Vân Thường Tiểu Nha Hoàn

Chương 17: Hồi Nguyệt phủ



Gió tháng ba ấm áp thổi vào người. Nhưng dù gió xuân có ấm đến mấy cũng không xuyên thấu vào lòng Y Vân, nàng cảm thấy lòng mình như đã đóng băng. Nhớ tới ánh mắt Long Mạc lạnh lùng nhìn nàng, nhớ tới hắn lãnh đạm, giọng nói không chút lưu tình, trong lòng sóng gió nổi lên từng hồi, ngọt bùi cùng cay đắng nàng đều có thể cảm nhận được. Chẳng lẽ nàng cùng hắn cứ như vậy rời xa nhau? Truyện "Vân Thường Tiểu Nha Hoàn "

Đại môn Nguyệt phủ vẫn như trước, phồn hoa, hào nhoáng, chắc hẳn là người đến đưa lễ vật vẫn còn.

Lưu quản gia ngăn Y Vân lại hỏi: “Vị công tử này, người tìm ai?”

“Lưu quản gia, ngươi không biết Y Vân?”

Lưu quản gia nhất thời mới nhìn kỹ Y Vân, vui mừng nói: “Ai nha, ta còn tưởng công tử nhà ai, bộ dạng thực tuấn tú, Y Vân cô nương khi nào thì xuất phủ? Ta sao lại không thấy?”

Hội hoa xuân, Y Vân ngồi trên xe ngựa tiểu thư, tất nhiên là không ai nhìn thấy. chắc rằng tiểu thư đã giấu việc nàng bị bắt đi, có lẽ trong phủ không ai biết nàng mất tích.

“Mới vừa rồi đi ra ngoài ta vẫn mặc như thế này, có thể ngươi không để ý.”Y Vân nói xong liền đi vào.

Trong phủ hết thảy đều như cũ, nha hoàn thị vệ ra ra vào vào. Hai bên đường, hàng liễu thả mình nương theo gió phiêu diêu, chỉ là nhiều ngày trôi qua Hoa nhi đã bắt đầu điêu linh, cánh hoa vương đầy mặt đất như một tấm vải lụa hồng.

Một tiểu nha hoàn đang dưới tàng cây quét tước.

Mấy ngày nay không nhìn qua mẫu thân, người nhất định lo lắng cho nàng.

Y Vân xuyên qua hết sân này đến hiên khác liền tới dãy phòng sau hậu viện.

Mọi người đang ở mảnh đất trống phía trước phơi quần áo, dưới ánh sáng ấm áp, lớp lớp y phục hoa lệ, đủ sắc màu vì gió mà phiêu lãng.

Y Vân lướt qua một rừng lụa là, dừng trước mặt mẫu thân.

Mẫu thân nàng đang phơi quần ào, nhìn thấy Y Vân kinh hỉ nói: “Vân nhi, cuối cùng ngươi cũng đến xem nương. Hai ngày nay ngươi không có tới, mí mắt nương liền giựt liên hồi, sợ ngươi có chuyện gì?”

“Đại tẩu nha, Vân nhi mới có hai ngày không tới tìm ngươi, ngươi cứ như vậy nếu về sau Vân nhi gả ra ngoài, người còn không muốn chết.” bên cạnh Triệu đại thẩm trêu ghẹo nói.

“Mặc kệ Vân nhi gả cho ai, ta cũng muốn đi theo.” Xoay người hướng Y Vân nói, “Đã giữa trưa, ngươi đừng hồi chỗ Lão phu nhân gấp, ở lại đây ăn cơm với nương.”

Nơi mẫu thân Y Vân ở chính là phòng cho hạ nhân của Nguyệt phủ, vốn tiền công của Y Vân cũng đủ để nàng phụng dưỡng nương, nhưng là mẫu thân không chịu sống an nhàn, vẫn muốn ở lại Nguyệt phủ giặt quần áo.

Giờ phút này nhìn thấy mẫu thân cực khổ, Y Vân có chút nghẹn ngào.

Mẫu thân tuy rằng tuổi cũng đã cao, nhưng trên người nàng khí lực vẫn tràn đầy, khuôn mặt người luôn hiện hữu nụ cười thoả mãn, đối với cuộc sống mang đầy niềm tin cùng hy vọng.

Cũng bởi vì tính cách không chịu thua số phận này, năm đó người mới tận tình thu nhận, nuôi dưỡng nàng. Trải qua không ít sóng gió, Y Vân và nương luôn nương tựa lẫn nhau để rồi mới có cuộc sống yên ổn ngày hôm nay. Chỉ không biết những ngày tháng yên bình này có còn tiếp tục?

“Nữ nhi nha, nương thấy ngươi hình như có tâm sự, nói cho nương.”Mẫu thân Y Vân đang ăn cơm, nhìn thấy Y Vân bộ dạng có điều buồn phiền liền hỏi.

Y Vân luôn cùng mẫu thân không giấu diếm, “Nương, nếu là người thích một người, nhưng người kia muốn cùng kẻ khác thành thân, người nên làm gì bây giờ?”

“Làm sao bây giờ? Cái này cũng phải hỏi sao? Đương nhiên là đem hắn đoạt về?” Mẫu thân trừng lớn hai mắt, không do dự nói.

“Nếu hắn không thích người mà trái lại thực chán ghét người?”

“Cái gì? Còn có người không thích nữ nhi tựa tiên nữ của ta ư? Ngươi nói cho nương hắn là ai. Nương xem hắn có phải hay không có mắt.”Mẫu thân nói xong ngay lặp tức đứng lên, bộ dáng rất muốn đánh người. Truyện "Vân Thường Tiểu Nha Hoàn "

Y Vân đem mẫu thân ngồi lên ghế, nói: “Nương, không phải ta, là chuyện của một nha hoàn khác, nương nhanh ăn cơm đi.”

“Là người khác ư, làm sao lại có người không thích nữ nhi của ta?” Vừa nói vừa dùng cơm.

Truyện "Vân Thường Tiểu Nha Hoàn "

Sau khi ăn xong, Y Vân thay y phục nữ nhân. Đang định đến chỗ Nguyệt lão phu nhân, mẫu thân bỗng nhiên lấy ra một cái hộp nhỏ, mở ra, bên trong là một chiếc vòng vàng khảm ngọc.

Chất ngọc tinh tế, ánh sáng phản chiếu trong suốt, tinh khôi, từng sợi tơ vàng lượn quanh tạo thành từng đoá hoa đua nhau khoe sắc. Y Vân nghe nói kỹ thuật khảm ngọc này cơ hồ đã thất truyền, chính là mẫu thân như thế nào lại có một vòng tay quý giá đến thế.

“Đây là của mẫu thân sinh thành để lại cho ngươi, năm đó ở Mai thành chạy nạn, ta cùng phu quân và nhi tử thất lạc. Gặp mẫu thân ngươi, hai người chúng ta sống dựa vào nhau, không ngờ mẫu thân ngươi sau khi lâm bồn thì thân thể suy nhược, không đủ sức liền qua đời, thật sự là hồng nhân bạc mệnh. Mẫu thân ngươi là một nữ tử xinh đẹp như vậy.”

Đoạn chuyện cũ này mẫu thân thường xuyên nhắc đến, mỗi lần kể lại là mỗi lần nước mắt lưng tròng, ai thán mẫu thân sinh thành ra nàng bạc mệnh. Mẫu thân tiếc nuối là đã không hỏi ra được thân thế của nàng, có lẽ nàng là nữ tử nhà phú hào, nhưng lại không muốn nói ra thực hư, sợ không còn mặt mũi, vì cả hai đều từ kinh thành bỏ đi, cho nên mẫu thân nghĩ nàng chắc là người trong kinh thành.

Ở trong đầu Y Vân, sớm đã đem hình bóng mẫu thân sinh thành ra nàng khắc sâu, người không chỉ một lần xuất hiện trong giấc mộng của nàng, người như vậy thật xinh đẹp, phiêu linh.

“Ngươi đã trưởng thành, ta cũng nên trao cái vòng cho ngươi.”Mẫu thân đem vòng đeo vào cổ tay Y Vân.

Y Vân nhẹ nhàng vuốt ve, tưởng tượng năm đó chiếc vòng này từng ở trên cổ tay mẫu thân.

Tay nàng giống như xuyên qua mười mấy năm trước trở thành tay của mẫu thân.

Mẫu thân năm đó nhất định đã yêu một vị nam tử, người kia khẳng định củng yêu mẫu thân nàng. Bằng không mẫu thân sẽ không mạo hiểm mất đi sinh mệnh mà sinh ra nàng. Chính là Y Vân thực không rõ vì sao phụ thân cùng mẫu thân không thể ở bên nhau.

Lau đi nước mắt, Y Vân liền cáo từ mẫu thân hướng nơi ở của Nguyệt lão phu nhân đi đến, đã mấy ngày không thấy người, Y Vân thật là có chút nhớ Lão phu nhân.

Vừa đến sân, liền nghe thấy thanh âm Nguyệt Thanh Huy, hình như đang quấn quít lấy Lão phu nhân làm chuyện gì đó.

Vẫn chưa đi vào trong phòng, còn cách một màn trúc Nguyệt Thanh Huy đã nhìn thấy nàng.

Hô to gọi nhỏ nhảy đến: “Y Vân tỷ tỷ, ngươi đã trở lại, như thế nào đã nhiều ngày cũng không trở về thăm chúng ta. Nào để ta nhìn một cái.” Nói xong liền đi vòng quanh Y Vân.

Vừa nhìn vừa nói: “Gầy, gầy, nhất định là tỷ tỷ khi dễ ngươi. Ta muốn tìm nàng tính sổ đi.” Nói xong liền hướng cửa ngoài chạy tới.

Y Vân nhanh tay túm lấy hắn, “Tiểu thiếu gia, ngươi bớt hồ nháo một lát đi.”

Hai người cùng bước vào phòng, Nguyệt lão phu nhân ngồi ở ghế trên, khuôn mặt mỉm cười. Trước đây, Lão phu nhân luôn u buồn, không biết hôm nay vì việc gì lại vui vẻ như thế, chẳng lẽ là bởi vì nàng đã trở lại?

Tiểu nha hoàn Hoa Ảnh kéo lấy y phục Y Vân nói: “Y Vân, từ khi đến chỗ tiểu thư, ngươi ngay cả lúc nhàn rỗi cũng không về thăm chúng ta, muốn mọi người nhớ ngươi đến chết ư. Mới vừa rồi tiểu thiếu gia còn quấn lấy chúng ta đòi đi Khinh Hương Viên tìm người.”

“Có phải hay không tỷ tỷ ta giam lỏng ngươi, tại sao ta đi Khinh Hương Viên tìm ngươi mà không thấy, bọn họ nói ngươi thực bận rộn.” Nguyệt Thanh Huy bên cạnh vẻ mặt không vui nói.

“Là nha, ta bề bộn nhiều việc, tiểu thư sắp trở thành Vương Phi, có một số việc cần ta giúp, mà chẳng phải ta đã trở lại rồi sao?” Có nhiều người như thế này quan tâm nàng, Y Vân trong lòng ấm áp nhưng chính tiểu thư đã khiến trái tim nàng băng giá.

“Nàng có nhiều nha hoàn như vậy mà vẫn còn muốn ngươi, nếu đã trở về rồi thì không cần đi nữa.”Nguyệt Thanh Huy bỉu môi nói.

“Đương nhiên sẽ không, ta còn muốn hầu hạ Lão phu nhân nga.” Y Vân nói xong liền nhìn về Lão phu nhân, người cũng nhìn lại nàng, nếp nhăn nơi khoé mắt tựa hồ đang cười

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.