Vẫn Mơ Về Em

Chương 45: Kẻ lừa đảo đáng thương



Đọc xong bức thư, tôi ngẩn người trước máy vi tính.

Trong lòng một người rốt cuộc có thể chất chứa bao nhiêu bí mật, nếu như anh ta không nói ra thì mãi mãi không ai có thể biết được!

Cũng như tôi không biết được những tâm sự này của Trác Hạo.

Cũng như Ninh Hiên không biết được những bí mật trong lòng tôi.

Cũng như chúng tôi đều không biết được, ngoài kia còn rất nhiều người rất nhiều chuyện có trăm mối liên quan tới chúng tôi. Những người đó, những chuyện đó quấn lấy chúng tôi, bám lấy chúng tôi, không thể tách rời, để ý chỉ càng thêm rắc rối.

Tôi tắt máy tính, lên giường nằm nhưng rất lâu vẫn không tài nào ngủ được.

Đầu óc rối bời, dường như tôi đang băn khoăn suy nghĩ về mọi điều, mà tất cả lại như mông lung trắng xóa, không hề tồn tại.

Vốn dĩ tôi định lợi dụng sự xuất hiện của Trác Hạo để thoát khỏi tình trạng bế tắc với Ninh Hiên. Nhưng đọc xong lá thư của Trác Hạo, tôi bắt đầu cảm thấy nếu đối xử với tấm lòng chân thành của anh như vậy thì thật là quá nhẫn tâm.

Trác Hạo ơi là Trác Hạo, đã ba mươi mấy tuổi đầu rồi mà sao còn viết lá thư tràn đầy cảm xúc thế này? Khiến trái tim sắt đá của tôi cũng bị khuấy thành một nồi cháo nát nhừ.

Đêm hôm đó tôi không rõ mình đã ngủ thiếp đi như thế nào và cũng không rõ sáng hôm sau mình tỉnh dậy ra sao.

Tôi cố căng hai mí mắt sưng húp mò đến trung tâm triển lãm. Vừa trông thấy tôi, Đào Tử đã kinh ngạc hét toáng lên: “Úi chà úi chà, đàn ông có hai quả đào mọc ở chỗ không thể nhìn thấy của họ, Tô Nhã có cũng có hai quả đào lại mọc ở chỗ ai cũng thấy được kìa!”

Tôi không biết làm sao đành than thở bảo nó: “Còn một cô Đào Tử, không những ai ai cũng có thể trông thấy, mà còn bà tám rất ồn ào nữa!”

Đào Tử không thương tiếc cho tôi mấy quả đấm, hỏi: “Bà cô Tô Nhã kia, tối hôm qua làm gì mà hôm nay trông phờ phạc thế hả? Hai mắt sưng vù như hai quả đào đây này!”

Tôi quát: “Cút! Đừng có đoán linh tinh, tại tối qua người ta đi ngủ không gối lên gối thôi.”

Đào Tư lập tức vô sỉ hét lên: “Á á… không gối lên gối! Chẳng lẽ cậu gối lên.. cánh tay hay bả vai, hay đùi của anh chàng nào… À há, không phải gối lên quả đào đấy chứ! Thế nên gần mực thì đen gần đèn thì rạng, mắt mới biến thành hai quả đào!”

Cả một đêm đã không được nghỉ ngơi, giờ tôi chẳng còn tâm trí đâu mà đôi co với con bé Đào Tử thối này nữa. Tư duy biến thái của nó sớm muộn cũng làm tôi phát điên lên thôi.

Không thèm tiếp chuyện nó nữa, tôi ngồi vào bàn làm việc, mở máy tính lên, lén lút đăng nhập MSN, không thấy nick của An Tỷ sáng đèn.

Từ công ty đá quý trở về, tôi và An Tỷ đã trở nên thân thiết hơn hẳn. Ngày nào cũng lên mạng, vô tình hoặc cố ý tiết lộ cho tôi nhất cử nhất động của Ninh Hiên.

Tôi bảo nó: “An Tỷ, mình không muốn nghe cậu kể chuyện về sếp thứ của cậu đâu. Mình không còn làm bên đó nữa rồi.”

Chúng tôi gọi Ninh Hiên là sếp thứ, còn sếp trưởng đương nhiên là người đứng đầu công ty vàng bạc đá quý thành phố B.

An Tỷ ngạc nhiên: “Không phải chứ Tô Nhã! Mình đã trải qua bao suy luận vô cũng tinh tuyệt mới đưa ra được một kết luận: Chính cậu. Tô Nhã, nhất định là cậu rất quan tâm đến nhất cử nhất động, từng nụ cười từng cái nhăn mặt, thậm chí là từng lần đi đại tiện tiểu tiện của sếp thứ mình cơ đấy!”

Tôi nói: “Cút! An Tỷ rốt cuộc cậu có phải phụ nữ không đấy!”

An Tỷ nói: “Được rồi mình cút, nhưng mình cút rồi cậu đừng có hối hận!”

Tôi nói: “Hối hận cái đầu cậu! Tôi hỏi cậu, sếp thứ của các cậu dạo này có ăn cơm đúng bữa không?” Lần trước An Tỷ nói dạ dày Ninh Hiên hình như có vấn đề. Khi tôi ở bên đó cũng phát hiện một số dấu hiệu như vậy thật,

An Tỷ mắng lại tôi cả tràng: “Đấy cậu xem cậu xem! Tô Nhã, cậu đúng là đồ lừa đảo miệng nói một đằng bụng nghĩ một nẻo! Không những lừa người khác mà còn lừa chính bản thân mình! Lừa người thì chẳng ai tin, đến khi lừa mình lại xúc động thế! Đúng là kẻ lừa đảo khờ khạo nhất trần đời!”

Tôi vội vã cãi chày cãi cối: “Hứ! Cô mới là đồ lừa đảo! Cả nhà cô là đồ lừa đảo! Tôi đã lừa ai cái gì nào? Đã lừa tôi cái gì nào?”

An Tỷ nói: “Trời, đúng là hết thuốc chữa. Giờ cậu vẫn còn nói dối được. Cậu lừa người khác nói không yêu người ta, cậu lừa bản thân cậu có thể không yêu người ta. Cậu cứ tiếp tục đi, sớm muộn rồi cũng phát điên lên cho mà xem!”

Tôi suýt bật khóc. Khi nỗi lòng của bạn bị một ả tình báo viên nhìn thì tưởng bị thần kinh nhưng lại là đứa thấu suốt chân lý ở đời nhất phanh phui chỉ bằng một câu nói, cảm giác này thật sự phức tạp, khó nói thành lời. Xúc động, bất mãn, thở than, kêu khóc.

Xúc động vì cuối cùng cũng có người hiểu tôi. Bất mãn vì kẻ đó lại là một đứa mồm mép tép nhảy như An Tỷ. Thở than vì con người ta thật không thể lạnh như nước biển ngoài khơi. Kêu khóc, chửi bới vì tôi đã bị An Tỷ nhìn thấu tim gan nhưng lại chẳng mảy may biết chút bí mật nào của nó!

Nick An Tỷ bật sáng.

Tôi mở cửa sổ chat, thấy nó nói: “Tô Nhã, cuối tuần này chúng mình hẹn hò đi! Hình như mình nhớ cậu mất rồi. Cậu mời mình ăn gì để báo đáp trái tim lúc nào cũng nhớ nhung cậu của mình đi!”

Tôi nói: “Ôi trời! Chuyện lạ quá nhỉ!”

An Tỷ nói: “Tô Nhã! Cậu có muốn biết sếp thứ của bọn mình có bạn gái hay chưa không? Mình sẽ cung cấp miễn phí cho cậu thêm nhiều thông tin tình báo về chuyện này!”

Tôi nói: “Cút xéo! Ai thèm! Thế nào nhỉ, 10h sáng thứ Bảy gặp nhau trước cửa hàng bánh ngọt cách công ty cậu hai con phố được không?”

An Tỷ nói: “Tô Nhã, cậu còn không thừa nhận nữa, trình độ lừa đảo của cậu giờ đã đạt đến cấp miệng nói một đằng, bụng nghĩ một nẻo, siêu giả tạo rồi đấy!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.