Vẫn Mơ Về Em

Chương 4: Sững sờ



Nửa sau bộ phim chỉ có một mình cô em họ Ninh Hiên say mê theo dõi, tôi và Ninh Hiên “không đánh không quen”, tiếp tục đấu võ miệng rôm rả.

Tôi quyết không buông tha, gặng hỏi hắn đến cùng: “Rốt cuộc cậu bao nhiêu tuổi?”

Hắn đá sang chuyện khác, “Bạn trai của chị trông già thật”.

Tôi bực mình: “Già cái gì mà già! Còn chưa đến ba mươi, mới hai mươi tám thôi, vẫn còn xuân chán!”

Hắn cười giễu: “Hơn chị những sáu bảy tuổi mà bảo không già!”

Tôi bao biện: “Đấy là tôi trẻ chứ không phải anh ấy già!”

Hắn tiếp lời ngay: “Đợi đến lúc chị không còn trẻ thì anh ta sẽ thuộc diện khọm già.”

Bực thật! Sao cứ quanh quẩn mãi với nhóc này mà vẫn chưa tới được vấn đề.

Tiếp tục quay lại chủ đề cũ, tôi nói: “Rốt cuộc thì cậu bao nhiêu tuổi nào, con trai gì mà kỳ cục thế, mỗi chuyện tuổi tác thôi có cần giấu giấu giếm giếm thế không? Thế cậu tốt nghiệp đại học chưa?”

Không hỏi thẳng được thì tôi chỉ có thể làm cách này để đoán ra tuổi của hắn thôi.

Ninh Hiên hơi do dự rồi nói: “…Chưa.”

Tôi cười đắc ý: “Đã nói cậu ít tuổi hơn tôi mà! Nhãi ranh!”

Hắn dài giọng hừ một tiếng mỉa mia: “Nhiều tuổi hơn tôi thì sao? Số tuổi của chị không biết đi đâu hết rồi, xem ra còn non nớt hơn tôi nhiều, chẳng hiểu chị tự hỉ hả cái nỗi gì?”

Tôi cười khẩy: “Hỉ hả vì tôi nhiều tuổi hơn cậu đấy! Đừng nói là hơn một tuổi, chỉ cần sinh ra trước cậu một giờ một phút, thậm chí là một giây thôi, có đuổi theo cả đời cậu vẫn không đuổi kịp đâu, lúc nào cũng phải gọi tôi là “chị”. Từ bây giờ trước mặt tôi phải biết cư xử đúng mực, lễ phép với người lớn nghe chưa! Ha ha ha!” Nói đến đây trong lòng bỗng dẫy lên một nỗi sung sướng đắc ý, khiến tôi tự cao tự đại ngẩng cao đầu cười ngạo nghễ.

Ninh Hiên im lặng nhìn tôi, có lẽ không còn gì để đôi co nữa. Mãi lúc sau hắn mới lên tiếng: “Tôi không muốn kém tuổi chị, nhưng đây cũng không phải chuyện tôi có thể tự quyết định được!”

Giọng hắn hờ hững thản nhiên, làm người ta có cảm giác bùi ngùi. Tôi sững người không biết nói sao, đành an ủi đôi câu qua quýt: “Trẻ thì tốt chứ sao, không có gì quý hơn tuổi trẻ đâu, tôi rất ngưỡng mộ cậu ấy chứ…” Chỉ thấy mặt mũi hắn càng lúc càng sa sầm, tôi vội vàng nín bặt.

Nếu biết trước cảnh ngộ của mình sau này, nhất định tôi sẽ không nói ra những lời vừa rồi.

Tôi nhiều tuổi hơn cậu, điều này như chiếc dằm nhọn, đâm sâu vào xương thịt chúng tôi, đau đớn nhức buốt.

Bộ phim kết thúc, em họ Ninh Hiên nhiệt tình mời tôi: “Mình cùng đi ăn đi! Chẳng mấy khi gặp được người bạn có thể khiến anh em đột nhiên nói nhiều như thế, nghe anh chị nói chuyện thật đã tai.”

Tôi khéo léo từ chối: “Thôi, không được đâu, e là bạn trai chị đang tìm.” Lòng tôi dâng lên một nỗi xót xa, hóa ra câu chuyện đôi co giữa tôi và Ninh Hiên lại biến thành thứ mua vui cho bàn dân thiên hạ thế đấy!

Tôi toan bước đi, bỗng nghe Ninh HIên gọi giật lại: “Này, có di động không?”

Tôi sững người, bỗng thấy vui vui, lòng tràn ngập những ý nghĩ đen tối. Phải chọc hắn một trận mới được. “Gì cơ, lẽ nào si mê chị rồi à? Còn muốn xin số điện thoại của chị nữa! Tiếc quá, chị vừa nhiều tuổi hơn cậu, lại là hoa thơm đã có chủ rồi. Cậu em à, nghĩ rộng hơn đi, trên đời thiếu gì lá non chồi biếc. Chị đây già rồi, không hợp khẩu vị của cậu đâu!”

Cô em cậu ta nghe tôi nói mà cứ thừ người ra. Ninh Hiên có vẻ tức lắm, kéo em họ đi ngay lập tức, được vài bước hắn lại một mình quay lại đến trước mặt tôi cay cú nói: “Đầu óc chị cả ngày nghĩ những gì vậy! Nói cho chị biết, bạn trai chị tình trường không đơn giản đâu, đào hoa phong lưu lắm đấy, cứ coi chừng.” Nói xong hắn quay lưng bỏ đi.

Tôi hoàn toàn sững sờ!

Tên nhóc này… cậu ta… cậu ta thật nhỏ mọn, sao có thể định kiến với Trác Hạo nhà tôi như thế…

Nhưng nghĩ lại, lòng tôi không khỏi phấn khởi. Cậu ta xử sự như vậy có khi vì đã chết mê chết mệt chị đây thật rồi cũng nên. Tiếc quá, chị chỉ là truyền thuyết. Mà chẳng phải ngày nay nhân loại trong quá trình thực tiễn sản xuất trường kỳ đã tìm ra một chân lý rằng đừng có say mê chị, chị sẽ cho mày thổ huyết là gì!”

Mơ tưởng mù quáng hạ màn, tôi lắc mạnh đầu nghĩ lại, đừng ngu ngốc nữa, mơ gì mà mộng đẹp ngày xuân. Người ta chỉ tiện thể hỏi số điện thoại thôi, có khi chỉ là thói quen bạ đâu hỏi đấy của mấy tên choai choai đào hoa, làm sao mới vô tình gặp mấy lần đã có ý đồ gì với mày được!

Hơn nữa, tôi đây chẳng có điểm gì nổi bật, giả như có bị người ta ném ra giữa phố thì cũng phải để tâm để mắt may ra mới tìm nổi, làm sao cuốn hút thế được?

Vậy nên, Trác Hạo ơi, hỡi Trác Hạo! Giờ này anh có thật đang bận bàn chuyện làm ăn, hay đã bị con hồ ly tinh nào đó nặng ký hơn em dụ dỗ mất rồi…

Đôi lúc, khi bạn đã lên kế hoạch cho một cuộc sống tương lại đầy tươi đẹp, bỗng lại có những rắc rối trên trời thình lình rơi xuống, không sao tránh nổi. Chúng xuất hiện đột ngột trước mắt bạn, làm lòng bạn rối bời, hệt như một tên bạo lực chày cối vô duyên vô cớ tát bốp một cái vào mặt bạn, làm bạn không chỉ đau đến tê tái mà còn phải chịu đựng nỗi nhục nhã, khó xử ê chề.

Hôm nay vốn dĩ định rủ Trác Hạo cùng đi dạo phố, nhưng anh nói bận nên tôi tới rủ Tiêu Tiêu. Tiêu Tiêu vừa cùng tôi đặt chân đến phố đi bộ thì nhận được điện thoại thông báo chiều nay đi phỏng vấn. Nó sướng điên, lập tức về nhà chuẩn bị. Trên con phố đi bộ chỉ còn mình tôi một hình một bóng.

Thực ra thế này cũng không thành vấn đề, có một mình thì mình tôi vẫn dạo phố được. Nhưng khi ngang qua tiệm trang sức Thúy Bảo Trai, tôi thực sự ân hận về thị lực mắt 10/10 của mình. Sao ánh sáng rực rỡ xanh xanh vàng vàng trong cửa hiệu kia không làm mắt tôi mờ đi một chút, tại sao cứ muốn tôi nhìn thấy cảnh tượng tôi không hề muồn thấy này?

Trong tiệm Thúy Bảo Trai có một đôi nam nữ đang ngồi sát bên nhau, người con trai nghiêng mặt cười dịu dàng, rất tình tứ khoác một tay lên vai người con gái, người con gái đang cúi đầu ngắm nghía từng món trang sức trên quầy hàng.

Người con trai đó, một tiêng trước nghe điện thoại của tôi rõ ràng còn nói rằng anh đang rất bận, phải tiếp khách hàng. Nhưng một giờ sau, anh ta lại đang ở bên người con gái khác, tình tứ cùng cô ta chọn nữ trang!

Không thể nói nổi tâm trạng của tôi lúc này ra sao, chỉ thấy bầu trời trong xanh tươi sáng ngày hôm nay thoắt chốc đã đầy mây đen vần vũ. Dường như bên tai tôi đang vang lên những tiếng gào thét dữ dội, trái tim tôi đau đớn quá mức chịu đựng. Tôi đứng sang một góc khuất lấy điện thoại bấm số Trác Hạo. Quả nhiên không có bất kỳ sự lệch pha nào giữa những gì tôi nghe thấy trong điện thoại với tiếng nói của con người trước mặt:

“Trác Hạo, anh đang ở đâu?”

“Nhã Nhã à? Anh ở công ty, chuẩn bị vào họp rồi. Anh xin lỗi, hôm nay thực sự anh rất bận, không thì nhất định sẽ đi cùng em!”

Giọng Trác Hạo vẫn tự nhiên và bình thản như vậy. Nếu không phải tận mắt chứng kiến thì ai có thể nghi ngờ nổi những lời lẽ tha thiết này!

Tôi tắt máy, toan đi thẳng vào tiệm đồ trang sức. Nhưng khi xông đến cửa, toàn thân tôi bỗng mềm nhũn, trở nên yếu đuối vô cùng. Tôi vội vàng quay người lao đi như một kẻ bại trận tháo thân.

Tôi vừa chạy vừa tự hỏi mình: Sao phải chạy? Sợ sẽ đối mặt với sự tan vỡ, thẳng thắn đối diện với nhau sẽ không còn cơ hội cứu vãn được nữa ư? Nhưng, hạng đàn ông như vậy tôi mong quay lại làm gì?

Mẹ từng nói với tôi rằng, chọn chồng phải mở to hai mắt ra mà nhìn cho kỹ, kết hôn rồi thì đành mắt nhám mắt mở vậy thôi.

Tôi giương to mắt tìm kiếm, kén chọn, ngỡ rằng ông trời đã ném xuống cho tôi một anh chàng hảo hạng, xuất chúng. Không ngờ đó chỉ là một cái bánh bên ngoài bóng bẩy mà bên trong ôi thiu.

Thật đau đớn. Lúc này không biết nên làm gì, chi bằng làm cho mình say khướt một trận.

Tôi lang thang bước đi trong vô thức, từng bước từng bước, đôi chân trĩu nặng như đang phải đeo gông chì. Đến một góc phố, thấy một quán rượu, tôi không suy nghĩ gì liền đẩy cửa bước vào.

Tôi tự dặn lòng, lúc này không được khóc, khóc cũng chẳng có ai trông thấy. Mày ngồi khóc ở đây, còn ở nơi khác anh ta đang ôm ấp cười nói bên người con gái ấy, Tô Nhã tôi không bao giờ thèm làm chuyện ngốc nghếch đó! Thay vì khóc lóc, chi bằng hãy uống cho say. Say rồi thì mượn hơi men quật một bữa, mình mình vui vẻ còn kẻ khác mang họa, thế có phải hay hơn không!

Đi vào quán, tôi leo lên ngồi trên một chiếc ghế chân cao trước quầy rượu, giơ ba ngón tay ra trước mặt tay nhân viên quầy bar, nghĩ một lúc lại giơ nốt hai ngón còn lại gọi: “Mang cho tôi năm cốc bia tươi lạnh!”

Bia lên rất nhanh, tôi bê cốc đầu tiên lên, uống cạn một hơi. Đang định tiếng hành cốc thức hai, tôi bỗng nghe thấy bên cạnh có người hỏi: “Có muốn gọi thêm hai mươi xiên thịt dê không?”

Tôi ngẩn người, nghĩ bụng thế cũng được đấy!

Bèn quay sang nói: “Được! Nếu có thì cứ mang lên…” Sau khi nhận ra khuôn mặt kẻ đang ngồi bên cạnh mình những lời tiếp theo của tôi lập tức nghẹn lại nơi cuống họng.

Tôi bực mình nói: “Sao đi đâu cũng gặp cậu thế? Cậu có biết điều đầu tiên cần có ở các bậc đại hiệp danh sĩ là giữ cho mình thật bí ẩn, không được lộ hành tung không? Cậu thì hay rồi, đâu đâu cũng thấy mặt!”

Kẻ ngồi bên cạnh tôi chính là tên nhóc đẹp trai Ninh Hiên. Ninh Hiên lạnh lùng hừ một tiếng, hắn không thèm nhìn tôi, nhấc luôn một cốc bia lên uống. Bia hắn uống là của tôi gọi, quay sang trừng mắt nhìn hắn. Tôi không tin dưới ánh mắt hình viên đạn kết hợp cả chỉ trích lẫn khinh khi của tôi mà hắn không biết thế nào là xấu hổ đỏ mặt!

Nhưng tôi đã tính nhầm! Không thể không công nhận da mặt Ninh Hiên tuyệt đối không như da người bình thường. Được đôi mắt tôi long sòng sọc nhìn chằm chằm như vậy mà hắn ta vẫn bình tĩnh uống hết nửa cốc bia không hề bị sặc.

Tôi bực mình hét lớn: “Này!”

Hắn quay sang nhìn tôi, nhướng nhướn mày, rồi rút từ túi áo ra mấy tờ một trăm nhân dân tệ, phe phẩy đưa cho tay nhân viên quầy bar, rồi nở nụ cười giả tạo nói với tôi: “Tôi mời chị.”

Thật vô liêm sỉ! Có tiền là giỏi lắm à? Trả tiền rượu cho người ta thì lớn lao lắm đấy? Bỏ ra mấy đồng bạc đó là có thể biến bia của người khác thành của mình luôn được hả?

Cơn giận dữ trong tôi bùng lên, tôi đạp bàn quát nhân viên quầy bar: “Đổi sang rượu! Loại đắt ấy!”

Chẳng phải cậu ta có tiền sao, chẳng phải muốn mời tôi sao? Được thôi, chị đây nể mặt chứ!

Nốc được ba cốc rượu vào bụng, tôi đã cảm thấy hơi say say, đầu choáng váng. Bình thường tôi có thể vỗ ngực tự xung nghìn chén không say, nhưng những lúc tâm trạng không vui thì rất dễ uống đến say mèm.

Rượu bốc lên đầu, bên cạnh lại có một kẻ gần như không quen biết làm thính giả, tôi bắt đầu không kiểm soát nổi cái miệng của mình, nói không ngừng.

Tôi hỏi Ninh Hiên: “Này, rốt cuộc cậu bao nhiêu tuổi đấy?”

Cậu ta chẳng buồn nhìn tôi, đáp: “Liên quan gì đến chị?”

Tôi cáu quá, văng tục: “Mẹ kiếp!”

Ninh Hiên nhăn mày nhìn tôi: “Con gái không nên nói “Mẹ kiếp”.”

Tôi không phục: “Nhóc con, cậu được lắm, dám lên mặt dạy dỗ cả chị à!”

Ninh Hiên hừ một tiếng: “Chị? Thôi, đừng đùa, chị làm gì có tố chất làm chị? Cùng lắm chỉ hơn được cái tuổi thôi!”

Tôi không thể thua hắn được, phải nhớ rằng, tôi là đứa có tiếng đấu võ miệng vô địch thiên hạ trong lớp đại học đấy. Có điều, sau khi quen biết Trác Hạo, chỉ vì muốn trở thành người con gái thanh lịch trong mắt anh mà tôi đã phải ra sức giả tạo, biến mình thành một hình mẫu phụ nữ vừa tài năng, vừa bình dị, khiêm nhường.

Nghĩ đến Trác Hạo, tim tôi lại đau nhói, suýt nữa còn mượn hơi men mà khóc cho hả. Ninh Hiên ngồi bên cạnh nhìn tôi rồi nói: “Trông bộ dáng thảm hại chưa kìa! Chẳng qua chỉ là thất tình chứ có gì to tát, có đáng vậy không?”

Tôi lập tức ngẩng đầu gân cổ cãi: “Cậu nói linh tinh cái gì? Bảo ai thất tình? Ai bảo cậu là tôi thất tình? Chính cậu thất tình thì có, cả nhà cậu thất tình thì có!”

Ninh Hiên nhìn tôi, mặt mày tối sầm, đôi hàng lông mày nhăn lại như cặp bánh quai chèo Thiên Tân.

Tôi nhìn khuôn mặt trẻ trung khôi ngô trước mặt, lòng không nén nổi tiếng thờ dài. Tôi đang cư xử kiểu gì thế này? Rõ ràng biết cậu ta ít tuổi hơn mình, dáng ra tôi nên nhường cậu ta mới phải, vậy mà lần nào cũng chảnh chọe, cãi vã những chuyện chẳng đâu vào đâu!

Tôi thở dài nói với Ninh Hiên: “Xin lỗi, thực sự tâm trạng tôi đang không tốt, nên những lời tôi vừa nói không được dễ nghe cho lắm, cậu đừng để bụng làm gì!”

Ninh Hiên không nói gì, nhấc một cốc bia lên, uống một hơi cạn đáy. Uống hết cốc bia, cậu ta quay sang nhìn tôi, mỉm cười nói: “Ngần này tuổi rồi nhưng chưa ai mắng tôi nặng lời như thế đâu. Hóa ra bị người khác chửi lại thoải mái thế!”

Tôi… Mẹ kiếp! Tôi gặp phải loại người gì thế này? Bề ngoài mặt mũi sáng sủa đẹp trai vậy mà bên trong lại ẩn giấu một tim lập dị!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.