Vẫn Mơ Về Em

Chương 63: Bí mật của năm đó



Ngày hôm đó, tôi chỉ muốn chết quách đi cho rảnh nợ. Thế mà những điều cay nghiệt đó đâu đã hết, ông ta vẫn tiếp tục những lời độc địa của mình: “Tôi yêu con trai tôi, đây là thứ tình yêu xuất phát từ máu mủ ruột rà. Tôi sẽ dồn hết sức và khả năng của mình để bảo vệ nó, cho nó một cuộc sống tốt nhất. Tôi tin là con trai tôi cũng yêu tôi như vậy. Cô giáo Tô, cô hãy nghĩ về bố mình. Cô có thể vừa đứng nhìn bố ruột của mình vào tù và yêu đương hẹn hò với con trai của kẻ đã tống bố mình vào tù được không? Hơn nữa chính cô cũng là người khiến bạn trai mình thân bại danh liệt, đoạn tuyệt tình cha con, tất cả đều do cô gây nên! Cô có dám không?”

Cô có dám không?

Ba tiếng này vang lên như một cơn ác mộng mà nhiều năm sau vẫn tiếp tục vang vọng bên tai tôi, kéo tôi giật mình tỉnh khỏi cơn mơ, làm trái tim tôi như bị cắt nát thành nhiều mảnh, khiến nước mắt tuôn đầm đìa khuôn mặt tôi.

Cô dám không?

Cô dám không?

Đúng vậy, đúng vậy.

Tôi không dám, tôi không thể!

Các thầy cô trong trường Trung học số 1 vẫn đồn Ninh Hiên xuất thân gia thế phi phàm. Bốn chữ gia thế phi phàmnày quả đúng với hắn.

Sáu năm trước, Trình Viễn Thiên là phó chủ tịch của tỉnh, sáu năm sau, ông ta đã là chủ tịch tỉnh từ lâu rồi. Ông ta là bố của Ninh Hiên, vì thế Ninh Hiên còn có một tên nữa là Trình Hải. Thực ra đây mới là tên thật của hắn.

Ninh Hiên hỏi tôi những bức ảnh đó chụp gì?

Tôi nói cho hắn biết, những bức ảnh đó được chụp ở khu rừng nhỏ trong công viên gần trường, chụp lại cảnh hôn nhau nóng bỏng của chúng tôi và toàn bộ quá trình tôi dùng tay giúp hắn “phóng máy bay”.

Ninh Hiên lặng nhìn tôi một lúc lâu, rồi kéo mạnh tôi vào lòng, ôm thật chặt, giọng hắn khàn khàn thì thầm: “Nhã Nhã, em ngốc quá! Tại sao phải một mình chịu đựng như vậy!”

Tôi tựa vào ngực hắn, khóe miệng nhếch lên. Đến tôi cũng không biết rốt cuộc mình đang cười hay đang khóc nữa.

Tại sao lại ngốc nghếch như thế! Tại vì tình yêu. Nam nữ trên đời một khi đã yêu thì có mấy ai không trở nên ngốc nghếch đâu.

Chúng tôi cùng suy nghĩ xem ai là người chụp những bức ảnh đó, phán đoán xem rốt cuộc có những ai là người ái mộ Ninh Hiên.

Tôi nói: “Em vẫn luôn cảm giác người này chính là Điền Uyển Nhi. Nếu không có em xuất hiện thì có khi cô ta đã được ở bên anh rồi. Em nghĩ chắc chắn năm đó cô ta đã rất ghen tị và căm hận em.”

Ninh Hiên trầm ngâm một lát rồi nói: “Thảo nào lần đầu tiên chúng ta gặp nhau khi anh vừa về nước, em đã hỏi anh Điền Uyển Nhi thế nào rồi, hóa ra là liên quan đến chuyện này!” Hắn dừng lại một lát, đôi lông mày biểu lộ sự hoài nghi, nói tiếp: “Sau khi ra nước ngoài, chỉ có hai năm đầu tiên là Điền Uyển Nhi thường hay tìm đến anh nhưng anh cũng chẳng quan tâm đến cô ta. Sau đó có thể cô ta tự thấy chán nên không thấy đến tìm anh nữa. Về sau cô ta chuyển đến thành phố nào anh cũng không biết. Anh chưa bao giờ cho cô ta bất kỳ hy vọng mập mờ nào nhưng cũng không ngờ cô ta lại có những suy nghĩ và hành động cực đoan như vậy. Phụ nữ mà đã cố chấp thì quả là đáng sợ.”

Ninh Hiên nói phụ nữ mà đã cố chấp thì đúng là đáng sợ, đáng sợ ở tinh thần kiên cường bất khuất không thể lay chuyển được. Hắn nói tôi và Điền Uyển Nhi đều là những người phụ nữ cố chấp. Nhưng hai chúng tôi hoàn toàn không giống nhau. Hắn nói Điền Uyển Nhi cố chấp theo kiểu khi đã yêu một người thì chỉ muốn chiếm hữu người đó bằng được còn tôi cố chấp theo kiểu khi đã yêu một người thì lại chỉ muốn người đó được hạnh phúc.

Những lời Ninh Hiên nói làm tôi cảm động không nói nên lời. Thì ra, trong trái tim hắn, bất luận tôi có thế nào, có làm gì thì hắn cũng tìm được những lý lẽ đẹp đẽ đánh bóng cho tôi.

Tôi xúc động nói: “Qua bao năm rồi. Điền Uyển Nhi cũng không ở bên anh, nên em nghĩ hay em và anh vẫn có cơ hội làm lại từ đầu, hoặc những suy nghĩ cố chấp trong lòng Điền Uyển Nhi đã tan biến rồi. Vì thế, Ninh Hiên, anh biết không, thực ra vào một buổi sáng nào đó em đã hạ quyết tâm tìm đến anh, cho dù anh có chỉ trích mắng mỏ cay độc, có xua đuổi, có châm chọc cạnh khóe thế nào cũng được, lòng em đã hạ quyết tâm muốn được làm lại từ đầu cùng anh. Nhưng đúng vào buổi sáng hôm đó, hy vọng vừa mới được thắp sáng thì bố anh điện thoại đến.”

Sáng hôm đó tôi đã định lấy hết dũng khí đến tìm Ninh Hiên.

Tôi đã chuẩn bị tinh thần ứng phó với mọi khả năng sẽ xảy ra, tốt thì được chấp nhận xấu thì bị cự tuyệt, tất cả đã sẵn sàng.

Tôi cảm thấy mình như được tái sinh một lần nữa, tràn đầy sức sống.

Sau đó đột nhiên điện thoại của tôi đổ chuông. Tâm trạng tôi đang vui nên cũng cảm thấy tiếng chuông điện thoại vui tai hơn thường ngày.

Tôi nghe điện thoại, vui vẻ chào hỏi lịch sự với một số điện thoại lạ: “Xin chào, tôi là Tô Nhã, xin hỏi ai đấy ạ?”

Người đó chỉ thản nhiên đáp lại hai tiếng: “Là tôi.”

Chỉ hai tiếng này thôi cũng đủ để quăng tôi từ trên đỉnh núi hạnh phúc xuống vực thẳm đau khổ và sợ hãi.

Tôi hỏi người đó: “Sao ông biết được số điện thoại của tôi?”

Đáp lại vẫn là câu trả lời rất thân thiện: “Điều tra qua một chút là được.”

Tôi chỉ biết cười khổ. Người ta chỉ cần điều tra “qua” một chút thôi thì trăm phương ngàn kế tìm cách lẩn tránh của tôi đều bị phát giác hết. Con người dễ dàng bị thâu tóm như tôi, sao có thể phản kháng lại họ đây?

Người bên kia đáp lại còn lạnh lùng hơn tôi trăm triệu lần.

Bố của Ninh Hiên, Chủ tịch tỉnh Trình Viễn Thiên nói với tôi: “Tôi lại nhận được những bức ảnh của sáu năm trước, có điều lần này không phải thư mà là bưu kiện. Tôi đã cho người điều tra và biết dịch vụ chuyển phát bưu kiện này là ở nước ngoài. Nội dung bên trong bưu kiện đó rất đơn giản, nếu cô và con trai tôi ở bên nhau, người này sẽ phát tán tất cả những bức ảnh này ra khắp thế giới. Vì thế, Tô Nhã, mong cô hãy rời xa con trai tôi, hãy nghĩ đến tiền đồ của nó, nghĩ đến cha cô!”

Tôi nói với Ninh Hiên: “Em đoán chắc Điền Uyển Nhi rất hận em, nhưng đúng là không thể ngờ được cô ta lại hận đến mức này. Đã sáu năm rồi, sáu năm trời vẫn chưa đủ để xóa hết sự ghen ghét phụ nữ dành cho nhau. Em từng nghĩ chúng mình đã phải xa nhau ngần ấy năm, có lẽ đã đến lúc em cần nắm lấy cơ hội được quay trở về bên anh. Thế nhưng em đã nhầm, hóa ra vẫn không thể được! Có lẽ trên đời này bất cứ cô gái nào cũng có thể đến được với anh, riêng chỉ mình em là không thể! Nếu người đó là em, nhất định cô ta sẽ không dừng tay!”

Tôi ngẩng đầu lên nhìn Ninh Hiên, nhìn vào mắt hắn, nghĩ tới sự xa cách bất đắc dĩ bao năm qua, nỗi đau khổ sâu trong lòng lại trào dâng không thể kiềm chế. Tôi đưa tay lên mặt hắn, qua làn nước mắt giàn giụa, ngũ quan đẹp đẽ của hắn dần trở nên mơ hồ, nhưng cảm giác nóng hỏi dưới lòng bàn tay tôi là thực. Tôi nghẹn ngào hỏi: “Ninh Hiên, chúng ta phải làm thế nào bây giờ? Em không muốn những bức ảnh đó bị phát tán ra ngoài, em không muốn anh và bố anh đoạn tuyệt quan hệ, em không muốn bố em phải ngồi tù! Em lại càng không thể chia tay với anh! Nhưng anh nói xem, chúng ta nên làm thế nào đây?”

Ninh Hiên vừa giúp tôi lau nước mắt vừa hôn lên mũi, lên mắt, lên miệng và lên trán tôi, nhẹ nhàng nói: “Nhã Nhã, em yên tâm, nhất định anh sẽ không cắt đứt quan hệ với bố, anh cũng sẽ không để bố em phải ngồi tù! Anh thà để thân bại danh liệt, có thể không có gì hết, có thể bị cả thế giới cười vào mặt, anh đều không quan tâm! Tất cả những điều đó quá nhỏ nhặt so với việc phải xa rời em!” Nói đến đây sắc mặt hắn vừa tức giận vừa xót xa. “Tô Nhã, em có biết trong lòng anh giận đến thế nào không? Vì lo nghĩ cho tiền đồ của anh mà em có thể rời xa anh đến sáu năm trời? Tại sao không nói cho anh biết những chuyện này? Em dựa vào cái gì mà cho rằng làm như thế sẽ tốt cho anh? Em có biết sáu năm nay, không có em anh đã sống khốn khổ thế nào không! Nói cho em biết, anh không hề vui! Lựa chọn của em làm anh không vui chút nào! Em không phải muốn tốt cho anh mà là hành hạ, giày vò anh một cách ngu xuẩn!”

Hắn càng nói càng giận, xoay mình đè chặt tôi xuống giường, trong mắt hắn, hai ngọn lửa giận dữ đang cháy bừng bừng, hắn giận dữ hôn tôi điên cuồng như để trừng phạt. Hắn gặm nhấm môi tôi không ngừng nghỉ, nói với tôi như đang đau đớn đến đỉnh điểm: “Nhã Nhã, đừng vì tiền đồ của anh, danh dự của anh mà rời xa anh nữa, thà rằng anh không có tiền đồ, không có danh dự, không có địa vị còn hơn là không có em, không có em tất cả những thứ đó hoàn toàn chẳng là cái xxx gì đối với anh!” Hắn kích động đến nỗi văng tục, “Chỉ cần có em ở bên cạnh, cho dù có bị phát tán ảnh khỏa thân trên khắp thế giới anh cũng chẳng thấy làm sao, không thành vấn đề!”

Trong đáy mắt của Ninh Hiên, ngoài tình cảm dạt dào sâu đậm còn có những giọt nước mắt óng ánh.

Phải rồi, sao tôi có thể quên, năm đó, đến lòng tự trọng cao quý của một trang thiếu niên hắn cũng sẵn sàng vì tôi mà vứt bỏ không sót lại một chút nào, vậy thì còn điều gì mà hắn không thể từ bỏ được?

Tôi vòng tay ôm cổ Ninh Hiên, gật đầu, sụt sịt cười, “Sau này trên mạng chắc sẽ có một trang về phóng máy bay đấy!” Vẫn sụt sịt, tôi nói tiếp: “Nhan sắc của anh không đến nỗi, chắc sẽ thu hút lắm đây!”

Hắn cũng phì cười: “Cô nhóc ngốc này, anh bị người ta nhìn thấy hết chẳng lẽ em lại không ghen à? Còn vô tâm vô tính sung sướng cười thế này nữa!”

Tôi lại không ngăn được hai giọt nước mắt lăn ra từ khóe mắt: “Ninh Hiên, em già rồi, đã không còn là cô nhóc lâu rồi!”

Ninh Hiên cúi xuống hôn tôi, vừa hôn vừa thầm thì: “Không già! Em vẫn là Nhã Nhã của anh! Nhã Nhã của tám năm trước đứng hát nghêu ngao bên ngoài quán cơm, Nhã Nhã xiên rau cải giúp vợ chồng bác bán đồ nướng gần nhà, Nhã Nhã bán rau giúp bà Tô ngoài chợ; Nhã Nhã của sáu năm trước đứng trước mặt anh hung hăng nói tôi là cô giáo cậu, chúng ta không thể được; Nhã Nhã anh yêu tha thiết bao năm nay!”

Ninh Hiên! Ninh Hiên! Rốt cuộc anh muốn em phải yêu anh nhiều đến thế nào đây!

Ninh Hiên, Ninh Hiên! Có thể trái tim em rung động muộn hơn anh hai năm nhưng chắc chắn tình yêu của em cũng sâu đậm như anh vậy.

Kể cũng thật đáng mỉa mai, bí mật vướng bận trong lòng suốt sáu năm trời này vốn là những chuyện không thể nói ra, khiến người ta dường như không dám chạm vào mà chỉ biết sợ hãi tìm cách lẩn tránh. Như đi vào một góc chết, không biết rằng quay đầu lại đã là khung trời mênh mông, nên cứ run rẩy cắm đầu bước vào góc tối ấy, không ngừng nghỉ.

Nhưng một khi bí mật này bị lộ, khi xác định không còn cách nào khác đối mặt với nó, tôi mới nhận ra, thực tế thì cái gọi là hậu quả tồi tệ cũng không có gì quá ghê gớm.

Trước kia tôi sợ nếu mình không rời bỏ Ninh Hiên, sẽ làm hại đến tiền đồ và danh tiếng của hắn, sẽ phá hoại tương lai của hắn.

Nhưng cũng như Ninh Hiên đã nói, tôi làm vậy chỉ là vì phiến diện cho rằng như vậy sẽ tốt với hắn, chứ thực ra hắn không hề vui sướng chút nào, thực ra hắn thà sắm vai nam chính trong vụ bê bối lộ ảnh nóng còn hơn phải xa tôi đến sáu năm trời đằng đẵng.

Sáu năm, chúng tôi đã lãng phí quãng thời gian sáu năm như vậy đấy.

Dù tiếc nuối vô cùng nhưng hắn không trách tôi nữa, bởi hắn biết tất cả những gì tôi đã chọn, những gì tôi đã làm, đều xuất phát từ một lý do, tôi yêu hắn.

Ninh Hiên bảo tôi không cần lo lắng gì cả, bất luận là chuyện về những bức ảnh hay chuyện tù tội của bố tôi. Hắn định về thành phố A ngay một chuyến. Hắn nói hắn sẽ nghiêm túc nói chuyện với bố hắn. Hắn nói nhất định hắn sẽ không để bố tôi phải đi tù. Sau khi giải quyết xong chuyện của bố hắn và bố tôi, hai chúng tôi sẽ cùng nhau tìm gặp Điền Uyển Nhi thương lượng.

Tôi lo âu hỏi: “Anh có định dùng chiêu dọa cắt đứt quan hệ cha con để uy hiếp bố anh không đấy?” Tôi không muốn hắn làm như vậy. Cũng như sáu năm trước khi bố hắn hỏi tôi câu này: “Cô không sợ tôi và con trai tôi sẽ cắt đứt quan hệ ư?”

Đúng thế, tôi sợ, tôi rất sợ! Tôi sợ Ninh Hiên và bố hắn sẽ vì tôi là ân đoạn nghĩa tuyệt!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.