Vân Thường Tiểu Nha Hoàn

Chương 12: Bỏ trốn



Y Vân một thân nam trang đứng ở cửa động, bốn phía đều có mây trôi bềnh bồng, sương mù giăng phủ, không khí tươi mát. Cheo leo trên vách đá, tùng bách xanh tươi điểm xuyết từng mảnh.

Thân lê trước cửa động, sừng sững trên vách núi, ương ngạnh sinh trưởng, nhất nhất khai hoa, tản mát ra hương thơm nhẹ dịu.

Đối mặt với cảnh đẹp như vậy, Y Vân như cũ không chút vui mừng.

Bởi vì khung cảnh hữu tình như thế sao lại xuất hiện thêm một tên ác ma. Từng cánh hoa lê vương đầy trên người hắn. Mà hắn, tuyệt nhiên không để tâm. Đôi mắt hắn vẫn vậy như hàn băng lẳng lặng nhìn Y Vân nhưng lại mang theo đó một chút thưởng thức cùng chiêm ngưỡng, hay do phong cảnh làm say lòng người.

Y Vân hận ý nhìn lại hắn, nàng phải cho hắn biết, cho dù là bị giết, cũng đừng hòng nghĩ nàng sẽ khuất phục.

Vẻ mặt hắn nhìn Y Vân dần nở nụ cười, nhưng không mang đến một tia ấm áp.

Dưới ánh sáng rực rỡ, nụ cười kia làm cho lòng người run sợ, có cảm giác như rơi xuống vực sâu.

“Thật đáng tiếc nha, ngươi đúng là nữ nhân của hắn, nếu không………..”Hắn mở miệng, rồi dừng lại.

Y Vân thầm nghĩ, nếu hắn dám không an phận, có ý đồ với nàng, nàng liền nhảy xuống vực sâu không thấy đáy này.

Dường như nhìn thấy suy nghĩ của Y Vân, hắn nói: “Yên tâm, ta đối với nữ nhân của Long Mạc không có hứng thú.” Hắn nhìn sắc trời, “Đi thôi, có lẽ trong chốc lát ngươi có thể nhìn thấy phu quân tương lai của mình, nếu………..hắn còn quan tâm đến ngươi.”

“Ngươi nói cái gì?” Y Vân kinh ngạc hỏi, chẳng lẽ hắn hẹn với Long Mạc.

Tên đáng chết này cũng không nói thêm cái gì, ngửa đầu nhìn sắc trời, bỗng nhiên một tay ôm lấy eo Y Vân, nàng kinh hãi, hắn muốn làm gì?

“Đừng nhúc nhích, ngươi muốn chết nha.” Hắn ở bên tai nàng nhẹ nhàng nói. Lập tức, ôm Y Vân theo vách đá nhảy xuống.

Mũi chân hắn hướng đến một thân cây cổ thụ mọc từ vách núi, từng đàn chim bừng tỉnh, bay vụt lên bầu trời. Liền một bước, họ đã trụ trên một khối quái thạch, hắn thậm chí dừng lại một lúc lâu trên tảng đá này. Đặt mình ở giữa không trung, cảm giác quả thật thích thú, nhưng Y Vân vẫn là sợ hãi, nàng biết hắn cố ý doạ nàng, liền đem khuôn mặt nhỏ nhắn an định lại, kỳ thật trong lòng nàng là sợ hãi thật sự, gắt gao giữ lấy khuỷu tay hắn, không dám động đậy, sợ tên ma đầu này không cẩn thận hoặc là nhất thời tâm huyết dâng trào, đem nàng ném xuống, như thế chả phải tan xương nát thịt sao.

Gió lạnh cứ thế ở bên tai thổi tới, quất vào hai má nàng, không biết đã trải qua bao lâu, họ rốt cục cũng ngừng lại.

Y Vân nhìn bốn phía chung quanh, phát hiện nơi này gần kề chân núi, nàng không thể tin được, chỉ trong thời gian ngắn như vậy, bọn họ đã xuống núi.

Người này khinh công thật sư là sâu không lường hết.

Trước mắt là mái đình uốn cong thấp thoáng trong rừng cây, Y Vân ngồi ở trong ngôi đình nghỉ tạm. Mà tên ác ma kia, lại dựa vào trụ cột, nhắm mắt dưỡng thần.

Y Vân nhìn tình hình xung quanh đánh giá, đã gần tới chân núi, có hy vọng chạy trốn. Chính là người này võ công cao cường, ở trong tay hắn sẽ không có khả năng bỏ trốn. Không biết hắn mang nàng đến nơi này làm gì? Hình như đang đợi người. Hắn mới vừa nói, một hồi liền có thể nhìn thấy Long Mạc, có lẽ hắn đang chờ Long Mạc? Chẳng lẽ hắn bắt cóc nàng vì muốn dẫn dụ Long Mạc đến đây? Nếu là như thế, nhất định đối với Long Mạc sẽ bất lợi. Nàng hẳn nên chạy trốn, nhưng như thế nào trốn đi đây? Y Vân trong lòng lo lắng vạn phần, trên mặt lại vờ như không hề để tâm.

“Ai. Thật sự là khát nước nha? Có thể để ta đi tìm nước uống không?” Y Vân thật cẩn thận nói.

Người nọ ánh mắt cũng không mở nói: “Đừng hòng qua mặt ta. Ngươi trốn không thoát đâu.”

Ngồi ở trong đình, thời gian dần trôi qua, mắt thấy trời đã đúng ngọ, vẫn không có chút động tĩnh gì.

Vầng thái dương ấm áp, gió nhẹ phe phẩy, vờn quanh hai thân hình trong đình.

Một hắc y nhân bỗng nhiên vô thanh vô thức xuất hiện, doạ Y Vân thất kinh, thì ra nơi này còn có mai phục.

Long Mạc à Long Mạc, ngươi ngàn vạn lần đừng đến.

“Chủ nhân, không có động tĩnh gì, căn bản không có người đến?” Hắc y nhân nhẹ giọng bẩm báo.

“Tiếp tục đi thám thính.” Hắc y nhân nhanh chóng biến mất.

“Ngày đã quá ngọ, phu quân tương lai của ngươi sai hẹn. Xem ra, hắn cũng không để ý đến ngươi.” Tên ác ma dường như vui sướng khi thấy người khác gặp hoạ. Truyện "Vân Thường Tiểu Nha Hoàn "

Nghe xong tin tức này, tâm Y Vân vốn khẩn trương bỗng nhiên dịu lại, Long Mạc chưa có tới, hắn sẽ không rơi vào gian kế của tên ác ma, sẽ không có chuyện gì xảy ra với hắn. Nhưng là, trong lòng nàng lại có một tia chua xót. Long Mạc không tới, vì sao lại như vậy? Hay là hắn đã biết nàng không phải Nguyệt tiểu thư, mà là một thế thân, một nha hoàn không đáng giá, cho nên cũng không cần để ý đến sự sống chết của nàng.

Chỉ là, Y Vân không quên được, Hội hoa xuân ngày đó hắn ôm nàng trong lòng, nói đã qua nhiều năm như vậy, ta đều nghĩ về ngươi. Chẳng lẽ lời nói đó là giả?

“Như thế nào, thương tâm?” Thấy Y Vân cúi đầu không nói gì, tên ác ma hỏi.

“Hắn đến đây ta mới thương tâm, ta hy vọng hắn không trúng phải gian kế của ngươi.” Y Vân lạnh lùng đáp lễ.

“Phải không?” Đôi mắt hắn sáng như đuốc nhìn chằm chằm vào nàng, “Vậy ngươi vì sao lại khóc?”

Có sao? Tại sao nàng bất tri bất giác lại rơi lệ? Chống đỡ một ngày một đêm, nàng một chút cũng không lộ ra vẻ yếu mềm, nhưng như thế nào lại có thể trước mặt nên ác ma này mà khóc, Y Vân lau đi nước mắt, miệng cười như hoa.

Nàng nói: “Chẳng qua là bụi bay vào mắt thui.”

Hắn nhìn Y Vân miệng cười như hoa, bỗng nhiên giật mình, bàn tay kéo lấy tay Y Vân, hướng ra bên ngoài đình, Y Vân trong lòng kinh sợ, không biết tên này lại muốn làm gì, nàng cũng không có phản kháng, dù sao cuối cùng cũng không mang lại kết quả gì.

“Ngươi chạy đi đâu?” Y Vân hỏi nhưng hắn một lời cũng không nói, người này tính tình thật sự quái dị.

Hắn lôi kéo Y Vân băng qua một con đường mòn nhỏ, bỗng nhiên, ven đường trong bụi cỏ có vài đoá hoa nhỏ hấp dẫn tầm mắt nàng.

Mùa xuân, rất nhiều loài hoa dại đua nhau khoe sắc, những đoá hoa này thấp thoáng trong bụi cỏ, không mấy thu hút.

Cành mãnh khảnh, yếu đuối, đoá hoa vàng nhạt, cùng những loài hoa dại không có gì khác biệt, chính là Y Vân biết loài hoa này không đơn giản, hơn nữa, nó có thể cứu mạng nàng.

Hoa này tên Mê Tình hoa, bên dưới đoá hoa có một cái gai nhỏ, nếu là bị thứ này đâm trúng, liền toàn thân mỏi nhừ, vô lực di chuyển. Trước kia cùng mẫu thân lưu lạc, trên người luôn giữ loài hoa này.

Y Vân trộm nhìn tên ác ma, thấy hắn không chú ý tới nàng liền bỏ tay hắn ra.

“Ta……..ta có việc, ngươi đi trước đi.”

“Sao, chuyện gì?” Hắn nhướng mi, nhìn xuống nàng, trong mắt trước sau như một đầy hàn ý, “Như thế nào muốn chạy trốn?”

“Không phải, ta sao có thể trốn, chính là trốn cũng không thoát khỏi tay ngươi, ta còn tự mình hiểu lấy. Chỉ là………..chỉ là………” Y Vân cố ý đỏ bừng mặt, “Nhân có tam cấp, người có biết hay không.” *ba cấp này là gì chắc mọi người hiểu he. Còn không lại ta nói nhỏ cho nghe ^^*

Hắn sửng sốt, dường như không đoán được Y Vân sẽ nói như vậy: “Được rồi, xét người cũng không dám trốn.”

Y Vân chầm chậm chạy đến cây cối ven đường, xác định tên kia không nhìn thấy nàng, mới từ trên mặt đất cẩn thận hái đoá hoa kia. Chính là không có chỗ giấu, Y Vân liền đem chúng cài lên đầu của nàng, sau đó lại dùng những đoá hoa khác phủ lên, đem Mê tình giấu đi.

Hoa đã có, nhưng mà như thể nào mới có thể dùng trên người tên ác ma này, đây chính là vấn đề khó khăn. Y Vân không tin tên này không biết đây là hoa độc, hắn võ công cao như vậy, không dễ dàng bị người khác lừa gạt, suy nghĩ nửa ngày, vẫn không tìm ra biện pháp, thôi thì hành sự tuỳ theo hoàn cảnh đi. Truyện "Vân Thường Tiểu Nha Hoàn "

Chần chờ mãi, Y Vân mới từ bụi hoa chậm rãi đi ra.

Tên ác ma kia nhàn nhã ngồi ở ven đường, miệng ngậm lá cây, thấy Y Vân đi ra. Ánh mắt hắn sắc bén nhìn chầm chầm vào vòng hoa trên đầu nàng: “Một nam tử, cài hoa cái gì.”

Y Vân gần như đã quên mình đang mặc nam trang, “Ta thích, ngươi không phải ngay cả việc này cũng quản ta, ác ma.”

“Ngươi gọi ta cái gì?”

“Ta gọi người ác ma đấy, như thế nào, muốn giết ta sao? Ngươi sẽ không, ta biết người còn có thể lợi dụng ta.”

“Ta gọi Quân Lăng Thiên, về sau ngươi kêu ta Lăng Thiên. Nếu không………” Hai mắt hắn nhíu lại, xấu xa nói: “Ngươi tuy rằng không sợ chết, chỉ là ta biết ngươi sợ cái gì, chớ chọc giận ta.” Y Vân bị hù doạ liền vội vàng im lặng.

Nàng biết tên ác ma này chính là nói được làm được.

Quân Lăng Thiên, người kêu ngạo, tên cũng kêu ngạo, ngươi tưởng mình có thể vượt qua ông trời sao

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.