Vân Thường Tiểu Nha Hoàn

Chương 36: Nhu tình bất chợt



Đem Tuyết Mạn La tiễn bước, Quân Lăng Thiên liền đến căn phòng nhỏ đem Y Vân ôm đi, ôm đến phòng ngủ của hắn.

Một hành động kia khiến thuộc hạ của hắn kinh hãi.

Ở trong ấn tượng của bọn họ, không có một người nào, chưa nói là có một nữ tử nào có thể đi vào phòng ngủ của Quân Lăng Thiên. Có điều, bọn họ không thể không thừa nhận nữ tử này thực đặc biệt. Truyện "Vân Thường Tiểu Nha Hoàn " Truyện "Vân Thường Tiểu Nha Hoàn "

Trong phòng bày trí dựa vào khí dương, mà Y Vân nằm gục lên chiếc giường lớn tràn ngập hơi thở nam tính liền hôn mê.

Quân Lăng Thiên cẩn thận cởi ra áo khoác của Y Vân, ánh mắt chạm đến tấm lưng trần của nàng, không khỏi hít phải một ngụm khí lạnh.

Ông trời ơi, không ngờ nàng lại bị tổn thương nặng như vậy, trên lưng máu thịt lẫn lộn, vết roi dài hơn một tất, máu tươi sớm đã khô lại, dính vào quần áo.

Trong nháy mắt con ngươi đen láy của hắn trở nên sâu thẳm đáng sợ, Mạn La này, thật không tưởng tượng nổi, đối với một nữ tử không biết võ công như nàng lại ra tay độc ác như vậy.

Mà hắn, hắn đã làm cái gì? Hắn tra tấn nàng, hắn bắt nàng phải chịu đựng đau đớn mà đánh đàn.

Chỉ vì một câu kia, Ta dù có chết, cũng sẽ không đi thích một tên ác ma như hắn.

Từ khi nào, Quân Lăng Thiên hắn lại đi để ý đến lời nói của một nữ tử như vậy?

Hắn hy vọng nàng van xin hắn, nhưng mà, nàng không, nàng tình nguyện bản thân đau nhức đến bất tỉnh, cũng tiếc rẻ một lời cầu xin hắn! Quân Lăng Thiên thật sự khiếp sợ, nàng rốt cuộc là một nữ tử như thế nào? Rõ ràng là nhu nhược như vậy, nhưng lại rất kiên cường.

Nha hoàn đưa tới nước ấm, Quân Lăng Thiên tự mình giúp Y Vân rửa sạch, bôi thuốc, tất cả chuyện này hắn làm thật cẩn thận, động tác dịu dàng. Truyện "Vân Thường Tiểu Nha Hoàn "

Đôi mày nàng khẽ nhăn, hai mắt nhắm nghiền, lẳng lặng nằm ở trên giường.

Quân Lăng Thiên nhìn nàng, chẳng biết tại sao, cảm thấy trong lòng sự tàn ác dần dần tiên tan.

Tim của hắn, trái tim băng lãnh, không rõ từ lúc nào, chầm chậm hoá thành một dòng xuân thuỷ.

Mặt trời dần chuyển phía tây, từ cửa số len vào chút ánh nắng.

Ngay lúc Y Vân bị ánh sáng chiếu rọi, từ từ tỉnh dậy.

Cảm giác đau đớn chiếm đoạt ý thức của nàng, lúc này mới nhớ lại nàng đã nhận một roi từ Tuyết Mạn La.

Phát hiện bản thân đang nằm sấp trên chiếc giường mềm mại thoải mái, mà căn phòng đơn giản gọn gàng trang nhã này lại hoàn toàn xa lạ.

Đây là nơi nào? Rõ ràng là bất tỉnh trong phòng giam mà.

Y Vân thử từ trên giường leo giống, mới vừa chống tay đứng dậy, liền động đến vết thương trên lưng, đau đớn lập tức kéo đến, nàng một lần nữa gục xuống, không dám tiếp tục cử động.

Căn phòng này, không biết vì sao khiến nàng có cảm giác căng thẳng, nàng tình nguyện trở lại căn phòng giam kia.

Tựa đầu chôn vùi trong chiếc gối mềm mại, chịu đựng đau đớn trên lưng.

Bỗng nhiên, đầu giường có một luồn gió quỷ dị thổi tới.

Y Vân sững sờ ngẩn người, không khỏi hoảng sợ, chẳng biết từ lúc nào, Quân Lăng Thiên đã nhàn nhã ngồi cạnh nàng.

Mặt Y Vân lập tức đỏ lên, tức giận nói: "Ngươi---ngươi sao lại giống quỷ bỗng nhiên xuất hiện như vậy?"

"Tỉnh?" Quân Lăng Thiên, trong đôi mắt lạnh nhạt mơ hồ chứa một tia vui sướng.

Hắn một thân áo bào đỏ tía, tăng thêm vài phần thần bí, làm cho hắn càng thêm tuấn mỹ. Nhưng Y Vân không thích, từ lúc gặp Long Mạc, Y Vân liền yêu màu trắng, nhớ tới hình dáng Long Mạc mặc bạch y, nàng không khỏi có chút thất thần.

Đôi mắt Quân Lăng Thiên tối sầm lại, bỗng nhiên nghiêng người tới gần Y Vân, tay trái không một tiếng động đặt lên lưng nàng, không, nói chính xác hơn là đặt lên vết roi trên lưng nàng.

Đau đớn lập tức truyền đến, Y Vân hoảng sợ kêu lên một tiếng, nắm chặt tay.

"Ngươi---ngươi, tên ác ma chết tiệt." Hắn còn là nam nhân sao? Hắn dùng phương thức tồi tệ như vậy tra tấn nàng, Y Vân cắn chặt răng.

Quân Lăng Thiên cúi người đến bên tai Y Vân, lạnh như băng nói: "Ta không cho phép nữ nhân ở trước mặt ta nghĩ tới một nam nhân khác!"

"Ngươi----ngươi----"

Nhìn thấy bộ dạng Y Vân tức giận, bên môi Quân Lăng Thiện hiện lên nét thoáng cười như có như không.

Hắn nhẹ nhàng vén lên chăn mềm bao phủ trên người Y Vân, lập tức, tấm lưng trần của nàng liền hiện ra trước mắt. Để cho tiện bôi thuốc, y phục của Y Vân sớm đã được cởi ra tới thắt lưng.

Cảm giác mát lạnh kéo tới, Y Vân lập tức hét lên một tiếng, "A! Ngươi muốn gì? Ngươi thật không hơn không kém một tên ác ma."

"Giúp ngươi bôi thuốc nha? Chẳng lẽ ta muốn ngươi?" Quân Lăng Thiên chậm rãi nói.

"Ta không cần bôi thuốc, ngươi cút ngay cho ta!" Y Vân hổn hển nói, từ nhỏ đến lớn, Y Vân chưa bao giờ tức giận như thế, tên nam nhân nàng hết lần này đến lần khác trêu chọc nàng.

"Thế nhưng đây là phòng ta nha?" Quân Lăng Thiên vô tội nói, "Phải đi cũng là ngươi đi."

Y Vân sững sờ, nhưng nàng chịu đau, chậm chạp cầm quần áo khoác lên, vừa muốn đứng dậy, đau đớn liền truyền tới, nhịn không được lại ngã sấp xuống.

Quân Lăng Thiên nhàn rỗi nhìn Y Vân gục xuống, bất đắc dĩ nói: "Aizz, ta thật là xui xẻo, ta lần đầu tiên giúp người khác bôi thuốc, lần đầu tiên này chính là bị ngươi đoạt đi."

Lời nói của hắn mập mờ như vậy, Y Vân hận nghiến răng nghiến lợi.

Hắn nói xong, liền vén mềm, cởi ra y phục Y Vân, ở trên lưng lau lau.

Y Vân tức giận, nhưng vô lực ngăn cản, cảm giác mát lạnh trên lưng khiến Y vân dễ chịu, đau đớn dường như có chút giảm bớt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.