Vạn Ngô Chi Linh

Chương 21



Linh xoay người, một chiếc xe ngựa xa hoa do hai thất tam cấp ma thú tật lôi bảo mã kéo đứng phía sau y, trước xe ngồi một thiếu niên hơn mười tuổi đánh xe cùng một trung niên nam tử gương mặt bình tĩnh, mà tiếng quát vô lễ vừa nãy chính là xuất phát từ thiếu niên.

Linh phóng xuất tinh thần lực tra xét, cừ thật, trung niên nam tử gương mặt bình tĩnh dĩ nhiên là một cao cấp ma pháp sư, cả thiếu niên đánh xe cũng là một sơ cấp ma pháp sư, mà ngồi trong xe chính là trung cấp ma pháp sư. Linh vừa phóng xuất tinh thần lực tra xét thực lực trung niên nam tử, trung niên nam tử làm như phát giác, thẳng tắp nhìn Linh, mặt mang một cổ địch ý cùng cảnh giác. Phóng xuất tinh thần lực tra xét lại, biết thực lực của Linh, cảnh giác trên mặt tiêu tán, tiếp tục vẻ mặt trầm mặc, thế nhưng trong mắt mang một tia kinh diễm.

Phú gia công tử, hay quý tộc đệ tử, ỷ thế hiếp người? Linh nhìn quanh, mỗi đội ngũ đều kín người, nhưng thật muốn so sánh, đội ngũ y xếp hàng thậm chí nhân số nhiều hơn, vì sao nhìn trúng y? Linh cười nhạt, bởi vì y ngồi hoàng lư xa, hoàng lư xa bình thường nhất tiện nghi nhất, thoạt nhìn không tiền không thế, dễ khi dễ nhất?!

Cho dù bị trung niên nam tử phóng xuất tinh thần lực tra xét, bị đối phương biết thực lực, Linh cũng vẻ mặt đạm nhiên, tùy ý liếc nhìn thiếu niên, sau đó không biểu tình xoay người tiếp tục xếp hàng. Y thích điệu thấp, không có nghĩa là sợ phiền phức, thế nhưng y hiện không muốn trước khi báo danh nháo sự, hơn nữa, người ta cũng không nói rõ chỉ y, y làm chi bước lên thừa nhận!

Thiếu niên kia không nghĩ tới Linh phản ứng này, trừng lớn mắt, phẫn nộ quát: “Ôi chao, bảo ngươi cút ngươi không nghe sao!” Ai ngờ Linh mắt điếc tai ngơ, hoàn toàn coi như khuyển loại sủa bậy.

Thiếu niên hiển nhiên chưa từng bị người bỏ qua như vậy, đang muốn nhảy xuống xe hảo hảo phát huy, trong xe truyền đến một đạo thanh âm trầm thấp: “Làm sao vậy, Tiểu Chính, phát sinh chuyện gì?”

“Thiếu gia, người phía trước quá phận, ta bảo y tránh ra, y cư nhiên coi như không nghe!” Thiếu niên tức giận bất bình cáo trạng, làm như chịu nhiều uỷ khuất.

“Nga, có chuyện này?” Thanh âm trong xe tuy mang một tia chần chờ, nhưng không chút nào nghi vấn. Màn xe nhấc lên, một thiếu niên mười tám, mười chín tuổi xuống xe, một thân ma pháp trường bào hoa lệ cao quý, phảng phất sợ người không biết thân phận cao quý của hắn, ngậm một mạt tiếu dung lễ phép khéo léo, bất quá tiếu dung không tiến vào mắt, mắt thỉnh thoảng hiện lên âm lãnh, khiến Linh nghĩ thiếu niên dối trá khiến kẻ khác buồn nôn.

Tây Đốn. Kiệt Sâm nhìn thiếu niên tuấn mỹ khí định thần nhàn trước mặt, ngực hiện một tia nghi hoặc, thiếu niên này tuy ăn mặc phổ thông, nhưng khí thế, nhãn thần không giống một thiếu niên bình thường. Hơi cúi đầu suy nghĩ, lời dự định nói khi trước toàn bộ nuốt về, ngẩng đầu thay bằng vẻ mặt cười yếu ớt: “Ngươi tốt, ta là Tây Đốn. Kiệt Sâm của nhà Tây Đốn, vừa nãy thị đồng ta vô lễ, ta thay hắn hướng ngươi biểu đạt áy náy!”

Linh nghe hắn bộ dáng nho nhã dối trá, cảm giác ma pháp ba động xung quanh, thiếu niên này dĩ nhiên đối y thả tinh thần uy áp của trung cấp ma pháp sư. Ngực hừ lạnh một tiếng, tùy ý điều động ma pháp nguyên tố, ma pháp ba động nho nhỏ nháy mắt tiêu tán vô tung, tinh thần uy áp của trung cấp ma pháp sư, có thể đối sơ cấp ma pháp sư hữu dụng, nhưng đối y người có tinh thần lực gấp trăm lần khác hẳn thường nhân, sử dụng tinh thần công kích đơn giản như vậy, không phải giỡn đao trước mặt Quan Công, múa búa trước mặt Lỗ Ban! Không biết lượng sức, Linh nhìn hoa y thiếu niên cười đến giả tạo, chỉ có một suy nghĩ, đó chính là ngươi nói xong chưa, nói xong mau cút!

Hoa y thiếu niên hiển nhiên bị chiêu thức Linh biểu hiện kinh sợ, thiếu niên này quả nhiên không đơn giản, y dĩ nhiên có thể tùy ý điều động ma pháp nguyên tố trong không khí! Linh không chút che giấu biểu tình không hảo cảm, vẻ mặt lãnh băng khiến thị đồng đứng sau hoa y thiếu niên khó chịu, nổi giận đùng đùng đứng trước mặt Linh, chỉ thiếu một tay chống thắt lưng chỉ vào mũi y, nổi giận mắng: “Ngươi là thứ gì, dựa vào cái gì đối thiếu gia nhà ta không nhìn, thiếu gia có thể hạ mình cùng ngươi nói chuyện là phúc khí ngươi đời trước tu luyện, ngươi thế nào tựa như câm điếc…”

Bộ dáng bệ vệ tức giận tận trời của thị đồng trong tầm mắt đạm mạc của Linh dần dần tắt, thanh âm cũng từ từ nhỏ, cho đến lúc biến mất, “Xếp hàng phía sau, đừng chắn đường!” Linh rốt cục nhàn nhạt nói một câu, không đối lời khiêu khích của thị đồng hiển lộ phẫn nộ, cũng không đối thiếu gia y phục hoa lệ nịnh hót, thái độ đạm mạc phảng phất người trước mắt cùng mình là bình dân.

Thị đồng không phục, muốn nói gì, lại bị thiếu gia liếc mắt, lập tức câm miệng, thiếu niên đối Linh áy náy cười, chậm rãi xoay người, nhất phái ưu nhã ly khai, lên xe, xếp hàng.

Tiểu nhạc đệm như vậy tới giờ không trong ngực Linh dừng lại nửa hồi, Linh tiếp tục xếp hàng, mệt mỏi thì vào xe nghỉ ngơi, đói bụng thì từ không gian giới chỉ lý lấy ra thức ăn Mặc Dạ chuẩn bị tốt, đợi từ sáng đợi đến chiều, rốt cục sắp đến phiên Linh, phía trước chỉ còn mấy người, kế tiếp là Linh.

Đông Triệu ma pháp học viện chiêu sinh áp dụng chính là trắc thí ma lực thạch như lúc hài đồng một tuổi trắc thí ma lực, chỉ là những ma lực thạch này lớn hơn, nhan sắc thuần túy hơn, có thể thừa thụ giá trị ma lực càng cao, còn có thể biểu hiện thuộc tính ma lực, nếu như ma lực người trắc thí là song thuộc tính hoặc nhiều thuộc tính, ma lực thạch sẽ song song phát sinh hai loại hoặc nhiều loại quang mang.

Chính lúc Linh đang chờ đồng học phía trước trắc thí xong, đến phiên mình, đội ngũ bên cạnh đột nhiên bộc phát một trận kinh thán ước ao, Linh hiếu kỳ nhìn qua, chỉ thấy một nam tử thân ma pháp bào màu trắng hai tay đặt trên ma lực thạch, một đạo quang thúc màu xanh cùng màu trắng hỗn hợp lóng lánh trước mặt hắn. Linh thấy ma lực thạch biểu hiện là 22, trách không được những người quan sát kinh ngạc như vậy, nhìn nam tử niên kỷ không lớn, chỉ chừng hai mươi tuổi, một trung cấp ma pháp sư tuổi trẻ như vậy, còn là song thuộc tính ma pháp sư mộc thuộc tính cùng kim thuộc tính, xác thực là một người thiên phú khó được.

Giá trị ma lực là ma lực thạch đặc biệt biểu hiện vì nhận rõ giá trị đẳng cấp ma pháp sư, 10 là sơ cấp, 20 là trung cấp, 30 là cao cấp, trên nữa cứ 20 một giai cấp, 50 là thánh cấp ma pháp sư, 70 là đế cấp ma pháp sư, 90 là hoàng cấp ma pháp sư, về phần thần cấp, không ai biết giá trị ma lực bao nhiêu, cho dù thư tịch viễn cổ lưu truyền cũng không ghi lại giá trị ma lực đến thần cấp ma pháp sư của nhân loại.

Bởi vì có giá trị ma lực tồn tại, cho nên dù là hai sơ cấp ma pháp sư đối chiến cũng không nhất định tương xứng, ngoại trừ kinh nghiệm cá nhân cùng phản ứng trường thi, còn có một điểm then chốt, chính là giá trị ma lực. Đối chiến ma pháp sư bình thường của hai người đồng đẳng cấp, giá trị ma lực bên thắng lợi đều so bên chiến bại cao. Mà giá trị ma lực của thanh niên ma pháp sư song thuộc tính là 22, vậy nói lên hắn vừa tấn cấp trung cấp ma pháp sư không lâu.

“Kế tiếp!” Đạo sư phụ trách chiêu sinh hô, Linh thu hồi ánh mắt, xuống xe đi lên trước. Đạo sư ngồi trước bàn ngẩng đầu nhìn Linh, nói: “Đem hai tay đặt trên ma lực thạch, trong đầu không cần nghĩ thứ khác, đem ma lực trong cơ thể rót vào ma lực thạch!”

Đạo sư vẻ mặt lãnh đạm, ánh mắt không ngừng quét bên cạnh, hiển nhiên rất ước ao bên kia có thể tuyển nhận một nhân vật thiên tài, đối bên mình chiêu cả ngày đều là chút học viên bình thường nhanh không kiên trì. Linh không quan tâm thái độ đạo sư chiêu sinh, đem hai tay đặt trên ma lực thạch, nhắm mắt, tiến nhập cảnh giới minh tưởng, điều động ma lực trong cơ thể, hướng ma lực thạch rót vào, chốc lát sau, ma lực thạch biểu hiện giá trị ma lực là 26, mà ma lực thạch toả ra quang mang là màu đỏ hỗn hợp màu vàng.

Linh ý định che giấu thực lực chân chính, y không muốn trở thành học viên xuất sắc nhất, nhưng cũng không muốn trở thành bình thường nhất, y muốn chính là tương đối xuất sắc, lại không phải xuất sắc nhất, vốn y đang phiền não đắn đo độ nào mới tốt, thế nhưng vừa thấy thiếu niên kia, y nháy mắt tìm được biện pháp. Dù sao thiếu niên trình độ thiên phú này đã có một người, cho dù xuất sắc cũng không phải độc nhất vô nhị.

Kết quả này Linh rất thoả mãn, như vậy sau này mặc kệ y làm gì, vừa có thể thu được đặc quyền của thiên tài học viên, như xem càng nhiều thư tịch hoặc học tập ma pháp càng cao cấp, vừa không bị thế lực hoặc gia tộc nào nhìn trúng, mượn hơi cùng lợi dụng. Hiện không phải một mình y, mượn hơi không được y còn có người khác có thể tuyển chọn, như vậy số lượng người dây dưa y sẽ thật to giảm thiểu.

Kỳ thực vừa ly khai rừng rậm y không biết tại thế giới nhân loại thế nào mới tính là thiên tài, thế nào mới tính là cao thủ, thế nhưng chuyện Tam hoàng tử khiến y minh bạch, một cao cấp ma pháp sư mười tám tuế có thể xưng là quốc gia đệ nhất thiên tài, vậy thanh niên hoặc thiếu niên niên linh so Tam hoàng tử nhỏ, thành tựu chỉ hơi chút thua kém cũng có thể xưng thiên tài.

Về phần Linh vì sao không tuyển chọn bại lộ thủy thuộc tính ma pháp đã là trung cấp ma pháp sư, thứ nhất là suy tính ẩn dấu thực lực, thứ hai là bởi vì y vào học viện mục đích chính yếu chính là muốn xem đồ thư quán lớn nhất, còn có học tập dược tề. Mà hỏa thuộc tính là yêu cầu cơ bản nhất trở thành một dược tề sư, càng là yêu cầu cao nhất trở thành một dược tề sư tốt, cho nên Linh quyết tâm vào học viện đề cao hỏa thuộc tính ma pháp. Mà giá trị ma lực biểu hiện trung cấp ma pháp sư là bởi Linh tuy che giấu ma lực thủy thuộc tính ma pháp, nhưng Linh tinh thần lực cường hơn cho người khác, có thể đem cấp bậc hai sơ cấp ma pháp đẩy đến trung cấp ma lực.

Đạo sư vừa nãy còn vẻ mặt lãnh đạm trừng lớn mắt, nhìn giá trị ma lực ma lực thạch biểu hiện còn có đạo quang thúc hỗn hợp màu đỏ cùng màu vàng, ngây người một hồi, mới phản ứng thiếu niên tướng mạo tuấn mỹ trước mắt dĩ nhiên cũng là một thiên tài ma pháp song thuộc tính.

Đạo sư chiêu sinh kích động, hắn nhìn Linh vẻ mặt bình tĩnh, ngực hối hận vạn phần thái độ lạnh lùng vừa nãy, lập tức mất bò mới lo làm chuồng đẩy nét mặt già nua từ lâu nếp nhăn rậm rạp, lộ một tiếu dung mang theo lấy lòng, thanh âm ôn hòa mà cực phú nhiệt tình nói: “Đồng học, tên gì, bao nhiêu, người ở đâu, báo năm học cùng hệ học?”

“Linh, mười sáu tuổi, Ngọc Lâm trấn, tam niên cấp sinh, chủ tu hỏa thuộc tính ma pháp, phụ tu dược tề!” Trước khi đến Linh đã cùng Lỗ Tu đánh tiếng, y tại Đông Triệu quốc cố hương chính là Ngọc Lâm trấn, mà Lỗ Tu từ lâu giúp y làm thỏa, hiện y là một người Ngọc Lâm trấn mang tên Linh. Về phần tuổi, bởi Linh thật không biết niên linh thực tế thân thể này, không thể làm gì khác hơn căn cứ bề ngoài lấy một giá trị đại khái không rõ, tuy nói người của Liệp Ưng tiểu đội nói y thoạt nhìn mười ba, mười bốn tuổi, thế nhưng Linh không muốn để chính mình sắp đến thân cao một mét bảy chỉ có niên kỷ mười ba, mười bốn cho nên y theo ý báo mười sáu tuổi.

“Tốt, tốt!” Đạo sư chiêu sinh làm như che giấu không được kích động, hai tay có chút run đăng ký lý lịch của Linh, bao quát tên, tuổi, cố hương cùng hệ học và giá trị ma lực, thuộc tính ma lực vân vân, toàn bộ ghi rõ trong danh sách đăng ký, cuối cùng cầm một tấm tự phù, đem lý lịch của Linh dùng ma lực đặc thù thâu vào, đưa cho Linh nói: “Đây là học viên tạp cùng thân phận tạp của ngươi, hai tháng sau cầm theo tấm tạp này đến Tùng Dương ma pháp học viện báo danh, còn có, ngày mai ngươi cần đến học viện một chuyến.”

Linh gật đầu, tiếp nhận tạp phiến do đặc thù tinh thạch chế tác, xoay người lên xe ly khai, không để ý tiếng hô kinh thán cùng ánh mắt đố kị ước ao xung quanh, càng không để ý ánh mắt thăm dò của thiếu gia một thân hoa lệ phía sau.

Ngày thứ hai, sinh lý đồng hồ Linh sớm thành thói quen khiến y mỗi ngày đều tại thời điểm cố định rời giường, nhưng hôm nay y không nóng nảy ra ngoài, Linh trong gian phòng khách sạn bình dân lẳng lặng đả tọa minh tưởng hai giờ, mới xuống lầu ăn bữa sáng.

Hôm nay chính là ngày học viện an bài ma pháp tỷ thí, cũng là mục đích đạo sư đăng ký hôm qua để y hôm nay đến, y biết chính mình hẳn được chọn làm đại biểu tam niên cấp sinh cùng trung cấp ma pháp sư của học viện đối chiến, ngực đối lần tỷ thí này không chờ đợi là không khả năng, thế nhưng Linh không nóng nảy, bởi vì thời gian tỷ thí là ở mười giờ bắt đầu, đi sớm cũng vô dụng.

Chín giờ bốn mươi phút, Linh đánh hoàng lư xa tới Thái An ma pháp học viện, xuống xe đưa ra học viên tạp, rất thuận lợi từ một cửa bên hông vào học viện, không cần chen vào biển người đổ ở cửa muốn vào xem.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.