Vạn Người Chỉ Yêu Em

Chương 27: Vạn người chỉ yêu em



Liễu Bảo Trân cùng Dương Thiên Hải đến trại mồ côi nơi ngoại ô, bước xuống xe, lồng ngực Bảo Trân nhảy loạn lên như thể nó muốn lọt tỏm ra ngoài. Khuôn mặt hồi hộp của cô khiến hắn yêu thương hôn nhẹ lên vầng trán cao xinh đẹp:

- Sẽ ổn thôi mà.

Cô quay sang hắn, ánh mắt chờ mong, bồi hồi hỏi:

- Con sẽ thích em chứ?

Dương Thiên Hải gật đầu, nắm chặt lấy tay cô, đan xen qua từng khẽ tay cô, cái nắm tay chắc chắn đinh ninh bọn nhỏ sẽ thích cô thôi. Liễu Bảo Trân đáng yêu như thế này sao có thể không chứ?.

Cả hai bước vào trong viện cô nhi viện, vị Sơ hiền từ bước ra trao cho họ một bé trai kháu khỉnh hiếu động và bé gái đáng yêu nhát gặp người lạ trốn sau lưng vị Sơ. Sơ lên tiếng dỗ dành cô bé:

- Không sao đâu con, cô và chú sẽ là ba mẹ của con đấy!

Cô bé vẫn cứ giương đôi mắt to trong veo sợ sệt nhìn chăm chăm vào Thiên Hải, hắn chịu, nhún vai cúi người ẵm cậu bé đang không ngừng ôm chân đòi leo lên người hắn. Liễu Bảo Trân ngồi xổm xuống trước mắt cô bé:

- Con sợ cô sao?

Cô bé lắc đầu.

Liễu Bảo Trân mỉm cười hoạt bát:

- Vậy tại sao con lại trốn?

Cô bé giơ ngón trỏ nhỏ nhắn chỉ thẳng vào Dương Thiên Hải, ánh mắt lóe lên tia sợ hãi bám lấy góc áo của vị Sơ. Bảo Trân xoa nhẹ đầu cô bé, quay sang đuổi Thiên Hải:

- Anh đi ra ngoài trước đi.

Dương Thiên Hải lườm cô bé một cái, sau đó vui vẻ ẵm đứa con trai tinh nghịch đi thẳng ra ngoài. Vị Sơ cũng bước ra ngoài theo sau lưng Thiên Hải. Liễu Bảo Trân đứng thẳng người, cô chìa tay đến trước mặt bé con. Cô bé hơi chần chừ rồi nắm lấy ngón út của Trân Trân, bàn tay nhỏ bé mềm mại khiến lòng Bảo Trân ấm áp lạ thường, cô không còn lo lắng hay bồn chồn như khi nãy nữa. Mà thay vào đó là tình yêu thương của một người mẹ muốn bảo vệ đứa con bé bỏng đáng yêu của mình:

- Chúng ta đi dạo nhé!

Cô bé gật đầu, bước ngắn bước dài cố gắng đuổi kịp bước chân chậm rãi của Liễu Bảo Trân.

Khu vườn sau viện mồ côi khá lớn, đa số là những cái cây ăn quả to và một mảnh đất dành cho việc trồng trọt. Bảo Trân nhìn quanh, phát hiện ra một chiếc xích đu được làm bằng thanh gỗ và hai sợ dây thừng máng vào cành cây chắc khỏe. Bế cô bé lên, Trân Trân bước nhanh đến đó, đặt bé trong lòng, cô ngồi xuống chiếc xích đu. Vì biết bé sẽ sợ và khó chịu nếu cứ nhìn chằm chằm vào mặt bé hỏi đủ điều. Tâm lý của bất cứ đứa bé nào khi đối diện với người lạ đều như thế cả.

- Con có thể cho cô biết, con tên gì không?

- Phương Chi ạ!

- Vậy Phương Chi bao nhiêu tuổi?

- Năm ạ!

Giọng cô bé còn rất run khi cố gắng trả lời Trân, âm thanh hơi ngọng đó của bé đáng yêu vô cùng, cô bẹo nhẹ bên má bé, hôn phớt lên mái tóc máu mỏng ngang vai của bé:

- Phương Chi có muốn gọi cô là mẹ không nè?

- Có ạ!

- Vậy gọi thử tiếng mẹ đi con.

Liễu Bảo Trân hạnh phúc, xúc động nâng Chi đối diện với khuôn mặt chờ mong của mình. Phương Chi cúi gầm mặt, còn khá hoảng sợ nhưng vẫn ngoan ngoãn tuân theo đầy cưỡng ép:

- Mẹ.

- Ngoan lắm!

Cô ôm lấy Phương Chi vào trong lòng, nước mắt trên mi trong suốt như những hạt pha lê xinh đẹp hạnh phúc. Cơn gió thanh bình nơi vùng quê khẽ tưới mát tâm hồn đầy tổn thương của Trân Trân, cả những chiếc lá xanh um kia cũng như có cảm xúc, chúng vui vẻ cười xuề va vào nhau tạo ra âm thanh xào xạc. Lòng cô lâng lâng, ôm chặt hơn Phương Chi. Cô đã có con, có cả một gia đình nguyên vẹn như vậy đã đủ rồi.

Dương Thiên Hải chờ cô bên ngoài, hắn ẵm bé trai tên Vương Khang sáu tuổi. Được hắn lấy tên Dương Liễu Vương Khang, còn cô gọi bé con trong lòng là Dương Liễu Phương Chi. Bốn người lên xe, hạnh phúc quấn quít làm quen với nhau, bé trai nói khá nhiều ngược lại bé gái cứ lặng thinh kéo lấy góc áo của Trân Trân, đôi mắt đề phòng chăm chăm quan sát Thiên Hải.

Dường như hắn cũng nhận ra cô bé xa cách hắn, và rõ ràng là không ưa ra mặt:

- Phương Chi không thương cha à?

Phương Chi sợ hãi rúc mặt vào giữa khe ngực của Trân Trân như muốn trốn cái bản mặt to lớn đầy đe dọa đang cúi sát vào gương mặt non nớt của Chi. Dương Thiên Hải nhíu mi, ích kỷ bảo:

- Chỗ đó là của cha.

Liễu Bảo Trân buồn cười đánh nhẹ vào vai Thiên Hải:

- Đừng có dọa con bé nữa, lo chạy xe đi kìa.

Dương Thiên Hải sảng khoái cười lớn, chưa bao giờ hắn lại thấy thoải mái như hôm nay, hắn đạp ga đưa cả gia đình nhỏ bé về nhà ra mắt mọi người. Hắn rất chờ đợi được khoe với Lý Chử Thiên cậu con trai kháu khỉnh, rất có tài năng, và cô con gái vô cùng sợ sự uy nghiêm của Hải.

Hè qua, đông đến rồi lại đi, mùa xuân nở rộ khoe sắc, từng cành đào thơm ngát phảng phất hương thơm khắp mọi nơi. Liễu Bảo Trân chỉnh chu lại quần áo cho hai đứa nhỏ, cô vui vẻ, hết mực yêu thương chăm chút từng thứ một trên người cả hai. Cô bảo:

- Đừng có nghịch biết không?

Phương Chi rất biết vâng lời liền gật đầu, ngoan ngoãn nhảy chân sáo theo anh, còn Vương Khang thì ôi thôi rồi, lời Bảo Trân vừa dứt là cậu đã chạy thật nhanh đến với cha nuôi - Lý Chử Thiên, xà vào lòng cậu không ngừng đòi lì xì.

Liễu Bảo Trân buồn cười đứng dậy, cô thoáng chú ý đến đồng hồ. Đến giờ rồi!

Bật tivi lên, đài ca nhạc quốc tế đang bắt đầu chương trình phỏng vấn Dương Thiên Hải, mở màn cho buổi phỏng vấn là Thiên Hải sẽ biểu diễn một ca khúc mới đang hot mới đây - "Vạn người chỉ yêu em". Liễu Bảo Trân tủm tỉm cười, cô luôn là một fan hâm mộ cuồng si trước giờ của Thiên Hải, thấy hắn đứng trước cả ngàn người mà tỏa sáng, khoảnh khắc đó. Cô thật tự hào vì đã được yêu Dương Thiên Hải - Thiên Thần Sa Ngã vạn người mê đắm.

"Em hỏi anh, tại sao lại yêu em?

Em hỏi anh, trong vạn người con gái sao lại chọn em?

Em hỏi anh, nếu chúng ta chưa từng gặp nhau, có phải anh sẽ chẳng bao giờ yêu em?

Có quá nhiều câu hỏi cần trả lời, nhưng anh chỉ có thể nói điều thật lòng tận sâu trong tim anh mà thôi...

Dù có cách xa trùng trùng điệp điệp...

Dù có khó khăn trắc trở đến bao nhiêu...

Thì trong vạn người lướt qua cuộc đời anh, cũng chỉ có một điểm sáng là em. Anh yêu em! "

Buổi phỏng vấn sau đó bị cắt ngang bởi ai đó, giọng hét hoảng hốt của Trân Trân đều bị Thiên Hải ngấu nghiến, cắn nuốt trôi tuột vào trong. Hắn bế bổng cô lên, dán lưng cô vào tường, bao nhiêu nỗi nhớ thương không ngừng bộc phát, bá đạo chiếm lấy. Liễu Bảo Trân khó khăn hô hấp, cô bị hắn trấn lột rút hết không khí bên trong phổi. Cô khẽ đẩy hắn ra:

- Tụi nhỏ bên ngoài sẽ thấy mất.

Dương Thiên Hải ngó đầu nhìn ra sân, Lý Chử Thiên cùng Tiểu My đang rất vui vẻ chơi đùa cùng bọn nhỏ, chắc hẳn bọn chúng sẽ chẳng mảy may chạy vào đâu. Thấy thế, Thiên Hải bèn vén váy cô lên, mê hoặc nói:

- Anh nhớ em lắm! Cả tuần nay đều chỉ muốn về thật nhanh thôi.

Liễu Bảo Trân chỉ biết cười ra nước mắt, mặc hắn cuồng loạn, thèm khát tốc váy cô lên, dạo đầu gấp gáp nhưng không thiếu phần ướt át. Chỉ trong một chốc hắn đã tiến công, ăn sạch cô ngay tại phòng khách, lẫn trốn sau bức tường để tụi nhỏ không thể nhìn thấy được, cảm giác sợ người khác phát hiện vừa lo sợ lại vừa đê mê, khoái cảm mới lạ diệu kỳ.

Sau khi thỏa mãn xong cơn đói, Dương Thiên Hải thở dốc ôm lấy cô ngã xuống ghế dài, hôn lên làn tóc đen như giội mực mượt mà của Liễu Bảo Trân. Hắn bảo cô:

- Nhắm mắt lại đi nào!

Liễu Bảo Trân còn trong cơn hoan ái chưa thoát ra khỏi tầng mây bồng bềnh, ánh mắt đục ngầu mụ mị, đôi má phiến hồng yêu kiều nép vào lồng ngực hắn khẽ nhắm nhẹ mi tiệp.

Bỗng nhiên Bảo Trân cảm thấy nơi ngón áp út lành lạnh, có gì đó giống như chiếc nhẫn đang được mang vào tay cô, Trân Trân liền mở mắt bừng tỉnh khỏi cơn mê. Đôi mắt mở to đầy kinh ngạc, trái tim đập loạn, hạnh phúc đến nước mắt tuôn rơi lã chã, ôm lấy Thiên Hải không nói nên lời:

- Em... em... yêu... anh...

Dương Thiên Hải yêu thương vuốt lấy tấm lưng thanh mảnh của Bảo Trân, hắn tì cằm lên hõm vai cô, sau tất cả những sóng gió đi qua, hắn mới nhận ra trái tim hắn không thể nào xóa bỏ được hình bóng Bảo Trân. Cô là tất cả của hắn, tình yêu của hắn, cả đời này cũng chỉ nguyện ở bên cạnh, yêu thương chăm sóc cô và các con, sủng nịnh, hắn ngọt ngào thì thầm vào tai cô:

- Anh yêu em, duy nhất chỉ một mình em mà thôi.

Hắn nói cho cô nghe, cũng chính như nói với bản thân mình. Dùng cả đời, cả kiếp này trao trọn cho một và duy nhất - Liễu Bảo Trân.

~ Hoàn ~

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.