Vẫn Mơ Về Em

Chương 9: Hắn không trốn học



Hôm sau, Ninh Hiên có đến lớp. Khi hắn vắng mặt, tôi nghiến răng trừng mắt nhìn chằm chằm vào chỗ ngồi của hắn; nhưng giờ hắn đã xuất hiện, tôi lại trở nên thiếu bản lĩnh, đến liếc hắn một cái cũng không dám. Trong cả tiết học, tôi như người bị tật mắt lác, đưa mắt đảo qua nửa lớp là liền khựng lại. Thế nhưng tôi vẫn cảm nhận được có ánh mắt như tia X soi kỹ mình từ đầu đến chân, có khi nhìn thấu cả bữa ăn sáng sang nằm trong dạ dày tôi chứ chẳng chơi.

Mãi mới đến lúc hết giờ, tôi quyết tâm bỏ lại phía sau hàng loạt tiếng nhao nhao “cô ơi em có thắc mắc muốn hỏi”, chạy biến ra khỏi lớp như thể đang “buồn” lắm.

Thắc mắc? Câu hỏi của bọn chúng chỉ có xoay quanh chuyện riêng của tôi thôi, để chúng vây lấy sớm muộn gì tôi cũng lộ hết cả số đo ba vòng!

Qua mấy ngày tránh người như tránh quỷ như vậy, tôi bị tổ trưởng bộ môn gọi lên gặp.

Tổ trưởng nói với tôi đầy hàm ý: “Tô Nhã, có người phản ánh kỷ luật của lớp số 5 trong giờ Toán không được tốt, ảnh hưởng đến các lớp bên cạnh đấy!”

Tôi ấm ức lắm nhưng cũng chẳng biết nói gì. Nhà trường giao cho một đứa như tôi cái lớp khó bảo thế này, chẳng lẽ thật sự kỳ vọng tôi có thể trở thành nữ thần bất khả chiến bại quy phục lũ quỷ sứ công tử bột đó ư?

Ức chế trong lòng là vậy nhưng ngoài mặt vẫn phải tỏ ra khiêm tốn, tôi liên tục gật đầu tiếp thu, cam đoan: “Nhất định em sẽ chú ý! Sẽ chú ý ạ!”

Từ phòng tổ trưởng bước ra tôi mang theo nỗi ấm ức đè nặng trong lòng. Ra khỏi giảng đường, tôi ghé vào đình nghỉ phía Bắc vườn trường, muốn tìm một chỗ thoáng đãng để hít thở không khí trong lành. Tôi chán nản ngồi xuống, bắt đầu thở ngắn than dài, đau khổ thầm nghĩ rốt cuộc phải làm thế nào để thuần hóa được bọn thanh niên hoang dại quen thả rông kia trở nên ngoan ngoãn nghe lời đây?

Tôi đang ngồi ủ rũ thẫn thờ, bỗng bên tai vang lên tiếng nói: “Sao lúc nào chị cũng ngẩn ngơ âu sầu vậy?”

Toàn thân run lập cập, tôi suýt nhảy dựng lên. Quay đầu nhìn, lại là hắn! Ninh Hiên, thằng nhóc hệt như âm hồn ám tôi!

Tôi cố ra dáng cô giáo, nghiêm nghị hỏi hắn: “Đang trong giờ học, sao không ngồi trong lớp? Ở đây sốt cao không dậy được hả?”

Ninh Hiên nhếch mép cười, sau đó nhíu mày, nhìn tôi không dứt, nhìn đến lúc tôi sởn hết da gà mới chậm rãi mở miệng: “Chị né tránh tôi!” Không phải một câu hỏi, đây tuyệt đối không phải một câu hỏi mà chắc chắn là một câu khẳng định!

Tôi toan đứng lên đi chỗ khác, Ninh Hiên đưa tay kéo tôi lại. Như bị điện giật, tôi cố gắng chạy sang một bên, sau đó thở gấp nhìn hắn, luống cuống nói: “Tôi không trốn tránh cậu! Tôi trốn cậu làm gì! Cậu trốn học tôi còn chưa nói cậu đấy!”

Ninh Hiên đứng chắn trước lối ra của đình nghỉ, giải thích: “Hôm qua không phải tôi cố tình trốn học, tôi đi gặp Raines.” Nói đến đây hắn ngập ngừng dừng lại, rồi bỗng nhiên nhoẻn miệng cười đầy hấp dẫn, nói tiếp: “Sau này tôi không trốn học nữa, chị đừng có tránh tôi!”

Người tôi nóng hầm hập, khí nóng như xộc thẳng lên đầu. Cứ căng thẳng là ưu điểm miệng hùm gan sứa của tôi lại được phát huy tối đa. Tôi kiêu hãnh ngẩng cao đầu, nghiêm mặt nói với Ninh Hiên: “Học sinh Ninh Hiên này, tôi là cô giáo của cậu, cậu nên nghiêm túc một chút! Phải nhớ câu “tôn sự trọng đạo” nghe chưa!”

Ninh Hiên phì cười, nhìn tôi hồi lâu mới nói: “Nghe nói chị mới hai mốt, hơn tôi ba tuổi. Các cụ nói thế nào nhỉ? Gái hơn ba thần tài gõ cửa?” Bảy từ cuối của hắn nghe sao quanh co mập mờ vậy!

Tôi cảm thấy khó thở, tứ phương tám hướng quanh tôi đều đang dậy lên một nguồn áp lực không tên. Bỗng đâu vang lên tiếng chuông hết giờ, không muốn để người khác trông thấy cảnh mình và Ninh Hiên đang cùng đứng trong đình nghỉ bốn mắt nhìn nhau đắm đuối, tôi vội vàng lấy hết sức bình sinh đẩy tên tiểu ma vương này sang một bên rồi chạy biến.

Vừa chạy thục mạng tôi vừa nghĩ: Nhóc con! Cuối cùng cũng biết hắn bao tuổi! Mười tám, mười tám đấy!

Chuyện nam nữ cấm trẻ em mười tám tuổi đấy!!!!

Không hiểu mấy ngày gần đây tôi rất nhạy cảm với những câu chuyện liên quan đến cái tên đó. Hễ có ai nhắc đến Ninh Hiên, tôi đều làm ra vẻ không quan tâm nhưng đôi tai thì căng ra hết sức để nghe ngóng.

Học sinh trong trường và các thầy cô đều nói, gia đình Ninh Hiên rất có vai vế. Hắn rất hay trốn học nhưng không thầy cô nào có ý định đứng ra xử lý. Một phần do e ngại gia thế lớn mạnh của hắn, lại thêm hắn rất thông minhh, dù không đến lớp nhưng kết quả thì vẫn cứ cao ngất ngưởng như thường.

Lớp Mười hai rồi, thành tích là tất cả. Tuy hắn chày bừa khiến người ta phát bực nhưng một cậu chàng bất cần như vậy, cộng thêm gia thế hiển hách, tướng mạo tuần tú, tất nhiên vẫn là đối tượng khiến các cô nữ sinh chết mê chết mệt.

Lại nghe nói Ninh Hiên là đại ca của cả lớp. Mấy cậu học sinh lớp đấy ngông nghênh bướng bỉnh là thế nhưng đều nghe lời hắn răm rắp. Có thầy giáo mách nói cho tôi, chỉ cần khiến một mình Ninh Hiên ngoan ngoãn nghe lời là coi như thu phục được cả lớp Mười hai số 5.

Nhưng, nghe nói từ trước tới nay Ninh Hiên chưa từng cúi đầu nghe lời bất kỳ ai.

Trong đầu tôi bỗng nảy ra vài ý nghĩ đen tối ngông cuồng.

Xem ra tôi chính là người có thể khắc chế được Ninh Hiên rồi. Nhưng trên đời này không có gì là cho không cả, chỉ có đứa ngốc mới nghĩ dễ dàng vậy. Nếu muốn Ninh Hiên nghe lời mình nhất định tôi phải đánh đổi một thứ khác ngang giá. Mà tôi biết, thứ đó tôi không cho nổi, và cũng không thể cho hắn.

Bởi vì tôi là cô giáo của hắn.

Dạo này, các thầy cô và học sinh trong trường đều sôi nổi bàn tán một sự kiện lạ lùng: Ninh Hiên, học sinh lớp Mười hai số 5 không còn bỏ học nữa!

Có người nghi ngờ Ninh Hiên chắc hẳn bị khích bác rồi. Ba năm nay chưa bao giờ thấy hắn tuân thủ quy định giờ giấc của trường lớp cả.

Tôi bất giác thầm nghĩ, chẳng trách trước đây tôi toàn gặp hắn giữa ban ngày ban mặt, lại còn ở những chốn chơi bời, thế nên mới tưởng nhầm hắn là sinh viên. Đều do cái tội trốn học của hắn!

Dạo này trong giờ dạy của tôi, ý thức kỷ luật của lớp số 5 tốt lên trông thấy. Tôi lấy làm mừng. Tổ trưởng cũng có lần gọi tôi lên khen ngợi, bảo tôi là cô giáo trẻ đầy triển vọng, có phương pháp giảng dạy tốt, tiền đồ chắc chắn rộng mở, vân vân. Tôi ngoài miệng vâng vâng dạ dạ, trong lòng hoàn toàn hiểu rõ mình nào có chút công lao gì trong chuyện này, tất cả đều nhờ bản lĩnh của đại ca Ninh Hiên.

Mặc dù Ninh Hiên ngày nào cũng đi học đầy đủ, khiến tôi cảm thấy hắn không trốn học nữa hẳn là vì… vì tôi, nhưng mấy hôm nay hắn cũng không quấy rầy tôi nữa. Việc này làm tôi có chút hụt hẫng khó tả.

Con người ta có những lúc đáng hổ thẹn thế đấy. Lúc bị người khác quấy rầy thì thấy rõ là trăm mối phiền hà, chỉ muốn kẻ đó biến ngay đi cho khuất mắt, thế nhưng khi không còn bị làm phiền nữa thì lại có cảm giác như vừa mất đi thứ gì đó.

Tôi vẫn thường nói với Tiêu Tiêu đây là bản tính tham lam của con người. Bây giờ chính câu này lại vận vào tôi, đúng là tự làm tự chịu.

Ninh Hiên không làm phiền tôi nữa, hắn chuyển sang gần gũi với cô nữ sinh xinh đẹp lớp bên cạnh. Tôi vừa thấy cô bé này đã có cảm giác quen quen. Sau mới nhớ ra đây chính là cô nàng Ninh Hiên giúp mang khăn giấy vào phòng vệ sinh ở quán Golden Melody lần trước.

Nhớ lại những chuyện này, tôi bỗng có cảm giác thật khó chịu. Tôi rất muốn hét lên thật to: Bọn con trai là một lũ dê cụ! Dù già hay trẻ đều thích trêu hoa ghẹo nguyệt, phong lưu đa tình như nhau!

Không biết cảm giác đau khổ thế này có được coi là bị phản bội? Có lẽ không. Chỉ là khó chịu. Dẫu sao quan hệ giữ tôi và Ninh Hiên vẫn là cô giáo và học sinh. Tôi đường đường là một giáo viên đạo đức ngời ngời thế này lại đi đố kỵ với một cô bé nữ sinh trung học chỉ vì một tên nam sinh ư, thật đáng hổ thẹn!

Nhưng tôi vẫn không khỏi tò mò, ngấm ngầm quan sát cô bé đó. Cô nàng tên Điền Uyển Nhi, rất xinh xắn dễ thương, được coi là hoa khôi của trường. Không chỉ có Điền Uyển Nhi, trong trường còn rất nhiều nữ sinh xinh đẹp khác muốn kiếm cớ bắt chuyện với anh chàng Ninh Hiên đẹp trai này. Chẳng trách hắn bất cần như vậy, con trai bất cần đều là do được con gái nuông chiều quá mà ra cả.

Điền Uyển Nhi là cô nàng qua lại với Ninh Hiên nhiều nhất trong vô số các cô gái khác. Mấy hôm nay hai đứa lúc nào cũng như hai âm hồn lảng vảng xuất hiện trước mắt tôi. Không biết Ninh Hiên chủ tâm hay cố tình, nhưng mỗi lần đi ngang qua hai đứa, tôi đều thấy Ninh Hiên nhướn đôi lông mày về phía mình, nhếch miệng cười. Hắn cười đến hả lòng hả dạ, còn tôi nổi giận đùng đùng.

Buổi chiều, tôi đang ngồi ngẩn ngơ trong văn phòng thì Trác Hạo gọi. Nhận điện thoại, nghe giọng anh mà tôi cứ ngỡ như đang nghe giọng nói của một người xa lạ. Thì ra chúng tôi đã bắt đầu trở nên xa lạ với nhau vậy rồi. Trác Hạo nói muốn cùng tôi ăn tối. Vốn định từ chối nhưng hình ảnh hai âm hồn lởn vởn lại hiện lên trước mắt, lòng tôi dậy lên cảm giác buồn bực, một tâm trạng không nói rõ ra được, tôi gật đầu đồng ý.

Đến tối, ngồi đối diện với Trác Hạo, anh hỏi tôi dạo này thế nào. Tôi cười nói: “Chúng ta sắp quên mất mặt nhau rồi!” Nụ cười trên môi Trác Hạo khựng lại, sau đó anh ra sức gắp thức ăn cho tôi. Đang giữa bữa ăn, đột nhiên anh hỏi: “Nhã Nhã, sao lâu như vậy không tìm anh?” Tôi ngẩn người, cơn tức giận bỗng từ đâu ùa tới. Chẳng lẽ giữa hai người chúng tôi, luôn phải là tôi chủ động mới được ư?

Tôi cười híp mắt nói: “Anh cũng không tìm em mà!” Sau đó cảm thấy chưa thỏa mãn, tôi nói thêm: “Anh còn bận, em không dám làm phiền anh!”

Trác Hạo nhíu mày, đặt đũa xuống, ngồi nhìn tôi chăm chú. Trái lại, tôi chẳng hề hoang mang, nhìn là việc của anh ta, còn tôi vẫn cứ ung dung tự đắc ăn uống. Tôi đợi mãi, tưởng Trác Hạo sẽ nói gì tiếp theo. Nhưng anh không nói gì, chỉ ngồi đó nhìn tôi. Đến lúc đưa tôi về, anh mới lên tiếng: “Nhã Nhã, trước đây… do anh không quan tâm đến em. Chúng ta bắt đầu lại từ đầu nhé!”

Tôi nhăn mày, sao kết quả lại thành ra thế này, loanh quanh luẩn quẩn quá. Tôi ậm ừ cho qua, không đợi anh ta hôn tạm biệt, vội vã mở cửa bước xuống xe.

Làm lại từ đầu, tôi cũng muốn lắm, nhưng không kịp nữa rồi, rất nhiều thứ đã thay đổi. Cảm giác đó, cảm giác của tôi đối với anh ta, cảm giác của tôi với một người khác, tất cả đều đang dần thay đổi.

Rốt cuộc tôi có nên đợi anh ta nói câu chia tay trước không? Hay chi bằng cứ thẳng thắn tự mình nói ra?

Hôm sau lúc lên lớp, tôi gặp một cô giáo ngoài hành lang, cô tươi cười chào hỏi tôi: “Tiểu Nhã, hôm qua thấy em ở quán xx! Anh chàng đó là bạn trai của em hả? Trông rất phong độ đấy!” Cô nói khá to, có khi đến nửa dãy hành lang đều phải nghe thấy. Tôi hơi lúng túng, vội vàng gật đầu rồi rẽ ngay vào lớp. Vừa bước đến cửa đã bắt gặp Ninh Hiên cùng Điền Uyển Nhi đang đứng dựa tường nói chuyện.

Nhìn thấy tôi, Ninh Hiên nhíu mày. Tôi cúi đầu đi qua hai đứa nó, bước vào lớp. Giờ học hôm đó, tôi bị loạn ngôn, nói năng lộn xộn không đâu vào đâu. Gần đây kỷ luật lớp lại tốt quá, học sinh phía dưới im thin thít tập trung nghe tôi giảng bài, thành ra sự lúng túng, phiền muộn của tôi cứ thế mà phơi bày ra hết.

Cuối cùng lớp phó học tập phải lựa lúc nói nhỏ với tôi: “Thưa cô, em thấy hôm nay cô không được khỏe, hay tiết này cô cho cả lớp tự học đi!”

Tôi ấn ấn thái dương gật đầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.