Vẫn Mơ Về Em

Chương 75: Ngoại truyện - Tâm sự



Năm đó, vì việc điều động công tác của bố, gia đình hắn phải chuyển tới thành phố A. Căn nhà mới mua còn chưa sửa xong nên gia đình hắn ở tạm trong căn hộ tập thể của cơ quan bố.

Năm đó, hắn đã là một cậu thiếu niên nhanh nhẹn, cao ráo, đẹp trai, qua cử chỉ vóc dáng có thể phần nào thấy được vẻ đào hoa phong lưu. Từ bọn con gái ở trường đến bọn thiếu nữ cùng khu đều rất si mê hắn. Đứa nào đứa nấy thấy hắn đều mắt hau háu, miệng đầm đìa. Thế nhưng, vẫn có một người chẳng bao giờ thèm để ý đến sự tồn tại của hắn.

Dù vẻ đẹp trai, hào hoa của hắn là không thể phủ nhận, nhưng đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy hoài nghi về bản lĩnh của chính mình. Trước kia, dù đi đến đâu hắn đều là tâm điểm của mọi sự chú ý. Hắn đã qua quen với ánh mắt yêu mến, sùng bái, ngưỡng mộ của những người xung quanh. Trước kia, hắn còn thấy khó chịu với những ánh mắt đầy ái mộ lúc nào cũng như tia X rọi thẳng về phía mình, nhưng giờ đây hắn hoàn toàn có thể dửng dưng vờ như không thấy gì hết, khinh khỉnh không thèm đoái hoài tới. Nhưng hắn càng như vậy thì những cô gái kia lại càng say mê hắn điên cuồng.

Chỉ ngoại trừ một người.

Mỗi lần tình cờ gặp nhau, chỉ có hắn nhìn thấy cô, còn cô dường như không hề nhìn ra hắn.

Lúc đầu, hắn tưởng rằng cô cố tình làm vậy, tưởng cô đang giở chiêu thả con săn sắt bắt con cá rô. Hắn cho rằng, cô làm ra vẻ không để tâm đến hắn chính là để thu hút sự chú ý của hắn. Tuy nhiên, qua ba lần chạm mặt, cuối cùng hắn cũng phát hiện ra, cô nàng không hề giả vờ mà thực sự là không nhìn rõ hắn thật.

Hắn để ý đến cô lần đầu tiên khi đến tiệm cơm gần nhà ăn trưa. Gọi món xong, đang ngồi chờ, hắn bỗng nghe thấy một giọng ca lạc điệu, kinh khủng đến tiêu hồn bạt vía. Lần theo âm thanh đó, nhìn ra sạp báo bên ngoài tiệm cơm, hắn thấy một cô gái, tay cầm quyển Tri âm, đang chúi đầu vào trang cuối cùng ngân nga hát.

Cô gái ấy hướng thẳng về một kẻ đang ngồi trong tiệm cơm này, chính là hắn.

Hắn cười mỉa. Dạo này bọn con gái trong trường nghĩ ra đủ thứ trò, bày ra mọi cách nhằm tiếp cận hắn. Nhưng hắn cảm thấy, không đứa nào trong đám đó có thủ đoạn quyết liệt và man rợ như cô này.

Dùng một giọng hát như ma kêu quỷ gào để thu hút sự chú ý của hắn, phải gọi là quyết một phen sống mái đây. Nhưng cũng phải nói rằng, cô nàng đã thành công, hắn quả thực đã chú ý đến cô ta.

Hắn đang ngồi đợi cô gái thực hiện bước tiếp theo - tiến tới nói với hắn rằng "Chúng ta có thể làm quen được không?" thì bỗng nghe tiếng bà chủ tiệm cơm hét lên: "Tô Nhã, bà cô trẻ ơi! Cháu cố tình đến phá hoại việc làm ăn buôn bán của nhà dì có phải không? Giọng hát truyền cảm của cháu khắp nơi ai mà không biết, thử nói xem, có ai nghe cháu hát xong mà vẫn nuốt nổi cơm cơ chứ. Làm ơn đừng có hát nữa, xem như dì cầu xin cháu gái đấy!"

Khách khứa trong tiệm đều bật cười. Hắn cũng nhếch miệng cười theo.

Cô gái nghe vậy bùng nổ xông vào tiệm cơm. Khóe miệng đang vểnh lên tủm tỉm cười của hắn lập tức biến hóa thành một đường cong đầy mỉa mai.

Tới rồi đây.

Nhưng từ lúc đi vào trong tiệm cơm, cô ta chẳng buồn nhìn hắn lấy một lần, chỉ luôn miệng buôn chuyện tối trời tối đất với bà chủ quán. Cho đến khi thức ăn được bê ra cho hắn, cho đến lúc hắn ăn xong, chậm rãi lau miệng. Móc tiền ra trả, chuẩn bị rời khỏi tiệm, cô ta vẫn chẳng thèm liếc hắn lấy một lần. Từ đầu đến cuối, cô nàng chỉ tít mắt cười nói ha hả với bà chủ quán.

Hắn không thể không thầm nghĩ, cô này còn trẻ như vậy mà bệnh nói nhiều đã trầm trọng thế này rồi sao. Hắn lại không thể không thể không thầm nghĩ, thế là cũng gặp được một đứa cao thủ hơn chút đỉnh, có thể giữ được bình tĩnh đến tận bây giờ.

Cuối cùng hắn nghĩ, cứ đợi xem sao, xem rốt cuộc cô ta có thể kiềm chế không bắt chuyện với hắn đến bao giờ.

Không hiểu sao, từ sau lần đó hắn bất giác để ý đến cô gái đó, càng để ý càng cảm thấy đó là một cô gái cực kỳ khác biệt. Dáng vẻ ngây ngô, hoạt bát lại hay cười. Hắn không biết cô ta học trường nào, nhưng chắc chắn không cùng trường hắn, vì hắn chưa gặp cô ta ở trường bao giờ.

Cô gái đó sống cùng khu nhà với hắn. Có lúc cô buộc tóc đuôi gà, có lúc thả ngang vai. Lúc nào cũng thấy cô rất tươi tắn vui vẻ, gặp ai cô cũng lên tiếng chào hỏi, không cười thì thôi, hễ cười là hai mắt lại cong cong, vẻ hồn nhiên hớn hở không tả nổi.

So với lần đầu tiên, lần thứ hai tiếp xúc, hắn lại càng thấy nhiều điểm độc đáo và mới mẻ ở cô hơn nữa.

Trên đường về nhà, đi qua một quầy đồ nướng vỉa hè gần khu tập thể, hắn lại trông thấy cô. Cô đang giúp vợ chồng chủ quầy hàng xiên rau cải.

Hắn nghĩ ngợi giây lát rồi đi vào tìm một bàn trống để ngồi, gọi một chai bia và mấy xiên thịt. Nhìn theo dáng cô, hắn hơi lưỡng lự, rồi gọi thêm hai xiên cải nướng nữa.

Hắn thấy cô đứng phía sau hai vợ chồng chủ quán, bận cắt từng bẹ rau, cắt nhỏ phần lá, tách từng cuống cải, sau đó lấy chỗ lá vừa cắt quấn quanh cuống rau, đem phù trúc đã xắt sẵn từ trước gói chúng lại, rồi lấy que xiên qua, cứ bốn cuộn rau tinh xảo như thế là xong một xiên rau cải hoàn hảo.

Cô cười tít mắt đưa xiên cải vừa làm xong cho vợ chồng chủ hàng. Bà vợ vừa đón lấy vừa luôn miệng nói cảm ơn. Người đứng đợi mua thịt và cải nướng rất đông, đông đến nỗi làm luôn tay cũng không kịp. Nướng xong xuôi, cô giúp vợ chồng chủ quầy bưng mấy xiên đồ ăn tới trước mặt hắn. Hắn nghĩ, đến rồi, cơ hội của cô đến rồi, đến mà nói với tôi cô muốn gì đi!

Kết quả hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của hắn, cô vẫn không thèm nhìn thẳng vào mặt hắn, vội vàng đến, vội vàng đi, vội vàng quay về tiếp tục với việc xâu cải.

Hắn hơi bị bất ngờ. Có thể hoàn toàn vờ như không thấy hắn hòng lôi kéo sự chú ý của hắn, rốt cuộc bụng dạ cô gái này thâm hiểm đến mức nào đây?

Mang theo nỗi hoài nghi, hắn ngồi đấy, chậm rãi ăn uống. Ăn hết lại gọi thêm. Cô gái ấy lại bưng đồ đến cho hắn. Vẫn không thèm nhìn hắn. Hắn lại tiếp tục ăn chầm chậm, ăn càng lâu càng tốt. Được rồi, hắn thừa nhận, đích thực là hắn đang muốn xem xem rốt cuộc ai nhẫn nại hơn ai, rốt cuộc ai có thể kiềm chế được đến hơi thở cuối cùng!

Nhưng cho đến khi khách khứa về gần hết, trong quầy chỉ còn lác đác mấy người, cô ta vẫn cứ như thế. Hắn cảm giác mình đã ăn nhiều đến mức sắp nôn hết ra rồi.

Cô ta lại xiên mấy xiên rau cải nữa, tự mình mang ra nướng. Nướng xong lại thấy rút tiền ra đưa cho vợ chồng chủ hàng. Hai vợ chồng chủ quán nói không cần, vừa trả lại vừa nói: "Làm sao như thế được! Cháu đã có lòng tốt giúp chúng tôi xiên rau, có mấy xiên cho cháu ta lại lấy tiền làm sao được, không được là không được, tuyệt đối không thể được!"

Cô tủm tỉm cười, đút tiền vào trong tạp dề của bà vợ nói: "Cô ơi, cô chủ mới đến mới thành phố A, thuê một chỗ nho nhỏ để làm ăn đã là khó rồi, lại còn phải nuôi một sinh viên đại học nữa! Cô cứ nhận chỗ tiền này đi, sau này phát đạt, mở cả một nhà hàng hoàng tráng mấy sao, cháu sẽ đến ăn chực cô chú sau!"

Cuối cùng vợ chồng chủ quán cũng phải nghe theo, đành nhận tiền của cô gái. Cô cầm mấy xâu cải nướng hớn hở ra về. Từ đầu chí cuối, cô vẫn chẳng thèm liếc sang hắn lấy một lần.

Lúc trả tiền, hắn không kìm được hỏi vợ chồng chủ quán: "Cô gái vừa giúp cô chú xâu rau cải là ai vậy?"

Vợ chồng chủ quán bật cười. Ông chồng nói: "Nói thật, chúng tôi cũng mới chỉ biết cô bé có mấy ngày. Ngày nào cô bé cũng đến đây mua cải nướng. Hôm nay, đúng lúc đông khách quá, xâu được bao nhiêu bán hết veo bấy nhiêu, tôi bảo nếu không phiền thì lát muộn hơn một chút quay lại lần nữa, đợi vãn thì chúng tôi có sẵn hàng hơn. Nhưng cô bé này không nghe, lại đòi để tự mình xâu đồ. Chúng tôi thấy thế cũng không phiền gì cả nên để cô bé giúp. Sau đấy, chẳng hiểu sao có cô bé đến mua hàng thì khách khứa càng đông, thế là thành ra cô ấy lại giúp chúng tôi tiếp tục xâu cải cho khách."

Bà vợ tiếp lời: "Cô bé này đúng là thú vị đáng yêu. Cô bé có vẻ thích được khen, mới khen nó mấy câu nó đã giúp mình nhiệt tình. Tôi chỉ nói một câu là nó thái miếng rau rất vuông vắn, thề là nó liền xắn tay áo lên giúp tôi xiên đồ luôn, làm tôi ngại quá! Ha ha ha!"

Nghe tiếng cười sảng khoái của vợ chồng chủ quán, hắn bỗng thấy có chút rung động. Cô gái này thật là, thật là vô cùng kỳ lạ.

...

Mỗi khi nhớ đến cuộc chạm trán lần thứ ba với cô, một kẻ vốn dĩ xưa nay chẳng mấy khi biết cười như hắn cũng phải bật cười.

Hôm đó, khi hắn nhìn thấy cô, cô đang ngồi sau một quầy rau to tướng trong khu chợ dân sinh gần khu tập thể. Mồm vanh vách dưa chuột bao nhiêu tiền một cân, cải trắng bao nhiêu tiền một cân, khoai tây, đậu, cà tím mỗi loại bao nhiêu tiền một cân.

Hắn vừa cười vừa nghĩ, công năng của cô gái này đúng là lớn thật. Vừa lắm lời, vừa có thể giúp người ta xâu rau, bây giờ lại còn bán được cả rau nữa.

Hắn lại gần, ngồi xuống chọn rau. Cô nhìn hắn cười tít mắt, phát bệnh nói nhiều giới thiệu cặn kẽ cho hắn giá cả từng loại rau. Có một bác cũng ngồi xuống cạnh hắn. Vừa ngồi xuống bác đó liền lớn tiếng mắng: "Tô Nhã! Sao lại chạy đến đây bán rau! Mẹ bảo con xuống nhà mua xì dầu cơ mà! Thế là con làm hỏng nồi thịt kho tàu của mẹ rồi!"

Cô nàng vỗ trán kêu lên: "Thôi chết rồi, mẹ ơi con quên mất! Lúc con đến đây lại gặp đúng bà Tô bán rau! Bà ấy vội đi đón cháu tan học, mà quầy hàng lại chẳng có ai trông giúp cả. Con thấy dù sao cũng là nguời trong họ. Nên con liền nói... để cháu giúp bà Tô trông hàng là được rồi..." Càng nói giọng cô càng nhỏ dần, đến cuối nghe tội nghiệp hẳn đi.

Hắn ngẩng đầu nhìn cô, bất giác lại thấy lòng mình đang rung động. Bộ dáng rúm ró vô tội của cô, càng nhìn càng thấy thú vị.

Mẹ cô bắt đầu tuôn ra một tràng giáo huấn con gái ngay giữa chợ, chủ đề từ xì dầu đã chuyển sang kính áp tròng: "... Kính áp tròng rơi ra cũng không thèm nhặt lại, lúc ra ngoài mẹ thấy một cái trên bàn ăn, một cái rơi mãi ngoài tủ để giày, cách nhau tít tắp như thế! Thật không hiểu con làm rơi kiểu gì nữa!"

Cuối cùng hắn cũng biết, căn bệnh nói nhiều của cô được di truyền từ đâu.

Cô toét miệng cười nịnh nọt: "Mẹ chẳng đã hẹn với chú Vương làm phẫu thuật mắt cho con rồi còn gì. Đợi phẫu thuật xong, mắt con sẽ tinh như thường, còn cần gì đến kính làm gì nữa? Mình không cần quản chúng, cho chúng muốn đi đâu thì đi." Mẹ cô vừa bực vừa buồn cười, vừa muốn nghiêm khắc lại vừa chịu thua.

Lòng hắn lại thoáng xao động. Có vẻ thị lực của cô không tốt. Nói như vậy, có lẽ đúng là cô không nhìn ra hắn thật. Lần gặp gỡ trước đây hoàn toàn chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên, chứ không như những gì hắn nghĩ, rằng cô cố ý giở trò để thu hút sự chú ý của hắn.

Lần đầu tiên hắn có cảm giác hụt hẵng. Xưa nay hắn vốn tự tin vào vẻ ngoài xuất chúng của mình, ở bất cứ đâu vẻ đẹp trai của hắn đều khiến mọi cặp mắt xung quanh không thể xem thường. Nhưng cô lại dựa vào đôi mắt to nhưng độ tinh tường thì chẳng ra đâu vào đâu của mình mà hoàn toàn không thèm để ý đến hắn.

Khi hắn vẫn còn đang mất hồn thì bà Tô bán rau đã trở về. Thấy mẹ cô gái, bà bán rau bắt đầu thao thao bất tuyệt khen ngợi cô: "Tô Nhã nhà cô đúng là đứa ngoan ngoãn, chẳng hề kiêu căng lại lễ phép. Lần nào ra chợ cũng ngồi tán chuyện với bọn tôi, cũng một cái ghế mà nó có thể thoải mái ngồi chơi với chúng tôi cả buổi được ấy! Giỏi hơn con cháu tôi nhiều."

Mẹ cô nghe bà Tô nói xong không nhịn được cười nói: "Nó không chê người khác phiền hà á? Các bác không chê nó phiền hà là tốt lắm rồi! Nó à, mầm non của bệnh nói nhiều đấy!" Hắn nghe xong xuýt thì phì cười, ngẩng đầu lên nhìn cô gái. Cô đang đứng bên cạnh mẹ nhăn nhó mặt mày, lè lưỡi trợn mắt.

Bà Tô vỗ nhẹ vào đầu cô gái, cười thích thú: "Trí nhớ của nó cũng siêu lắm! Rau nào bao nhiêu tiền một cân, tôi nói một lần mà nó nhớ hết cả đấy."

Mẹ cô gái liền chen ngang: "Con bé này học Toán, đến việc này cũng không làm được thì coi như học hành tổn công vô ích à. Cháu thấy, nếu là mấy đứa cùng lớp nó, chắc phải đến hơn nửa lớp còn nhớ nhanh hơn nó mấy lần nữa đấy!"

Cô gái không công nhận, giậm chân kêu lên một tiếng: "Mẹ!" Bộ dạng nũng nịu của cô trông chẳng khác nào đứa bé con.

Không biết lúc đó hắn trúng phải loại tà gì mà dám lôi điện thoại ra lén chụp lại bộ dạng hồn nhiên ngây thơ của cô.

Ba người đang mải mê nói chuyện, không ai để ý thấy hành động của hắn.

Nhưng có một điều làm chính bản thân hắn bất ngờ, là bức ảnh đó lại luôn được hắn lưu trong điện thoại.

Sau đó, nhà riêng của gia đình hắn đã sửa xong. Cả nhà đến nơi ở mới. Thỉnh thoảng hắn vẫn lén chạy về khu tập thể cũ. Không rõ rốt cuộc là tại sao, hắn luôn có một cảm giác, hắn cảm giác nếu trở về dạo quanh đấy một chút không chừng có thể gặp được cô.

Lúc đó hắn vẫn chưa biết cảm giác ấy thực ra chính là những chồi non tình yêu đang chớm nở trong lòng một gã thiếu niên khờ khạo.

Nhưng cuối cùng khi hắn gặp lại được cô, hắn phát hiện ra bên cạnh cô đã có một nguời bạn trai. Người này hắn nhìn thấy từ đằng sau, dáng cao to, diện bộ âu phục khá đẹp và lái một chiếc xe đắt tiền.

Nhìn hai người nắm tay đi trước mặt, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác khó tả. Có chút ngột ngạt, có chút khó thở, rất chán nản, rất hụt hẫng.

Về nhà, nằm trên giường, thứ cảm giác này càng dâng lên mãnh liệt hơn.

Hắn cằm lấy điện thoại lên, mở bức ảnh của cô gái ra, ấn nút xóa. Nhưng khi trên màn hình hiện lên câu hỏi: "Bạn có chắc chắn muốn xóa?" Hắn do dự rồi lưỡng lự, cuối cùng lại chọn "Không".

Kể từ đó, hắn không quay lại khu tập thể đó nữa.

Kể từ đó, hắn bắt đầu gặp gỡ những cô gái xinh đẹp.

Kể từ đó, bức ảnh đó bị hắn giấu kỹ trong điện thoại.

Kể từ đó, dần dần hắn cảm thấy mình đã sắp quên được cô gái đó rồi.

Sau đó, sau đó.

Sau đó khi ở Golden Melody, hắn lại thấy cô ấy một lần nữa.

...

Đối với hắn, đó không phải lần đầu họ gặp nhau.

Nhưng đối với cô, hắn vẫn là một người xa lạ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.