xin umma hãy sống, con xin lỗi umma mà!!!

Con sẽ chia tay với Tiffany, con sẽ lấy JaeJoong , umma đã chọn. Con đồng ý tất cả !!! Umma à, con xin umma hãy sống!!! Umma đừng bỏ con, umma ơi!

Con chấp nhận tất cả ……………………… con xin umma đừng rời bỏ con “

“ Yun hyung, umma sao rồi? Appa đâu, sao hyung lại ở đây? “ – Tiếng của ChangMin vang lên làm hắn giật mình. Hắn đứng dậy, khẽ bảo:

“ Umma không sao, đã qua cơn nguy hiểm. Appa đang ở bên trong với umma. Ai báo cho em biết vậy? “

“Em đi học về thấy nhà không có ai, hỏi quản gia Bae thì mới biết umma được đưa vào bệnh viện rồi nên em chạy vội vào ngay. Mà sao mắt hyung đỏ thế, hyung khóc hả? “

“Không có gì đâu, em vào với appa đi, hyung đi làm thủ tục nhập viện cho umma!”

Nói xong hắn rảo bước đi thật nhanh. Hắn không muốn ai thấy mình khóc, nhưng hắn đâu biết, em hắn – ChangMin, nhóc đang nhìn theo hắn mà lắc đầu chán nản.

“ Yun hyung, hyung có biết hyung nói dối dở lắm không?

Em thất vọng về hyung nhiều lắm! Em biết vì sao umma phải vào bệnh viện, em biết appa hay suy tư một mình.

Cô ta chỉ là một đứa call girl thôi, cô ta chỉ yêu tiền của hyung thôi, hyung có cần cãi lại appa vì cô ta không? Có đáng không hyung? Umma có mệnh hệ gì thì cô ta chết dưới tay em là cái chắc!

Hyung là một thằng ngốc, có mắt cũng như mù! JaeJoong hyung đẹp người lại đẹp nết, hyung không chịu lại đi theo đứa con gái buôn son bán phấn, bán thân vì tiền thế ư?

YunHo hyung là một thằng ngốc, ngốc nhất trần đời!!! “

ChangMin bước vào phòng bệnh một cách lặng lẽ, cậu không muốn làm kinh động đến bà Jung khi bà đang ngủ. Đứng sau ông Jung, cậu nói khẽ:

“ Appa, appa về nghỉ đi, con ở đây với umma được rồi! Appa mệt lắm rồi phải không? “

“ Uhm, được rồi! Khi nào umma tỉnh dậy thì gọi cho appa nhé!” – ông Jung nhìn ChangMin cười hiền rồi đứng dậy đi về.

Về đến nhà, ông Jung gọi Yunho vào phòng thờ tổ ngay lập tức. Hắn líu ríu theo sau không dám hó hé câu gì. Đứng trước bàn thờ tổ của dòng họ, ông quì xuống dập đầu tạ tội trước tổ tiên mà nói:

“ Con, Jung Ji Hoon, nay xin tạ lỗi trước tổ tiên vì đã không làm tròn trách nhiệm của một người đứng đầu gia tộc, lại còn rước *** về làm dâu nhà họ Jung. Để không làm thanh danh nhà họ Jung bị hoen ố, con xin lấy cái chết của con ra để rửa sạch sự nhuốc nhơ này! “

Nghe ông Jung nói thế, Yunho tá hỏa, liền vội quì xuống trước mặt ông mà cầu xin:

“ Appa, xin appa đừng nói những lời như thế, con đồng ý, con đồng ý lấy cậu Kim , xin appa đừng nói thế !!! “ – Hắn nói ngoài miệng nhưng trong lòng hắn đang rất đau, hắn đau vì tình yêu của hắn không được chấp nhận, hắn đau vì nghe appa nói như vậy, hắn là một người con bất hiếu, hắn biết hắn đã làm appa và umma buồn rầu. Hắn đành hi sinh tình yêu của mình để làm appa và umma vui lòng vậy.

Ông Jung nghe hắn nói thế thì mặt mày như nở hoa, nén đi nụ cười hài lòng ông bảo:

“ Ta luôn muốn những điều tốt đẹp đến với các con, vì thế ta đã chọn cho con người vợ tốt. Con nên trân trọng những gì con có. “ – Ông Jung bóp nhẹ vai hắn rồi đi ra. Hắn thất thểu về phòng mình, ngã vật xuống giường, nhắm mắt hồi tưởng lại những gì hắn đã nói, đã làm với appa, với umma, miệng chỉ nói một cậu duy nhất:

“ Tiff, anh xin lỗi, anh không thể bất hiếu với appa, umma. Xin em hãy quên anh đi… “ – Rồi, mặt hắn lạnh như tiền, hắn nói thầm.

“ Kim JaeJoong!!! Tôi sẽ cho cậu biết kết cục của người chia rẽ tình yêu của tôi là như thế nào!!!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.